Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 36
"Yên tâm, cùng lắm chị ấy chỉ tỏ ra không vui, nhưng chắc chắn trong lòng đã nở hoa, còn quà sinh nhật của bà nội, chị đã thay em chuẩn bị rồi."
Tễ Nhược Văn đạp chân ga, oanh một cái, chiếc xe lao ra ngoài. Tuy Trân Ni đã từng lái thử xe thể thao của Hạ Toàn, nhưng cô mới biết lái xe không lâu, chưa thành thạo, không dám lái xe quá nhanh. Đây là lần đầu tiên cô trải nghiệm cảm giác như vậy, quá kích thích.
Sau khi tới nhà Thái Anh, Tễ Nhược Văn dừng xe mở cửa, đi đến cốp xe lấy lễ vật, có khăn lụa Bao Bally và nước hoa Bijan đưa cho Trân Ni đang ngồi ở ghế phụ nói: "Đừng thấy bà nội già cả mà nghĩ bà lạc hậu, đây đều là những thương hiệu mà bà thích, chắc chắn bà sẽ ấn tượng với em."
Nhìn lướt qua nhà của Thái Anh, hay nói đúng hơn là một trang viên biệt thự, lại nghĩ đến hộp mứt táo tự làm trong tay, Trân Ni đột nhiên cảm thấy không nên lấy ra, hơi chùn bước. Cô biết điều kiện nhà chị tốt, nhưng không ngờ lại tốt đến vậy.
"Sao vậy? Xuống đi, chị đã gửi tin nhắn cho Thái Anh rồi, chị ấy sẽ xuống ngay thôi. Chị ấy thích em như vậy sẽ không mắng em đâu, nhưng chắc chắn sẽ mắng chị đến văng máu chó, chị phải đi trước đây!" Tễ Nhược Văn nôn nóng nói.
"Hay là chị Văn cũng mang em đi đi, em không muốn đi nữa!"
Trân Ni chỉ nhìn ngôi nhà này thôi cũng biết khoảng cách giữa hai người bọn họ, còn chưa nói đến khoảng cách tuổi tác, sẽ không có khả năng đi đến cuối cùng. Hiện tại chặt đứt quan hệ, đau khổ một thời gian, nhưng nếu lại tiếp tục, đến khi cô yêu Thái Anh đến không thể kiềm chế được, tương lai chắc chắn sẽ càng thống khổ.
"Ni Ni, em không thể hại chị như vậy. Lúc đầu em không đồng ý còn không sao, bây giờ không đồng ý khác nào muốn lấy mạng chị đâu chứ? Chị phải đi đâu tìm bạn gái cho chị ấy bây giờ?"
Tễ Nhược Văn kêu khổ, lôi kéo Trân Ni xuống xe, đặt quà tặng lên tay cô, lên xe giẫm ga, quay đầu xe, biến mất nhanh như chớp, để lại vẻ mặt hoang mang của Trân Ni ở đằng sau.
Trân Ni cầm quà biếu còn đang phân vân không biết nên đi hay ở, Thái Anh đã từ cửa lớn bước ra, nhìn thấy Trân Ni liền kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Lạnh giọng hỏi: "Sao em lại ở đây?"
"Là chị Văn đưa em tới, chị ấy nói hôm nay là sinh nhật của bà nội, muốn em giả làm bạn gái chị để làm bà nội vui vẻ." Trân Ni co quắp lại, bất an nhéo túi quà trong tay, vẻ mặt vô tội giải thích.
"Tễ Nhược Văn này!" Vẻ mặt chị bất đắc dĩ, lấy điện thoại ra gọi điện cho Tễ Nhược Văn, nhưng chỉ nhận được câu nói: "Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi…"
Quả nhiên chị ấy thấy mình liền không vui, lần trước Tễ Nhược Văn chắc là lừa mình rồi.
