ĐOẠT VỢ - Chương 18
Triệu Tinh ở khách sạn, Thời Vụ biết, nhưng không biết em ấy ở khách sạn nào.
Lúc mới về nước, Triệu Tinh ở nhà họ Triệu. Chưa được mấy ngày đã nói ở không quen, muốn dọn ra ngoài. Khi ấy mẹ Triệu còn nhờ Thời Vụ giúp xem nhà, tốt nhất là trong cùng khu với họ để tiện chăm sóc nhau. Nàng tranh thủ thời gian sau giờ làm đi xem vài căn, còn hỏi ý Triệu Hy Ngọc.
Triệu Hy Ngọc nói:
— "Không cần thuê nhà đâu. Lần này em ấy về cũng không ở lâu, chị sẽ tìm cho em ấy một khách sạn ở tạm trước."
Nghe vậy, Thời Vụ mới hủy cuộc hẹn với chủ nhà đã đặt trước.
Nàng còn tưởng Triệu Tinh không thích những căn mình tìm nên mới nhờ chị ấy từ chối giúp.
Dù sao cũng chỉ ở một thời gian ngắn, còn phải đi làm ở công ty, rõ ràng không giống người sắp rời đi. Vì vậy Thời Vụ luôn cho rằng chuyện nhà cửa đã được giải quyết từ lâu rồi.
Nhưng em ấy…
Vẫn luôn ở khách sạn sao?
Hay là…
Không thể nào.
Họ là chị em.
Thời Vụ bị chính suy nghĩ của mình làm toát mồ hôi lạnh. Gió thổi qua, cả người nàng lạnh buốt.
Đúng vậy, họ là chị em.
Nhưng tại sao Triệu Tinh lúc nào cũng có vẻ thù địch với nàng, như thể nàng đã cướp mất Triệu Hy Ngọc?
Họ là chị em, vậy tại sao em ấy lại có tính chiếm hữu với Triệu Hy Ngọc mạnh đến vậy? Rõ ràng biết chị ấy đã kết hôn, nhưng vẫn phụ thuộc vào như thế, thậm chí nửa đêm còn gọi điện bắt chị ấy
qua đó.
Trước đây không phải Thời Vụ chưa từng nghi ngờ.
Nhưng Triệu Tinh từng bệnh nặng, tinh thần yếu, sức khỏe cũng không tốt. Hơn nữa Triệu Hy Ngọc luôn rất chăm sóc em ấy, nên dù trong lòng có nghi hoặc, Thời Vụ cũng chưa từng nghĩ sâu hơn.
Bởi vì họ là chị em.
Họ là chị em.
Vậy tại sao vừa rồi Triệu Hy Ngọc lại nói dối?
Dù là chị đưa Triệu Tinh về khách sạn, hay là đến khách sạn cùng em ấy cũng không có lý do gì phải giấu nàng.
Thời Vụ nhớ đến một câu thoại trong phim truyền hình:
Sau khi loại bỏ mọi khả năng không thể xảy ra, thứ còn lại dù khó tin đến đâu cũng chính là sự thật.
Nàng đứng trước cửa cửa hàng tiện lợi, tiến cũng không được, lùi cũng không xong.
Phía sau vang lên một giọng nói:
— "Xin lỗi, cho đi nhờ một chút được không?"
Thời Vụ giật mình tỉnh lại, quay đầu nói:
— "Xin lỗi."
Người phía sau bước vào cửa hàng tiện lợi, Thời Vụ cũng đi theo.
Mua đèn xong, nàng đi tới bãi đỗ xe của khách sạn Toàn Cảnh.
Chỉ liếc mắt một cái đã thấy xe của Triệu Hy Ngọc.
Chiếc xe màu đỏ mà khi kết hôn nàng từng cùng chị đi chọn.
Ngay cả món đồ trang trí bên trong cũng là thứ nàng mua trên mạng, một chú nai nhỏ đáng yêu, ngụ ý mọi chuyện thuận lợi.
Bây giờ nhìn thế nào cũng thấy chói mắt.
Nàng quay đầu nhìn về phía khách sạn Toàn Cảnh.
Khách sạn có tổng cộng ba mươi hai tầng.
Triệu Tinh ở tầng mười sáu.
