Ái Tình - Chương 24
Kim Jisoo tan làm, lái xe ghé vào tiệm bánh bên đường, mua về cho Kim Jennie một hộp bánh.
Chẳng vì dịp gì cả, chỉ là chị muốn mua cho cô thôi.
Lúc chị cầm theo hộp bánh mở cửa, đèn trong nhđều tắt, thậm chí phòng ngủ cũng tối thui.
Gạt chiếc công tắc trên tường, đèn phòng khách bật sáng.
Nhíu mày, đi đâu được nhỉ?
Vừa bật điện thoại nhắn tin cho cô, vừa đặt hộp bánh lên kệ bếp.
Chị sửa soạn một chút, cởi áo khoác ngoài vào phòng ngủ.
Đèn vừa sáng lên, đập vào mắt chị đã là Kim Jennie ngồi bên mép giường, hình như đang ngủ gật.
Dở khóc dở cười, tiến lại gần đánh thức cô dậy, “Jendeukie, sao lại ngồi đây, lên giường đi kẻo…”
Ngay khi năm vết ngón tay nổi bật trên gò má trắng tinh kia đập vào mắt, Kim Jisoo nuốt hết mấy lời định nói vào lòng. Sắc mặt chị tối lại, trầm giọng, “Ai đánh em?”
Kim Jennie né tránh bàn tay chị, đứng dậy kéo cửa tủ đồ, đem đồ chị ném lên giường, rồi xếp lại từng cái một.
Kim Jisoo khó hiểu nhìn một loạt động tác của cô, đến gần kéo tay cô, “Em sao vậy?”
Kim Jennie nhẹ nhàng lắc đầu, cố cúi gằm mặt để che dấu vết tát và đôi mắt sưng mọng.
Kim Jisoo nắm lấy cằm cô, có chút hung dữ, quay mặt cô đối diện mình. Giọng nói chị lạnh buốt, “Chị hỏi em xảy ra chuyện gì mà?”
Kim Jennie dãy dụa, cổ họng như bị thứ gì đó chèn lại, khó khăn mở lời, “Chẳng có gì cả.”
Kim Jisoo vuốt má cô, thoáng chốc hành động trở nên dịu dàng nhưng lời nói cất ra lại lạnh lẽo, “Vậy đây là cái gì? Còn nữa, em đang làm gì vậy?”
Kim Jennie lắc đầu, gượng cười, “Kim Jisoo, chúng ta chia tay thôi.”
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Kim Jisoo bật cười, khó khăn nuốt nước bọt, ôm lấy cô từ phía sau, “Ai chọc giận em sao?”
Kim Jennie chậm rãi lắc đầu. Chị ôm eo cô, tiếp tục cười, “Vậy chị chọc giận em hả?”
Kim Jennie im lặng, nước mắt mới ngừng chảy không lâu lại trào ra ngoài.
Nét cười trên gương mặt chị theo sự im lặng của cô mà dần cứng lại. Cuối cùng chỉ còn hai chữ lạnh lẽo thốt ra bên tai cô, “Vì sao?”
“Vì chúng ta sai, sai ngay từ lúc đầu rồi.”
Lực trên tay chị dần lớn, Kim Jennie hơi khó thở, cô không nhìn được sắc mặt chị lúc này.
Mãi một lúc sau, chị mới cười, hỏi, “Nên bây giờ em mới bỏ rơi chị sao?”
Kim Jennie xoay người, chưa kịp nói gì đã bị chị dùng ngón cái chặn môi lại, miết khẽ, “Ngoan, đừng giận dỗi, chị hứa, ngày mai sẽ về nói với gia đình, được không? Giờ đi ngủ nhé, chị mệt lắm.”
Kim Jennie nhìn chị cố tỏ ra bình thản, đau lòng, lắc đầu, “Không đâu, chị đừng nói với cả nhà, sức khoẻ ông nội không tốt, chúng ta vẫn nên chia tay thôi.”
“Nhân lúc còn kịp…”