Nghĩ đến đây, Trân Ni càng uỷ khuất, cô đã sắp quên được Thái Anh rồi, tâm cũng đã tĩnh, mà bây giờ lại tiếp tục gợn sóng, không biết lần này phải mất bao lâu mới có thể trị được nỗi đau này.
Trân Ni xoay người rời đi, cô không muốn nhìn khuôn mặt lạnh như băng của chị, ở đây nghe chị nói lời lạnh nhạt, thì thà dứt khoát rời đi cho rồi.
Cô vừa mới xoay người, đã bị bàn tay to của Thái Anh kéo lại, giọng nói không nóng không lạnh vang lên: "Em đi đâu?"
"Đương nhiên là về nhà! Dù sao chị cũng không muốn nhìn thấy em." Trân Ni chu miệng, khuôn mặt nhỏ tức giận.
Nhìn bộ dáng đáng yêu của cô, Thái Anh không nhịn được muốn ôm cô vào lòng hôn một phen, nhưng không thể không kiềm chế được rung động trong lòng, ngữ điệu bình tĩnh nói: "Nếu đã tới, thì diễn cho tốt."
Dứt lời liền kéo Trân Ni vào trong, đi qua phòng khách, Trân Ni còn chưa kịp kinh ngạc vì phòng khách nhà chị còn xa hoa, rộng gấp đôi nhà cô, Thái Anh đã đưa cô lên lầu hai, đến ban công phòng ngủ của bà nội. Ban công của bà lão giàu có này như một khu vườn trên cao vậy, không đơn giản chỉ có vài chậu cây con chim.
Bộ bàn ghế tinh xảo đặt trên bãi cỏ rộng lớn, những khóm hoa được cắt tỉa cẩn thận chẳng khác gì một khu vườn thực sự.
Bà lão đang ngồi hóng gió trên ghế, bên cạnh còn có hai người, Trân Ni liếc mắt nhận ra một trong số đó là Bùi Tư Dao, người còn lại là một nam sinh khoảng 18 19 tuổi, mặt mũi có chút giống với Thái Anh, chắc là em trai của chị.
Nam sinh đang nói gì đó làm bà nội cười rất vui vẻ, còn Bùi Tư Sao lại có vẻ mặt oán hận nhìn hai người họ.
Tay Thái Anh đột nhiên chuyển từ trạng thái lôi kéo tay cô chuyển thành ôm lấy vòng eo, kéo sát cô vào ngực, cách hai lớp quần áo cô cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Thái Anh, có thể ngửi được mùi hương tươi mát dễ chịu của riêng chị, tim lại đập nhanh hơn.
"Diễn cho tốt, làm bà nội vui vẻ, chị sẽ thưởng cho em." Thái Anh cúi người nói nhỏ bên tai Trân Ni.
Hơi thở ấm áp tản ra bên tai cô có chút ngứa, Trân Ni nhịn không được thân thể hơi run rẩy.
"Run cái gì? Còn chưa chạm vào em." Thái Anh cười như không trêu đùa Trân Ni.
"Em không run!" Trân Ni quật cường nói.
Người con trai kia thấy được bọn họ đầu tiên, mở miệng nói: "Bà nội, chị họ dẫn bạn gái tới kìa. Người nhạt nhẽo như chị ấy mà cũng có bạn gái cơ đấy."
Thái Anh mang theo ý cười, ôm lấy eo cô, đi tới trước mặt bà nội, cười nói: "Bà nội, hôm nay cháu dẫn bạn gái ra mắt bà này, không có lừa bà, cô ấy tên là Kim Trân Ni. Ni Ni, đây là bà nội của chị."
Trân Ni là lần đầu tiên ra mắt người lớn, mặc dù chỉ là giả, nhưng vẫn cảm thấy khẩn trương, nhất thời hoảng loạn cúi người 90 độ, âm điệu theo bản năng cũng tăng lên: "Cháu chào bà nội, cháu là Kim Trân Ni, bà có thể gọi cháu là Ni Ni ạ!"