Sau khi vào phòng, em ấy tháo giày cao gót, rồi đẩy sang cho Triệu Hy Ngọc một đôi dép lê.
Triệu Hy Ngọc cau mày:
— "Chị không vào đâu."
Triệu Tinh nói:
— "Làm gì thế? Chị sợ cô ấy biết à? Cô ấy còn đang tăng ca, chẳng lẽ chạy đến công ty bắt chị được sao?"
Nghe giọng điệu đó, Triệu Hy Ngọc có chút không vui:
— "Chị với em có làm gì đâu, chị phải sợ cô ấy cái gì?"
Triệu Tinh cười:
— "Đúng vậy, chúng ta có làm gì đâu. Vậy tại sao chị phải nói dối? Chẳng phải vừa rồi chị còn nói với cô ấy là đang ở công ty sao?"
Triệu Hy Ngọc không muốn giải thích.
Cô nói dối không phải vì không muốn để Thời Vụ biết, mà là vì sợ nàng nổi giận.
Triệu Tinh nhìn cô chăm chú.
Triệu Hy Ngọc quay đầu đi:
— "Em nghỉ sớm đi, chị còn phải về công ty tăng ca."
Triệu Tinh kéo tay áo cô:
— "Đừng mà, em muốn chị ở đây với em một lúc."
Em ấy nũng nịu:
— "Chị, chỉ một lúc thôi, ở với em đi mà."
Triệu Hy Ngọc im lặng hai giây.
Cuối cùng vẫn đi vào phòng.
Căn phòng khách sạn rất rộng.
Triệu Tinh đã ở đây hơn một tháng, tủ quần áo cũng gần đầy.
Em ấy vừa tìm đồ ngủ vừa nói với Triệu Hy Ngọc:
— "Em không muốn ở đây nữa. Chỗ này nhỏ quá. Khu nhà của chị chẳng phải còn rất nhiều căn trống sao? Em mua một căn…"
Triệu Hy Ngọc ngắt lời:
— "Lãng phí tiền làm gì?"
Triệu Tinh bĩu môi:
— "Sao lại là lãng phí? Biết đâu sau này em còn ở nữa."
Triệu Hy Ngọc nhìn thẳng vào em ấy, như muốn nhìn thấu mọi tính toán trong lòng.
Bị cô nhìn đến mất tự nhiên, động tác tìm đồ ngủ của Triệu Tinh cũng trở nên vụng về. Em ấy giả vờ kéo một món đồ nhưng kéo mãi không ra, đành nói:
— "Chị, lấy giúp em đi."
Triệu Hy Ngọc kéo mạnh bộ đồ ngủ trong tủ ra.
Mé áo mắc vào móc áo, cổ áo bị rách.
Triệu Tinh nhìn bộ đồ ngủ, không vui.
Triệu Hy Ngọc cũng biết mình sai, giọng mềm xuống:
— "Xin lỗi, ngày mai chị mua bộ mới cho em."
Triệu Tinh mím môi:
— "Được thôi."
Em ấy lấy ra một chiếc váy màu đỏ.
— "Cái này đẹp không? Hai hôm trước em đi dạo phố mua đấy. Em còn mua cho chị một cái nữa."
Triệu Hy Ngọc nhìn chiếc túi có logo thương hiệu được đưa tới:
— "Chị…"
— "Thử đi." Triệu Tinh nói. "Chị mặc chắc chắn đẹp lắm."
Triệu Hy Ngọc nhận lấy chiếc túi được nhét vào tay mình, gật đầu:
— "Để về nhà rồi thử."
Triệu Tinh nói:
— "Thử ngay bây giờ đi."
Triệu Hy Ngọc hỏi:
— "Thử kiểu gì?"
Triệu Tinh đáp:
— "Có phòng vệ sinh mà. Hoặc chị thử ở đây cũng được, em không nhìn đâu."
Sắc mặt Triệu Hy Ngọc tối lại.
Triệu Tinh liền nói:
— "Vậy em ra ngoài nhé?"
Triệu Hy Ngọc đặt chiếc túi sang một bên:
— "Chị mang về nhà thử."
Lần này Triệu Tinh không nói gì nữa.
Chỉ khẽ hừ một tiếng không vui.
