Đoản Văn Bách Hợp - Chương 125
Cố gắng giữ chặt từng tấc thơ mà em hiện hữu. Đôi ta trải qua bao lần khép rồi xa. Bao lần tàn rồi lại trổ. Hoa cúc là em. Vụn vỡ nhưng hài hòa. Tôi yêu em theo cách tôi đến rồi đi. Tôi là thu. Gặp em tôi gieo hạt, xa em tôi vô tình. Là sâu đậm. Là nhiệt tình. Là mùa thu và hoa cúc.
Tôi sẽ không lạnh như người đã lướt qua em. Hay như họ cố chấp kéo dài cuộc vui từ em. Tôi sẽ chỉ lẳng lặng nơi đây. Âm thầm và vô hình trong giấc mộng đang chung tay. Là yên bình. Là màu vàng tôi có em. Là mùa thu không sắc đá. Không bon chen như ngày hè rộn rã. Là khi tôi khóc giữa hàng lá khô. Và mùa thu sao giống những đợt sóng xô. Là ngày mưa không tồn tại. Là ngày nắng trông em về. Thời gian đáng kể là bao xa. Để những khúc hát ca tôi gửi sẽ đến bên em và ….
Hai lá mầm. Năm bốn cánh. Ba sáu màu thì tôi vẫn chỉ gọi em theo hai từ. Thiên thần. Em đẹp trong gió. Em đẹp trong nắng. Em đẹp trong thơ cạn. Em là đẹp nhất trong tôi. Dù cuộc đời nhiều kẻ lắm điều thì chắc họ quên rằng: tôi là kẻ lắm chiêu. Sâu xa không ai yêu em bằng tôi. Ai mệnh danh công bằng chắc đã hiểu tình ta trao nhau? Nước rót cạn ly thì họ cũng để tràn. Chung quy vẫn tôi yêu em nhất. Là cuộc tình hoa cúc và mùa thu.