Đế Vương Luyến - Chương 7
Có lẽ, ông trời đã định duyên số sẽ gặp nhau thì dù thế nào cũng sẽ gặp nhau, trong một buổi hội hoa vào ngay ngày trăng tròn, các cô nương háo hức rủ nhau đi xem trăng, kinh thành Trường An năm nay đốt pháo. Vĩnh Ý đã rủ An Trúc đi xem, Tô An Trúc biết rằng, việc bắn pháo hoa này chẳng nhân dịp gì cả, chỉ đơn giản rằng phụ thân nàng muốn làm nàng vui.
An Trúc có ngoại tổ phụ là thái thượng hoàng, có đương kim thánh thượng Nam Cung Kiện là cữu cữu, vinh quang vô hạn. Cho nên nhân dịp tháng này sinh thần nàng bắn vài tép pháo vào bầu trời rồi tổ chức đêm thưởng trăng chẳng có gì là khó khăn cả. Nhưng nàng thấy không vui, những đêm như vậy Vĩnh Ý thường bám dính lấy nàng, dắt đi hết đất này, nơi nọ.
Trong khách điếm Vân Lai, Nhược Vân hầu hạ Cảnh Tịch mang giày, chải tóc, trong khi đó Nhược Thủy chuẩn bị quần áo, tư trang. Cảnh Tịch nhìn đôi bàn chân bé tí của mình, thở dài:
– Ước gì ta mau lớn lên.
– Công tử sẽ sớm lớn lên và trị vì thiên hạ, rất nhanh. -Nhược Vân nhìn cũng không thèm nhìn nàng, chỉ nói thế.
Nghe nói như thế, Cảnh Tịch lại không muốn lớn lên nữa.
Nhược Thủy thì háo hức lắm rồi, tay chân rộn rạo cả lên làm việc gì cũng không xong. Nàng ta lấy ngay hộp son mới mua hôm qua ra, tỉ mỉ tô lên môi một lớp son màu hồng cánh đào, nhẹ nhàng tươi tắn. Cảnh Tịch hừ một tiếng, nói:
– Lắm chuyện, ngươi tính kiếm chồng ở Trường An à?
Bàn tay nhỏ nhắn của Nhược Vân chỉnh lại kim quan trên tóc Cảnh Tịch, sau đó chỉnh trang lại cổ áo, ướm một tí bột hoa lên áo nàng rồi mới bảo: "Xong rồi, thưa công tử".
Cảnh Tịch vui vẻ lấy từ trong túi áo ra một cây quạt bảo vật phiên bang mà lần trước nàng đã chọn, phe phẩy làm hương thơm tán đi trong không khí. Cảm thấy mình thật giống như một hoa hoa công tử, hưng phấn dẫn đầu Nhược Vân Nhược Thủy cùng ra ngoài xem hội pháo hoa.
Trên đường, nam thanh nữ tú sóng vai nhau đi xem hội, Nhược Thủy đã sớm lẻn đi đâu mất. Lúc Cảnh Tịch quay đầu lại chỉ còn Nhược Vân ở đằng sau, nàng ấy cúi đầu, không nói nhưng Cảnh Tịch biết cũng đang muốn ngắm phố phường lắm. Thế nên Cảnh Tịch mới nắm lấy tay của Nhược Vân kéo nàng đến một sạp hàng nhỏ, Nhược Vân cứng người, mở miệng muốn nói gì những lại chẳng nói.
Sạp hàng nhỏ nằm trên con đường đông đúc bán các loại trâm, bông tai kim loại, dù chế tác không cầu kì tỉ mỉ nhưng đối với các cô nương mới lớn đây là thứ đẹp nhất. Vậy nên Nhược Vân cũng không cầm lòng được mà lén nhìn, Cảnh Tịch đeo cây trâm bạc lên tóc Nhược Vân, bảo:
– Đẹp lắm, ta thấy rất hợp với ngươi.
Sau đó lại dắt nàng ấy mua son phấn, mua ngọc mua vàng, thậm chí còn mua hoa, đây cũng là lần đầu tiên Cảnh Tịch thấy Nhược Vân cười. Khoảnh khắc đó Cảnh Tịch hơi khựng lại, nàng ấy cười cũng được đó chứ?
– Sau này cười nhiều lên chút, ta thấy đỡ hơn mọi ngày đó.
Má nàng ấy hồng nhuận lên, trông còn xinh đẹp hơn mẫu đơn nở rộ nàng thấy ở Mẫu đơn đình của Hiền phi nương nương. Hai người cùng đi song song trong ánh sáng của pháo hoa rực rỡ, bầu trời Trường An, thật sự rất đẹp.
An Trúc lẳng lặng theo sau, rõ ràng người kia thấp hơn nàng một cái đầu, trong chẳng có vẻ gì là gây hứng thú lại khiến nàng muốn dõi theo đến vậy. Ban nãy bắt gặp tiểu nha đầu này đi cùng người hầu, còn vui vẻ chọn đồ nên nàng liền bám theo sau, nghe được giọng nói của nàng ấy, thấy được nụ cười của nàng ấy, quen thuộc biết bao.
– An Trúc, An Trúc, ngươi có nghe ta nói không?
Không hề có một lời hồi âm nào, chỉ có pháo hoa rợp trời, trước mắt cô bé nhỏ hơn nàng một cái đầu đang vận nam trang vui vẻ ướm thử mặt nạ lên mặt, nét trẻ con còn chưa biến mất. Có thể nàng muốn có một người muội muội chăng? Cô bé này thật sự vừa mắt nàng, muốn đem hết đồ chơi đẹp dành cho muội ấy.
