Nội dung truyện
Tay cô vẫn còn giữ tập hồ sơ mỏng, tóc búi nhẹ bắt đầu bung ra vài sợi vì buổi làm việc kéo dài hơn thường lệ. Cuộc họp với Kara—hay đúng hơn là một cuộc đối thoại không được gọi tên—vẫn còn vang vẳng trong đầu.
Những câu nói chậm, ánh mắt dài, và khoảng cách gần như không có ranh giới giữa họ…
Nhưng không hiểu sao, chính sau những giờ phút ấy, Theress lại cảm thấy lòng mình lặng đi hơn bao giờ hết.
Cô bấm chìa khóa xe từ xa, ánh đèn từ bãi đỗ phía trước nhấp nháy báo hiệu. Và khi bước dọc theo lối vỉa hè quen thuộc dẫn ra con dốc nhỏ…
Cô dừng lại.
Trạm xe buýt sát bên bãi đỗ chỉ còn một bóng đèn hoạt động, ánh sáng mờ đục phủ xuống hàng ghế kim loại lạnh lẽo.
Và ở đó, nơi góc cuối của chiếc ghế dài, có một thân hình nhỏ đang co lại, đầu gật gù theo nhịp gió — như sắp ngã, rồi lại ngồi dậy, rồi lại nghiêng.