Ánh mắt em ấy nhìn Triệu Hy Ngọc chất chứa những cảm xúc phức tạp.
Có yêu.
Có hận.
Có dựa dẫm.
Cũng có oán trách.
Triệu Hy Ngọc vừa đối diện ánh mắt ấy đã cảm thấy áp lực.
Cô nói:
— "Triệu Tinh, những chuyện chị đã hứa với em, chị đều làm được rồi. Em định đến khi nào mới…"
Triệu Tinh như bị châm vào chỗ đau:
— "Làm được rồi cái gì? Chị làm được chỗ nào? Em nói muốn vào công ty, chị chỉ cho em làm thực tập sinh. Em nói muốn ở lại đây, chị vẫn ngày nào cũng đòi về. Chuyện bệnh viện còn chưa xong, giờ chị muốn đuổi em đi sao?"
Triệu Hy Ngọc nói:
— "Chị không muốn đuổi em đi."
— "Bao giờ em đi, em tự biết."
Hai má Triệu Tinh đỏ lên.
Không biết vì tức giận hay vì điều gì khác.
Giọng em ấy cũng cao hơn thường ngày:
— "Chị không thích em, em không ép chị. Chị muốn kết hôn, em cũng đồng ý. Nhưng Triệu Hy Ngọc, em rời đi lúc nào không đến lượt chị quản!"
Thấy em ấy thật sự nổi giận, Triệu Hy Ngọc muốn đưa tay dỗ dành.
Nhưng vừa chạm vào người đã bị hất ra.
Trong phòng vang lên tiếng nức nở khe khẽ.
Triệu Tinh từ nhỏ đã rất hay khóc.
Bị người khác đụng nhẹ một cái là vừa khóc vừa gọi cha mẹ.
Hồi nhỏ chẳng ai thích chơi với em ấy nên cứ quấn lấy Triệu Hy Ngọc.
Sau này Triệu Hy Ngọc đi học, em ấy thường bám bên cửa sổ hỏi mẹ:
— "Bao giờ chị về ạ?"
Khi ấy hai người sống đối diện nhau.
Cha mẹ Triệu Hy Ngọc rất bận, bận đến mức không có thời gian chăm sóc chị ấy.
Nhưng Triệu Tinh lại rất vui.
Bởi như vậy sẽ có lý do sang nhà Triệu Hy Ngọc ăn cơm, thậm chí ngủ lại.
Hai người nằm trên chiếc giường công chúa thật lớn.
Triệu Tinh tưởng tượng viển vông:
— "Chị ơi, sau này lớn lên chúng ta kết hôn nhé."
Triệu Hy Ngọc bật cười:
— "Em biết kết hôn nghĩa là gì không?"
Triệu Tinh đáp:
— "Biết chứ, là ngày nào cũng ngủ trên cùng một chiếc giường."
Triệu Hy Ngọc nói:
— "Là ngủ cùng người mình thích."
Đúng vậy.
Là ngủ cùng người mình thích.
Cô không nói sai.
Triệu Tinh thích Triệu Hy Ngọc.
Thích từ khi còn nhỏ.
Em ấy không thể rời xa cô.
Triệu Hy Ngọc nghe tiếng khóc, rút khăn giấy trên bàn trà đưa cho em.
Triệu Tinh quay lưng lại, hừ một tiếng.
Triệu Hy Ngọc xoay người em ấy lại, ngồi xổm trước mặt:
— "Được rồi, đâu còn là trẻ con nữa, khóc cái gì?"
Triệu Tinh nhìn người trước mặt.
Từng đường nét trên gương mặt ấy đều là thứ em ấy nhìn từ nhỏ đến lớn.
Dựa vào đâu…
Dựa vào đâu Thời Vụ lại có thể kết hôn với chị
ấy?
Dựa vào đâu?
Dựa vào đâu người đó không phải là mình đây?
Triệu Tinh hỏi:
— "Chị từng nghĩ đến chuyện ly hôn chưa?"
Triệu Hy Ngọc không thể tin nổi:
— "Em nói cái gì?"
Triệu Tinh đối diện ánh mắt cô.
Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.
Từ nhỏ, Triệu Hy Ngọc luôn khiến em ấy căng thẳng.