Bà nội Thái Anh lập tức thấy vui vẻ, cười nói: : "Oh, lần đầu tiên gặp mặt là chào như vậy rồi, nếu là chúc tết muốn dập đầu luôn sao?" "Đúng vậy ạ!" Trân Ni khẩn trương trả lời.
Trân Ni lớn lên đã có bộ dáng ngoan ngoãn được người lớn yêu thích, bây giờ tay chân luống cuống, lại càng thêm phần đáng yêu. Bà nội Thái Anh nhìn cô cháu dâu tương lai rất vui vẻ, lại còn rất có dáng vẻ tiểu thư, càng thêm phần thoải mái.
"Bà nội, đây là quà cháu tặng bà ạ!" Hai tay Trân Ni tặng quà qua, bà nội Phác cũng đưa tay nhận lấy, tuy đều là thương hiệu bà thích nhưng cũng đã sớm quen thuộc, cười xong thì đặt lên trên bàn tròn.
Thấy trên tay Trân Ni còn một cái hộp, bà chủ động hỏi: "Đó là cái gì? Tặng quà còn giữ lại à?"
"Bà nội, chắc bà không thích cái này đâu." Trân Ni giấu bánh táo ra sau lưng.
Mẹ và cô đều không có tài nấu ăn, học được mỗi cách làm bánh táo từ bà ngoại, mềm mịn ngon miệng mà không ngấy. Nhưng nhìn bà nội Thái Anh, mặc dù đã già nhưng dưỡng nhan rất tốt, bộ quần áo đang mặc cũng là quần áo mùa hè của Chanel, chỉ ở nhà cũng mặc đẹp như vậy, Trân Ni càng ngượng ngùng không muốn tặng bánh táo qua.
Không ngờ đang phân tâm thì bị Thái Anh đoạt lấy, mở ra xem thử, mấy chiếc bánh ngọt cong vẹo không đẹp mắt, nhìn qua cũng biết là đồ tự làm.
"Bánh táo em làm à?" Thái Anh ngước mắt nhìn về phía Trân Ni.
"Là em làm, định tặng cho bà nội, nhưng sợ bà không thích." Trân Ni hơi đỏ lên, có chút thẹn thùng.
"Để bà ăn thử nào." Bà nội Phác nhận lấy rồi ăn thử một cái, khen: "Hương vị không tồi, đây là món quà tốt nhất mà bà nhận được đấy, bà phải giấu kỹ mới được."
Trân Ni không biết là bà thích ăn thật, hay bởi vì cô là bạn gái của Thái Anh, yêu ai yêu cả đường đi mới khen mình, nhưng nghe xong trong lòng vẫn cảm thấy vui vẻ, cười ngọt ngào nói: "Cảm ơn bà nội khen ngợi ạ."
Hai mắt cong cong như trăng rằm, vô cùng đáng yêu.
Thái Anh đứng một bên chua giọng nói: "Chị còn chưa ăn món em làm đâu, đã bị bà nội ăn trước rồi."
"Thái Anh nhà chúng ta ghen với cả bà nội nha." Bà nội Phác trêu đùa. Không phải chị vì muốn bà nội vui mới nói vậy, mà trong lòng cảm thấy ghen tỵ thật, không nhịn được mới nói ra.
Nhìn Trân Ni, Bùi Tư Dao vốn đã uất ức, bây giờ lại càng thêm ghen ghét, rõ ràng ả mới là cháu gái ruột của bà nội, nhưng bà từ đầu đến cuối không thèm liếc ả một cái, mà nhìn Trân Ni lại cười không khép miệng được.
Bùi Tư Dao vốn đã chán ghét Trân Ni, giờ lại càng hận thấu xương, trách không được lần trước chị họ đuổi mình xuống máy bay, thì ra Trân Ni là bạn gái của chị ấy.
