Nội dung truyện
Sáng sớm tinh mơ trời gà còn chưa kịp gáy cửa phòng cô đã có tiếng đập ầm ầm, “Thằng Huy đâu, mày ra đây nói phải quấy với tao.” hai Quân đập cửa ầm ầm réo gọi tên của cô, Trần Mỹ Anh nhăn mày đến độ sắp dính chặt vào nhau. Cô buông Kiều Trang đang nằm trong lòng mình ra mở toang cửa, hai Quân vì chuẩn bị tư thế tông cửa nên khi Trần Mỹ Anh mở cửa khiến cho cậu hai ngã sóng xoài nằm gọn trong phòng cô.
Kiều Trang thấy có người vào phòng nàng liền mặc thêm áo ngoài rời giường nhìn xem là chuyện gì, cậu hai loạng choạng nắm lấy cổ áo của Trần Mỹ Anh mà giật khiến cho nó bị bung ra vài nút. May mắn cô có mặc thêm một lớp áo phông bên trong nên không bị phát hiện gì.
Trần Mỹ Anh khó chịu đẩy mạnh hai Quân té ngửa ra ngoài, “Mới ba giờ sáng anh đập cửa phòng vợ chồng tôi làm phiền giấc ngủ, anh bị điên hả?” Trần Mỹ Anh lần nữa muốn đóng cửa lại nhưng đã bị chắn ngang.
“Mày hôm nay phải nói chuyện cho ra lẽ, tiền tao sao còn có hai trăm đồng?” hai Quân đè cánh cửa quyết liệt muốn nói chuyện với cô, Trần Mỹ Anh mệt mỏi đến độ đầu đau sắp vỡ tung ra. Cô gọi gia nhân tới lôi cái của nợ này đi chỗ khác cho cô còn ngủ.
Hai Quân sau khi bị gia nhân lôi đi thì la hét ầm ĩ, Trần Mỹ Anh hừ một tiếng rồi khóa cửa lại leo lên giường. Lần sau còn làm phiền nữa thì nộ long cước của cô sẽ thay cho lời nói, cái thứ lì nói không nghe thì chỉ còn nước dùng vũ lực để dạy.
Trẻ con khó dạy thì đánh mông, còn cái thứ lì lợm khó dạy như thằng kia thì chỉ có nước thẳng chân đạp vô mặt cho chừa.