Có lẽ vì từng sống ở nhà chị ấy.
Triệu Hy Ngọc nâng niu em ấy như một nàng công chúa nhỏ.
Sau này lại càng nâng trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan, muốn gì, Triệu Hy Ngọc cho cái đó.
Từ trước đến nay chưa từng nặng lời.
Nhưng bây giờ, vì Thời Vụ, Triệu Hy Ngọc hết lần này đến lần khác nổi giận, trách móc em ấy.
Triệu Tinh nói:
— "Em không thích cô ấy."
Triệu Hy Ngọc mệt mỏi:
— "Chị sẽ cố gắng sắp xếp để em ra nước ngoài sớm nhất có thể."
Mắt Triệu Tinh đỏ hoe:
— "Em không muốn ra nước ngoài."
Triệu Hy Ngọc cũng hết kiên nhẫn:
— "Vậy rốt cuộc em muốn làm gì?"
Triệu Tinh nhìn em ấy.
Không nói một lời.
Nhưng ý tứ trong mắt đã quá rõ ràng.
Triệu Hy Ngọc chậm rãi lắc đầu.
Giọng cô khàn khàn:
— "Không thể."
Cô đứng dậy:
— "Nghỉ ngơi cho tốt."
Triệu Tinh gọi với theo:
— "Chị!"
Triệu Hy Ngọc dừng bước hai giây.
Cuối cùng vẫn rời đi.
Triệu Tinh nhìn chiếc túi đựng đồ ngủ trên sofa.
Cô không mang đi.
Trong cơn tức giận, em ấy chộp lấy nó ném mạnh xuống đất.
Chiếc túi bị xé rách.
Bộ đồ ngủ bên trong bị giẫm lên mấy cái.
Vẫn chưa hả giận.
Em ấy lấy điện thoại ra, mở trang WeChat của Thời Vụ.
Sau khi kết bạn, hai người còn chưa từng chào hỏi nhau câu nào.
Em ấy nghiến răng gõ rất nhiều chữ.
Nhưng ngay trước khi gửi đi, trong đầu lại hiện lên ánh mắt của Triệu Hy Ngọc lúc nhìn mình.
Lạnh lùng.
Nhàn nhạt.
Mang theo sự cảnh cáo.
Triệu Tinh bỗng nhiên yên lặng.
Từng chút một xóa hết nội dung trong khung trò chuyện.
Ném điện thoại sang bên.
Cả người ngã xuống sofa, thất thần.
Triệu Hy Ngọc trở về công ty.
Ngồi trước bàn làm việc, cô gọi điện cho Thời Vụ.
Gọi mấy cuộc liền nhưng không ai nghe máy.
— "giám đốc Thời."
Tống Kim chạy tới trước mặt Thời Vụ.
— "Lâm tiểu thư nói muốn đổi địa điểm."
Thời Vụ đứng dậy:
— "Đổi sang đâu?"
Tống Kim đáp:
— "Tầng ba."
Thời Vụ nói:
— "Tôi với Kỳ Văn lên đó bố trí trước. Mọi người chụp xong tầng hai thì lên sau."
Tống Kim đáp một tiếng.
Thời Vụ và Kỳ Văn cùng lên tầng ba.
Tầng ba có một phòng khách cực lớn, dùng để chụp ảnh cũng rất phù hợp.
Kỳ Văn đi bên cạnh nàng, áy náy nói:
— "Xin lỗi giám đốc Thời, Hôm nay đều là lỗi của em. Đáng lẽ trước khi mang đồ ra em nên kiểm tra lại một lần nữa."
Thời Vụ nói:
— " Em đúng là nên kiểm tra lại. Nhưng chuyện này không phải lỗi của em. Có lẽ có người cố ý đổi túi."
Kỳ Văn hỏi:
— "Ý chị là Triệu Tinh?"
Thời Vụ nhìn cô.
Kỳ Văn mấp máy môi.
Rồi nói:
— "Hôm qua chính cô ấy ký nhận."
Thời Vụ hỏi:
— "Chỉ một mình em ấy thôi sao?"
Kỳ Văn đáp:
— "Không, Trịnh Ý cũng ở đó."
Trịnh Ý cũng có mặt?