"Chị, chị chả thú vị gì cả, sao lại tìm được bạn gái tốt như vậy, vận khí quá tốt đi, khi nào hai người chia tay thì nói với em một tiếng, em sẽ theo đuổi chị dâu."
Em họ Phác Thái Anh là Phác Đình Thư, nửa đùa nửa thật nói.
Vừa dứt lời, đã bị bà nội Phác gõ lên đầu: "Nói bừa gì đấy, bà nội còn đang chờ chị con sinh chắt trai đấy, khó khăn lắm mới có bạn gái, con trù chị con chia tay, bà nội không để con yên đâu."
Thái Anh theo bản năng kéo Trân Ni vào ngực khẳng định chủ quyền: "Đã nhận được thông báo trúng tuyển của Đại học A chưa? Chị nhớ chú ba có nói nếu em không đậu Đại học A sẽ cho em đi du học đấy."
"Chị, chị đừng có nói gỡ được không?" Vẻ mặt Phác Đình Thư nháy mắt đã trở nên ưu sầu.
"Em thi đậu này, tháng tới sẽ đi báo danh đấy." Trân Ni vui vẻ, nhịn không được nói ra.
Đây có thể được xem là tin vui nhất trong hai tháng nay của cô. Cô đậu được vào trường đại học yêu thích, còn ở ngay trong thành phố.
"Chị dâu, chị lợi hại quá." Phác Đình Thư cực kỳ hâm mộ.
Bà nội Phác cũng khen ngợi: "Ah, hoá ra cháu dâu tương lai của bà là học bá nha."
Mới vừa khen xong lại cảm thấy có chỗ nào không đúng: "Mới vừa thi đậu? Vậy cháu mới 18 19 tuổi sao?"
"Không phải không phải! Bà nội nghe nhầm rồi, cháu nói là trước kia thi đậu Đại học A, mấy trường Đại học đều là tháng 9 báo danh." Trân Ni hoảng hốt ậm ừ.
"Bà nội!" Bùi Tư Dao cuối cùng cũng bắt được cơ hội phản kích, nhưng vừa muốn mở miệng đã bị Thái Anh trừng mắt liếc qua, nhất thời bị dọa sợ không biết có nên nói ra hay không.
Rốt cuộc Thái Anh cũng là cháu trưởng được cưng chiều nhất của nhà họ Phác, sản nghiệp cũng nằm trong tay ba của chị, tuy ả không biết trời cao đất dày là gì, nhưng cũng không có gan đắc tội với chị.
Trò chuyện không bao lâu liền đến thời gian ăn cơm trưa. Trong lúc chưa nắm bắt được thời cơ, Bùi Tư Dao cũng không dám nói gì, lại nhìn bà lão cười vui vẻ, tưởng khôn khéo thế nào, thế mà vẫn bị lừa.
Trong bữa cơm, Thái Anh giới thiệu Trân Ni cho ba me, chú hai cùng vợ chồng chú ba, Phác Đình Thư là con trai của chú ba, mà Bùi Tư Dao là con gái chú hai, cũng là thị trưởng đã đến trường cô năm đó.
Sau khi ngồi xuống, người hầu lục tục mang đồ ăn lên, mọi người cùng nhau nói chuyện cười đùa. Cha của Bùi Tư Sao đánh giá qua Trân Ni, nghi hoặc hỏi: "Có phải chú đã từng gặp cháu ở đâu không, nhìn rất quen."
Trân Ni khẩn trương cúi đầu, sợ ông ta nhận ra, ậm ừ trả lời: "Có lẽ là do diện mạo cháu quá phổ biến."
"Chú hai đã từng gặp nhiều người, nhầm người là chuyện bình thường." Thái Anh cũng giúp đỡ yểm trợ.
May mà Bùi Tư Dao đã đi ra ngoài, không gây ồn ào, chú hai lúc này mới gật đầu nói: "Cũng có thể."
