Nội dung truyện
Chẳng hiểu vì sao, chỉ cần được nghe thấy giọng tên đại ngốc này, cho dù là một câu, một từ hay thậm chí chỉ vọn vẹn một chữ, cô cũng thấy lòng mình như vui hơn một nấc, tim như trật đi một nhịp. Ít ra thì cô vẫn luôn tin rằng, bất kể khi nào cô gọi đến, Dĩ Đình sẽ không phải để cô chờ đợi quá lâu, sẽ không để chuông ngân quá dài, và sẽ không bao giờ khiến cô cảm thấy bất an hay suy nghĩ đến những điều tiêu cực. Đây có lẽ cũng là một trong những ưu điểm khiến cô càng thêm quý mến đối phương hơn.
“Alo? Cậu có đó không?”
Giọng Dĩ Đình cất lên lần hai. Lúc này nàng mới lật đật thoát khỏi những suy nghĩ. Liền vội ngu ngơ hỏi:
“À… Sao cậu?”
Đầu máy bên ấy cũng ngơ nghệch chẳng kém. Rõ ràng người chủ động gọi đến là nàng cơ mà?
“Không phải là… cậu gọi cho tớ sao?”
Huyên Nhã nhắm tịt mắt vài giây, gõ gõ vài cái vào đầu tự trách móc. Thật sự cảm thấy bản thân càng lúc càng giống tên khờ nhát xít kia rồi.
“Ờ hen… Tớ quên mất…” – Nàng cười trừ giải ngố.