Nếu Triệu Tinh thật sự làm chuyện đó, Thời Vụ còn có thể đoán được phần nào.
Có lẽ em ấy muốn đào hố cho Kỳ Văn hoặc nàng, khiến lần hợp tác này với Lâm Nhược Đường gặp trục trặc.
Nhưng Trịnh Ý thì không thể làm vậy.
Thời Vụ từng tiếp xúc với cô ấy.
Đó không phải kiểu người vì tư lợi cá nhân mà làm tổn hại đến lợi ích công ty.
Nếu thật sự là Trịnh Ý, lúc phát hiện ra chắc chắn cô ấy đã báo cho Triệu Hy Ngọc ngay.
Triệu Hy Ngọc có biết chuyện này không?
Có liên quan đến việc hệ thống nâng cấp ngày hôm qua không?
Có liên quan đến việc hôm nay hai người cùng xuất hiện ở một khách sạn không?
— " giám đốc Thời?"
Thấy sắc mặt nàng tái nhợt, Kỳ Văn đứng không vững, lo lắng hỏi:
— "Chị không sao chứ?"
Thời Vụ hoàn hồn:
— "Không sao."
Điện thoại trong túi rung lên.
Nàng lấy ra nhìn một cái rồi lại tắt màn hình, nhét trở về túi.
Triệu Hy Ngọc gọi không được.
Nhưng cũng không quá sốt ruột.
Cô đoán lúc này Thời Vụ vẫn đang chụp hình.
Vì thế cô nhắn tin rồi tiếp tục làm việc.
Mãi rất lâu sau, Thời Vụ mới lấy điện thoại ra.
Nhìn thấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Triệu Hy Ngọc.
Nàng không gọi lại cho cô.
Mà gọi cho Trịnh Ý.
Trịnh Ý đang tăng ca.
Vừa thấy điện thoại liền bắt máy:
— " giám đốc Thời?."
Thời Vụ nói:
— "Xin lỗi đã làm phiền. Triệu tổng có ở công ty không?"
Trịnh Ý đáp:
— "Có ạ. Bây giờ em đưa điện thoại cho Triệu tổng nhé?"
— "Không cần."
Thời Vụ bình thản nói:
— "Tôi gọi không được cho chị ấy nên mới nghĩ có lẽ chị ấy không ở công ty."
Trịnh Ý dường như hiểu ý nàng:
— "Triệu tổng tối nay vẫn luôn tăng ca ở công ty."
— "Vậy sao?"
Giọng Thời Vụ nhàn nhạt.
— "Cảm ơn."
Cúp máy xong, nàng đứng lặng tại chỗ.
Niềm tin giữa người với người vốn rất mong manh.
Chỉ cần lệch đi một chút, cán cân sẽ nghiêng.
Trước đây Thời Vụ luôn cho rằng Trịnh Ý không phải kiểu người hùa theo Triệu Tinh làm loạn.
Nhưng lúc này nàng lại nghĩ:
Những lần trước đây Trịnh Ý nhận điện thoại của Triệu Hy Ngọc rồi nói chị ấy đang tăng ca, đang họp…
Liệu có thật sự là tăng ca, thật sự là họp không?
Thời Vụ nắm chặt điện thoại.
Bộ dạng đa nghi như vậy thật sự không giống nàng.
Nhưng nàng không khống chế được.
Một khi hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống.
Nó sẽ nảy mầm.
Rồi điên cuồng sinh trưởng.
Có lẽ…
Đã đến lúc nàng nói chuyện với Triệu Tinh rồi.
Hơn mười một giờ đêm, buổi chụp hình kết thúc.
Thời Vụ lại dẫn mọi người đi ăn khuya.
Đến tận hai giờ sáng mới về đến nhà.
Trong nhà vẫn còn ánh đèn.
Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy.
Triệu Hy Ngọc đang tắm.
Thời Vụ nằm xuống sofa.
Cả ngày chụp hình, tối lại xoay vòng trên bàn tiệc với Lâm Nhược Đường, nàng mệt đến mức toàn thân đẫm mồ hôi.
Nghe tiếng động ngoài phòng tắm ngừng lại.
Nàng quay đầu.
Triệu Hy Ngọc cũng nhìn thấy nàng.
— "Vừa về à?"