– Ngươi chẳng nghe ta nói gì cả! – Vĩnh Ý bực bội khoanh tay, dậm chân.
Vĩnh Ý là thiên kim của Vĩnh gia, nhà có dòng dõi hào môn, tuy nhiên chẳng ai thi hương được cho nên chỉ yên vị làm người giàu có. Hai nàng gặp nhau ở bữa tiệc cuối năm của phú gia thương nhân, mỗi năm một lần, có thể nói hai nàng lớn lên cùng nhau, trải qua tuổi thơ cùng nhau.
– Này, tiểu muội muội, muội tên gì?
Cảnh Tịch biết cô nương này, đây là cô nương bán phấn son phố bên cạnh.
– Cảnh Tịch.
An Trúc hơi chau mày, Cảnh Tịch, một thân quý khí như này, liệu có phải Cảnh Tịch của Cảnh quốc?
– Đúng như tỷ nghĩ, Cảnh Tịch.
An Trúc cười hiền:
– Vậy muội có cần người chơi cùng không? Tỷ có thể dẫn muội đi thăm thú Trường An.
– Trên đời này có người tự nhiên giúp đỡ người khác sao?
Tuy nói vậy nhưng Cảnh Tịch vẫn cười vui vẻ, một tiểu cô nương như nàng ấy, có lẽ cũng không bày được mưu kế gì.
– Có đấy, tỷ tỷ là người đầu tiên được không?
Những ngày sau đó Cảnh Tịch đã chơi rất vui tại thành Trường An, nàng thăm thú khắp nơi, sau đó đi ra các vùng lân cận. Hầu như đi đâu nàng cũng nghe danh Tô gia, khi nàng đến Hoa thôn, các nữ nhân ở đó đều ca ngợi Tô Gia. Nào là Tô gia đối đãi tốt với mọi người như thế nào, nào là Hoa thôn trở nên sung túc hơn, các thôn bên cạnh đều thi nhau dệt vải. Nữ nhân đều có việc làm để phụ giúp nam nhân, cuộc sống trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều. Mỗi lần như vậy An Trúc đều cười khờ bảo rằng họ chỉ nói quá, nhưng nàng rất hâm mộ, có lẽ họ đã giúp đỡ được rất nhiều người.
Cảnh Tịch thấy ở Nam Quốc này rất trù phú, cái gì cần học hỏi đều cẩn thận ghi chép lại. Sau đó cất vào hành trang của mình.
Ngày tạm biệt, An Trúc tặng cho nàng một gương to son phấn, nàng ngại, nhưng nàng ấy chỉ cười bảo rằng nhà có gì cho nấy, hẹn nàng một ngày sẽ thăm nàng.
Hành trình từ Nam quốc trở về lại Cảnh quốc của Cảnh Tịch cũng rất thú vị, nàng phát hiện ra nha đầu Nhược Vân này mỗi khi nàng chọc ghẹo liền đỏ ửng như quả gấc. Trên đường ngồi trên ngựa nàng hay chọc ghẹo nàng ấy, nàng ấy cũng vì thế mà mở lòng ra không ít. Hai người có thể đùa giỡn như hai người bạn, nàng phát hiện ra Nhược Vân cũng có khiếu hài hước, tuy là kiểu hài nhạt nhưng có còn hơn không, nàng trân quý người có thể đem nàng đối xử ngang hàng.
Mỗi khi đi mệt các nàng đều hay dừng chân lại nghỉ ngơi, phu xe đánh qua con hẻm có một dòng suối trong. Nhược Vân xuống xe, lấy trong túi ra bầu nước rồi đem đi hứng đầy ba bầu nước, Cảnh Tịch ngồi trên xe đong đưa chân mình đợi nàng ấy về. Đúng lúc này liền gặp sơn tặc.
Nhược Thủy tuy lanh lẹ, có võ công nhưng không bằng Nhược Vân, chưa đầy mười quyền cước đã sớm té xuống, trọng thương không ít. Nội vệ tử thủ bảo vệ nàng nhưng có kẽ hở làm cho người ngoài xen vào được. Báo hại người ngồi sau là Cảnh Tịch chịu một quyền, thân thể nhỏ bé chịu không nổi liền ngã xuống, ngất xỉu.
Khi Cảnh Tịch tỉnh dậy liền thấy Nhược Vân khóc đến đỏ mắt, Nhược Thủy thì nằm ở giường nhỏ kê ở góc trái phòng, Nhược Vân nói:
-Cổ công tử không sao là tốt rồi! Ban nãy là do Nhược Vân sơ suất nên mới như vậy, cũng may nội vệ không lơ là. Nhược Thủy cũng chỉ bị thương nhẹ, chưa đến ba ngày sẽ khỏi. Nhược Vân cũng báo tin về cho lão gia rồi.
– Không sao, còn sống là được.
– Đây là Khả Thanh cô nương, cháu của Hoàng Thanh thần y.
Nhược Vân nói, sau khi nhận chén thuốc từ tay cô nương lạ mặt kia. Nàng ấy đúng là trạc tuổi nàng, gương mặt thậm chí còn có phần non nớt hơn. Khả Thanh thấy nàng liền nhoẻn miệng cười:
– Tiểu nữ tử tên gọi Khả Thanh.
– Ta tên là Cảnh Tịch.
Sau khi chào hỏi xong Khả Thanh cô nương cũng chuồn mất.