Vừa dứt lời, Bùi Tư Dao tươi cười rạng rỡ đi vào, đem một hộp đồ ăn tinh xảo đưa tới bà nội, đắc ý cười nói: "Bà nội, đây là bánh từ Lâm Vận Trai mà bạn cháu đặc biệt xếp hàng để mua đấy, ngon nhất là bánh đậu phộng. Bà nội sau khi ăn cơm xong thì nếm thử nhé."
Bùi Tư Dao nói xong liền cười xán lạn đi về chỗ, chậm rãi đợi bà nội khen ngợi, ai ngờ một bàn đầy người đều trưng ra vẻ mặt khó xử , Phác Đình Thư càng thêm chán ghét, nói thẳng: "Bà nội bị dị ứng với đậu phộng, cái này chị cũng không biết sao? Chẳng có tâm gì cả."
Chú hai tuy đau lòng con gái nhưng cũng phải làm bộ trách cứ nói: "Bà nội bị dị ứng mà con còn không nhớ sao? Mới nhỏ mà trí nhớ đã kém như vậy, lần sau phải chú ý đấy."
Bùi Tự Dao lần đầu tiên bị ba răn dạy trước mặt nhiều người như vậy, trong lòng uỷ khuất, huống chi còn có mặt đối thủ một mất một còn của mình ở đây, ả càng thêm xấu hổ và giận dữ. Dựa vào cái gì mà Trân Ni mang đồ tự làm đến lại được khen, còn cô nhờ bạn xếp hàng mua bánh ở Lâm Vận Trai lại bị bắt bẻ như vậy.
Hiện tại cô chỉ là bạn gái của Thái Anh, hai năm nữa là đủ tuổi, nếu cô thật sự được gả vào đây, chẳng phải là sẽ tác oai tác quái trên đầu mình sao?
Bùi Tư Dao nháy mắt mất bình tĩnh, đứng lên chỉ vào Trân Ni nổi giận nói: "Bà nội, Chị hai! Hai người đừng để bị tiện nhận Kim Trân Ni này lừa! Cô ta mới 18 tuổi thôi! Không biết đã dùng thủ đoạn gì để dụ dỗ chị hai! Đừng nhìn cô ta nhỏ như vậy, sớm đã luyện được bản lĩnh câu dẫn người khác rồi! Mẹ của cô ta chính là nhờ vào việc ngủ với đàn ông để nuôi cô ta lớn đấy…"
Bùi Tư Dao còn chưa nói dứt lời, Thái Anh đã bước chân dài tới trước mặt ả, giơ tay tát lên mặt ả, chị chưa từng đánh phụ nữ, đây là lần đầu tiên, còn là với em gái họ trên danh nghĩa của chị.
"Giữ mồm miệng cho sạch sẽ! Cô ấy là bạn gái của tôi! Cô lại là đứa con gái ngoài giá thú của nhà họ Phác. Chú hai, về sau ăn tiệc ở nhà, nếu chú còn đưa theo cô ta, chú cũng đừng đến." Thái Anh dứt lời, liền kéo Trân Ni ra cửa.
Sau lưng tức khắc loạn thành một nùi, tiếng Bùi Tư Dao khóc thất thanh, tiếng quát của chú hai, thậm chí còn có tiếng khen ngợi tấm tắc của Phác Đình Thư.
Bùi Tư Dao đúng là cháu gái không chính thống của họ Phác, mẹ ả ta là nhờ bức tử người vợ chính thức để đi lên. Bởi vì chuyện này mà hai mẹ con ả không được xem là người họ Phác. Khi ả trưởng thành, bà nội Phác có chút mềm lòng, mới cho ả lần đầu tiên tham gia tiệc, thế mà lại náo loạn thành như vậy.
Trân Ni vì vậy mà đầu óc rối loạn, cả người ngây ngốc, bị Thái Anh lôi kéo như một con rối bị giật dây, đưa lên xe anh.
______________________
Chap này Drama thật:))