Thời Vụ chăm chú nhìn từng đường nét trên gương mặt cô.
Đó là gương mặt mà nàng từng ngắm nhìn vô số lần.
Từng tấc từng tấc đều vô cùng quen thuộc.
Vậy mà lúc này lại có cảm giác xa lạ.
Triệu Hy Ngọc khẽ gọi:
— "Tiểu Vụ?"
Thời Vụ hoàn hồn:
— "Ừm, em vừa về."
Triệu Hy Ngọc hỏi:
— "Chị đi xả nước tắm cho em nhé?"
— "Không cần đâu, em tự làm được. Chị nghỉ sớm đi."
Triệu Hy Ngọc thấy nàng có vẻ không được khỏe, nói chuyện cũng thiếu sức sống.
Cô bước tới.
Vừa định xoa bóp vai cho nàng.
Thời Vụ lại như phản xạ mà đứng bật dậy.
Triệu Hy Ngọc ngồi bên sofa nhìn nàng.
Thời Vụ đưa tay day trán:
— "Em đi tắm đây."
Tại sao chỉ cần Triệu Hy Ngọc lại gần, nàng sẽ không khống chế được mà nhớ đến hai bóng người trước cửa khách sạn?
Triệu Hy Ngọc gật đầu:
— "Chị đi lấy đồ ngủ cho em."
— "Để em tự lấy. Chị ngủ trước đi."
Triệu Hy Ngọc cũng đã mệt cả ngày.
Tăng ca nhìn đống số liệu đến hoa cả mắt.
Vừa nhắm mắt lại là toàn những con số.
Cô không miễn cưỡng nữa.
— "Vậy chị về phòng trước."
Thời Vụ nhìn theo bóng lưng cô.
Khẽ thở phào.
Cảnh tượng ở khách sạn như một cái gai đâm vào người nàng.
Đâm vào tim.
Nàng không thể nào giả vờ như chưa từng thấy.
Nhưng lúc này nàng quá mệt.
Đợi nói chuyện với Triệu Tinh xong.
Nàng cũng nên nói chuyện với cô.
Tiếng nước trong phòng tắm vẫn vang lên không dứt.
Triệu Hy Ngọc nghe một lúc rồi mơ màng ngủ mất.
Thời Vụ đi dép bước ra.
Đến cửa phòng ngủ lại không đi vào.
Mà đứng đó nhìn Triệu Hy Ngọc đang ngủ trên giường.
Lúc mới kết hôn, nàng không quen trên giường có thêm một người.
Không ít lần đang ngủ lại vô thức đẩy Triệu Hy Ngọc xuống giường.
Triệu Hy Ngọc bật cười:
— "Có cần quây giường lại không? Giống trẻ con ấy."
Thời Vụ bật cười:
— "Chúng ta đều là em bé cả à?"
Triệu Hy Ngọc ôm nàng:
— "Em là bảo bối của chị."
Những lời sến súa như vậy.
Thời Vụ không nói nổi.
Cũng chẳng phụ họa theo.
Triệu Hy Ngọc giục:
— "Sao em không gọi chị là bảo bối?"
Thời Vụ bị cô quấn lấy.
Do dự hồi lâu.
Cuối cùng vẫn không gọi nổi.
Nàng đóng cửa phòng.
Một mình quay lại phòng khách.
Lấy chăn trong phòng sách ra đắp rồi nằm trên sofa.
Ngoài cửa kính sát đất là ánh đèn lấp lánh.
Cơn buồn ngủ kéo tới.
Nàng chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ vì không kéo rèm.
Mới ngủ được ba tiếng lại tỉnh.
Ánh nắng buổi sớm xuyên qua ban công chiếu vào.
Chói mắt hơn cả ánh mặt trời gay gắt mùa hè.
Nàng trở mình.
Nhìn về phía cửa sổ.
Không ngủ tiếp được nữa.
Đành ngồi dậy.
Dựa vào sofa.
Sau lưng vang lên tiếng mở cửa.
Cùng giọng nói nghi hoặc của Triệu Hy Ngọc:
— "Tiểu Vụ?"
Thời Vụ quay đầu.
Triệu Hy Ngọc hỏi:
— "Ngồi đây làm gì?"
— "Không có gì."
