Cấp Dưới Của Dì - Chương 24
Nguyên chẳng còn biết mình đang nghĩ gì nữa. Cả cơ thể như bị kéo căng, vừa muốn trốn chạy, vừa khao khát. Vy ôm siết lấy cô, mạnh mẽ đến nỗi lưng Nguyên va vào thành ghế mà vẫn không buông.
Họ hôn nhau như muốn trút hết mọi rào cản, mọi sự tiếc nuối. Nụ hôn chẳng còn dịu dàng mà dữ dội, gần như muốn cắn xé. Mùi bia, mùi nước hoa, mùi da thịt hòa lẫn, làm căn phòng chật chội trở nên nghẹt thở.
Nguyên kéo mạnh Vy lại gần, hôn dồn dập như trút hết những ấm ức bị kìm nén. Bàn tay cô trượt dọc theo vai nàng siết chặt rồi buông ra, cuối cùng ghì cả cơ thể Vy áp sát vào ghế.
– Nguyên…
Vy thở gấp, giọng run run nhưng không hề đẩy ra.
– Đừng nói gì hết.
Nguyên thì thầm, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai khiến Vy rùng mình.
Áo khoác của Vy trượt xuống. Bàn tay Nguyên len lỏi, tham lam tìm kiếm sự gần gũi. Men bia khiến máu sôi sục, nhưng còn hơn cả men rượu, đó là khát khao sâu thẳm trong từng con người nay được hơi mẹn thôi thúc, không cách nào ngăn được.
Vy chỉ còn biết bấu chặt lấy lưng Nguyên, tiếng thở đứt quãng vang lên theo từng nhịp hôn sâu hơn, gấp gáp hơn. Mọi khoảng cách, mọi lấn cấn, tan biến trong nhịp đập cuồng loạn.
Vài lon bia rỗng lăn lóc dưới sàn. Nguyên đẩy nhẹ Vy ngả xuống sofa, đôi mắt sáng rực vừa men say vừa quyết liệt.
– Nguyên…
Vy khẽ gọi, giọng run rẩy nhưng ánh nhìn không giấu được sự chờ đợi.
Nguyên không trả lời, chỉ cúi xuống hôn, sâu và nồng cháy. Tay cô tìm kiếm, từng chút một gạt bỏ lớp ngăn cách. Hơi thở cả hai quện lấy nhau, tạo thành thứ men say mạnh hơn bất kỳ chất cồn nào.
Trong cơn say lẫn cảm xúc, Nguyên bất giác trở nên táo bạo. Nhưng rồi cô giật mình, lùi nhẹ, ánh mắt hoang mang:
– Tao… tao… Vy, tao…
Vy nhìn thẳng vào mắt cô, đôi môi còn run rẩy. Thay vì né tránh, nàng khẽ mỉm cười – trong nụ cười có cả sự thách thức lẫn dịu dàng. Bàn tay Vy siết chặt tay Nguyên, kéo cô lại gần hơn:
– Thì cứ để mặc đi… tao muốn mày, Nguyên. Đừng lo gì hết.
Nguyên thoáng ngỡ ngàng. Tim đập loạn, vừa hoang mang vừa bị cuốn đi bởi sự khẳng định thẳng thắn ấy. Lý trí rơi rụng, để mặc bản thân nghiêng xuống, hôn sâu thêm, liều lĩnh hơn, để mặc cảm xúc dẫn dắt.
Cả hai quấn lấy nhau, từng cử động gấp gáp mà vẫn đong đầy dịu dàng. Căn phòng nhỏ chỉ còn lại tiếng thở hòa quyện, tiếng gió khe khẽ của điều hòa, và cơn cuồng nhiệt vỡ òa.
…
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua khe cửa. Nguyên mở mắt, cơn đau đầu vì bia rượu còn đọng lại. Cô khẽ cựa mình, lập tức sững người khi nhận ra Vy nằm ngay bên cạnh, tay còn vắt ngang eo mình.
Cả hai khựng vài giây, im phăng phắc. Nguyên rụt tay ra, ngồi dậy, tim đập loạn xạ.
– Tối qua…
Nguyên lẩm bẩm, không dám nhìn Vy.
Vy chống khuỷu tay ngồi lên, mái tóc rối xõa xuống vai. Ánh mắt nàng không trốn tránh, chỉ có một nụ cười mệt mỏi:
– Ừ… tao biết. Mày không cần phải lo nghĩ nhiều đâu. Coi như… tụi mình chỉ để cảm xúc dẫn lối thôi.
Nguyên ngước lên, thấy ánh mắt Vy vừa dịu dàng vừa có chút xót xa. Cô bối rối, vừa muốn xin lỗi vừa muốn xoa dịu, nhưng rốt cuộc chỉ thở dài:
– Tao… không ngờ lại như vậy…
Vy gượng cười, vỗ nhẹ lên tay Nguyên:
– Không sao. Tao không ép mày phải nghĩ gì cho tao hết. Mày cứ sống tốt đi là tao vui rồi.
Căn phòng trở lại yên ắng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc. Cả hai đều hiểu rằng chuyện tối qua sẽ để lại một vết hằn khó gỡ.
Cả buổi sáng hôm đó, Nguyên ngồi thẫn thờ trong phòng khách nhà Vy, tay ôm lon nước ngọt chưa mở. Mọi ký ức về đêm qua cứ hiện về, khiến tâm trí cô rối bời. Cô biết mình đã đi quá giới hạn với Vy, nhất là khi lòng mình còn chưa buông được người khác. Nhưng sâu trong tim, Nguyên cũng hiểu mình không thể coi như chưa từng có gì.
Vy bước ra với mái tóc buộc gọn, trên tay cầm hai dĩa bánh mì trứng. Nàng đặt xuống bàn, nửa đùa nửa thật:
– Mày mà cứ nhìn đâu đâu vậy, chắc tao tưởng mày hối hận dữ lắm.
Nguyên giật mình, vội quay đi, môi mấp máy:
– Tao… tao không biết nên nói gì nữa. Vy à… hay là tao chịu trách nhiệm với mày nha…
HẾT CHƯƠNG 24