Nội dung truyện
Nhạc Y nhìn Thuần Chân cứ đứng ngây ra nhìn chị mình rõ ràng muốn ngồi cùng nhưng lại ngại mở lời. Nên nó đành đống vai học trò tốt mời Thuần Chân ngồi cùng bàn. Ngoài ra xóa đi hình ảnh kì cục vừa rồi của chị mình dành cho người kia.
-Cũng được….cám ơn em.
Thuần Chân rõ vui, cô nảy giờ chỉ chực chờ câu này thôi. Nên khi Nhạc Y vừa ngỏ lời liền ngồi xuống cạnh Hạ Băng liền.
Một lúc sau Hân Vy và Như Minh cũng trờ lại. Bụng đã đói rồi nên vừa đặt mông xuống là 2 người họ cấm đầu vào ăn không chờ đợi ai hết.
Đang ăn Hân Vy lòng có chút thấy là lạ. Cô quay sang nhìn thì ra Nhạc Y từ lúc nào chẳng hề chạm đến 1 chút thức ăn trong khay.
-Cậu bị làm sao vậy? Thấy không khỏe sao?
Hân Vy nhìn vẻ mặt Nhạc Y cứ quay đi chỗ khác im lặng, không ăn miếng nào cũng không nói chuyện làm lòng cô có chút khó hiểu.
-Tớ thấy bụng khó chịu, không muốn ăn nữa. Cậu cùng mọi người ăn đi.
Nhạc Y nghe Hân Vy hỏi lúc này mới nhăn nhó quay lại. Nhạc Y tay xoa xoa bụng mình vẻ mặt khó coi như cơn ê ẩm khiến cho nó ăn không vô rồi.
-Vậy tớ mua sữa cho cậu ha?
-Ừm…Vậy tớ lên lớp đợi cậu.
Nhạc Y mệt mỏi gật đầu cười gượng gạo rồi đứng dậy rời khỏi bàn.