Thời Vụ đáp:
— "Hơi đau đầu một chút."
Triệu Hy Ngọc đi tới phía sau nàng.
Ngón tay đặt lên huyệt thái dương của nàng.
Đầu ngón tay ấm áp mang theo lực đạo vừa phải.
Thời Vụ hơi nghiêng đầu.
Trước đây khi còn ở bên nhau, Triệu Hy Ngọc từng đặc biệt học xoa bóp để giúp nàng.
Thời Vụ thuận thế ngẩng đầu.
Nhìn hàng mày, đôi mắt của cô.
Cơn đau đầu cũng dịu đi không ít.
Nàng nói:
— "Hôm qua…"
Đúng lúc điện thoại Triệu Hy Ngọc đổ chuông.
Cắt ngang câu nói.
Cô vào phòng nghe máy.
Lúc quay ra, Thời Vụ đã ngồi thẳng người.
Triệu Hy Ngọc hỏi:
— "Hôm qua sao?"
Thời Vụ hỏi:
— "Hôm qua em bảo Tiểu Tống kiểm tra camera, cô ấy nói hệ thống bảo trì?"
Triệu Hy Ngọc đáp:
— "Ừm. Chiều qua hệ thống nâng cấp."
Thời Vụ hỏi:
— "Sao không thông báo trước?"
— "Nâng cấp đột xuất."
Thời Vụ nhìn cô:
— "Đột xuất thật, hay là có người đứng ra gánh trách nhiệm?"
Triệu Hy Ngọc thoáng khựng lại:
— "Gánh trách nhiệm gì?"
Nếu cô đang diễn kịch…
Vậy diễn xuất của cô quả thật quá tốt.
Không nhìn ra một sơ hở nào.
Thời Vụ cúi đầu:
— "Không có gì. Hôm qua đồ lễ phục bị lấy nhầm thôi."
Triệu Hy Ngọc ngồi xuống bên cạnh nàng.
Nghiêng đầu nhìn nàng:
— "Chị biết rồi. Chẳng phải em nói là lấy nhầm sao?"
Thời Vụ đáp:
— "Không phải lấy nhầm. Là có người cố ý đổi sai."
Triệu Hy Ngọc chậm rãi nhíu mày:
— "Cố ý?"
Thời Vụ nói ra suy đoán của mình:
— "Có thể là Triệu Tinh."
Triệu Hy Ngọc nhìn thẳng vào nàng:
— "Triệu Tinh?"
Thời Vụ gật đầu:
— "Cho nên hôm nay em muốn nói chuyện với em ấy."
Triệu Hy Ngọc lập tức nói:
— "Để chị…"
Thời Vụ cắt lời:
— "Để em."
Sắc mặt Triệu Hy Ngọc không được tốt lắm.
Nhưng Thời Vụ không rõ cô khó chịu vì nàng nghi ngờ Triệu Tinh.
Hay vì thật sự em ấy có thể đã làm chuyện đó.
Một lúc sau, Triệu Hy Ngọc điều chỉnh cảm xúc.
Nói với nàng:
— "Chị biết rồi. Em đi tắm trước đi."
Thời Vụ đứng dậy đi vào phòng tắm.
Nàng đã nghĩ sai.
Triệu Hy Ngọc không khó chịu vì nàng nghi ngờ em ấy.
Cũng không phải vì chuyện đổi túi đồ.
Mà là vì tối qua tâm trạng Triệu Tinh vốn đã không ổn.
Cô sợ Thời Vụ nói gì đó kích động em ấy.
Triệu Tinh có thể sẽ nói năng không lựa lời.
Triệu Hy Ngọc nhất định phải để Triệu Tinh có sự chuẩn bị tâm lý trước.
Thời Vụ vừa đánh răng vừa ló đầu ra khỏi phòng tắm.
Nhìn thấy Triệu Hy Ngọc ngồi trên sofa nhắn tin.
Không cần đoán nàng cũng biết.
Tin nhắn đó đang gửi cho ai.
….
Vì chương 17 lên VIP nên tác giả Ngư Sương cũng viết nhiều hơn lên tới 10.000 chữ trong 1 tập 17, vì quá nhiều nên mình sẽ chia ra làm 2 phần A và B cho riêng chương này.