EM ĐÃ CÓ TÔI - Chương 1: Buổi tiệc ở quán bar
Sài Gòn tiết thu tháng 8, trời mưa nhiều. Hôm nay đã là cơn mưa thứ năm liên tiếp trong tuần.
Quỳnh Chi đứng trong nhà xe của trường mẫu giáo nhìn ra đường mà thở dài. Mưa lớn lại dai dẵng thế này thật bất tiện! Đường ngập, kẹt xe mệt mỏi, đã vậy hôm nay nàng còn có hẹn mà trời thì như thế này thật không còn hứng thú gì nữa!
Quỳnh Chi xem thời gian trên điện thoại đã gần sáu giờ chiều rồi, nàng đã tan ca hơn một tiếng nhưng đừng nói là chưa kịp thay đồ trang điểm, trước thời tiết u ám này nàng còn do dự không biết có thể nào từ chối không đến hẹn nữa kìa. Chỉ nhưng, quyết định của nàng đã bị chi phối bởi người bạn thân lâu năm nhất của nàng.
Nhã Thư gửi tin nhắn đến: “Qua chưa? Mọi người đông đủ cả rồi, chỉ chờ Chi thôi.”
Tin nhắn vừa gửi, video cũng liền tiếp nối theo.
Quỳnh Chi mở xem thấy nhóm của nàng đều đã có mặt ở đó.
Hôm nay là tiệc chia tay độc thân của Thảo Trúc, đồng thời cũng là tiệc tiễn biệt Thảo Trúc sang định cư ở nước ngoài cho nên bạn bè dù có bận rộn cũng không nỡ từ chối. Quỳnh Chi cũng vậy.
Quả thật hôm nay tan ca nàng đã rất mệt, lại thêm thời tiết như thế này. Nàng tần ngần cả tiếng rồi, muốn hủy hẹn nhưng lại không đành lòng. Bây giờ Nhã Thư cũng thúc đến, từ chối cũng không được.
Quỳnh Chi gõ tin nhắn: “Trời mưa to quá…”
Nhưng nàng chưa kịp gửi đi thì bên kia Nhã Thư đã gọi đến:
– Chi chưa đi phải không? Mình biết Chi ghét nhất trời mưa. Ở đó đi, 10 phút sau sẽ có người qua rước!
Nhã Thư nói xong lập tức tắt máy. Quỳnh Chi vừa thở dài vừa xoa trán. Xem ra là không thể chạy thoát. Nàng nhận mệnh vào phòng vệ sinh thay đồ và trang điểm nhanh nhất có thể.
Quả nhiên, đúng 10 phút sau điện thoại nàng nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Bên kia là giọng nữ trầm nghe cũng rất dễ chịu:
– A lô, là Quỳnh Chi phải không? Nhã Thư bảo tôi đến đón em.
Quỳnh Chi còn đang tô son, nghe thấy người ta đã đến nên nàng cấp tốc vừa thu dọn vừa nói:
– Em ra ngay ạ!
Trong lúc đi ra, nàng vừa đi vừa suy nghĩ nhóm bạn của nàng có nam có nữ, không hiểu sao Nhã Thư lại nhờ nữ đi rước nàng thế này? Hơn nữa giọng nữ này lạ lẫm, còn gọi nàng là em. Không biết là người quen nào?
Lúc nàng ra đến cổng trường, trời đã tạnh mưa. Nàng mang một thân váy dài màu nâu nhạt, túi xách đen, áo khoác màu trắng trông cũng rất thanh lịch và trang nhã.
Nhưng nàng đứng nhìn quanh quất một hồi cũng không thấy chị gái nào cả. Đang lúc nàng lấy điện thoại ra định gọi thì bất ngờ bị một chiếc Porsche màu trắng chạy ngang vụt nhanh khiến nước dưới đường bắn tung toé lên chân và cả thân váy của nàng.
Vô cùng bất đắc dĩ và bực mình!
Quỳnh Chi ghét trời mưa một phần vì ghét gặp phải chuyện này.
Mệt mỏi nàng chuẩn bị tươm tất, bị một lái xe vô ý một chút nàng liền trở nên lôi thôi và thảm hại vô cùng.
Nàng nhíu mày ghét bỏ nhìn theo bóng chiếc xe đã mất hút kia mà làu bàu:
– Trời mưa đường trơn thế này, muốn đi đầu thai hay sao mà gấp vậy?
Vừa lúc đó lại có một chiếc mô tô lù lù trờ đến. Quỳnh Chi theo bản năng muốn lùi lại không ngờ chiếc xe lại dừng ở trước mặt nàng. Người ở trên xe mặc một bộ đồ da đội mũ bảo hiểm kín mít bất ngờ đưa một cái mũ khác cho nàng rồi cất giọng:
– Mình đi thôi em!
Quỳnh Chi kinh ngạc đứng ngây ngốc. Vừa rồi rõ ràng là giọng nữ, gặp mặt lại là nam ư?
Người trên xe nhận ra thái độ đề phòng của Quỳnh Chi nên vội gỡ mũ bảo hiểm ra, mỉm cười ôn hoà nhìn nàng và nói:
– Xin chào! Quên giới thiệu với em, tôi là Khánh Thi. Nhã Thư bảo tôi đến đón em.
Quỳnh Chi ngơ ngác mất mười giây mới sực tỉnh. Ôi, bộ dạng này của Khánh Thi mà không lên tiếng hẳn là ai cũng nghĩ cô ấy là nam mất. Vẻ ngoài cô ấy cực chất, vừa ngầu vừa bụi. Mái tóc nam tính ngắn cũn cùng lối ăn mặc phong cách, nhưng khuôn mặt cô ấy xinh xắn với má lúm đồng tiền thật dễ thương. Giọng nói cũng nhẹ nhàng trầm ấm. Nhưng mà Quỳnh Chi chưa bao giờ gặp hay nghe nhắc về cô ấy.
– Xin chào! Bạn là bạn của Nhã Thư sao?
Quỳnh Chi ngại ngùng xưng hô là bạn. Dù nàng có chút ngờ ngợ nhưng cũng không dám tự tiện phỏng đoán xu hướng tính dục của người kia.
– Ừm. Bạn của Thư, cũng khá quen với Thảo Trúc. Và sau hôm nay cũng thật hân hạnh làm bạn của Quỳnh Chi!
Khánh Thi cười nhẹ và nói rồi đưa nón bảo hiểm kia cho Quỳnh Chi. Cũng ngại để người khác chờ nên Quỳnh Chi đội nón rồi từ tốn lên xe. Ngay khi thấy Quỳnh Chi đã yên vị, Khánh Thi liền nổ máy rồ ga và chiếc xe vọt đi như một cơn lốc.
Làn đầu tiên Quỳnh Chi ngồi mô tô, lại còn ngồi sau một người lạ, sợ đến trắng cả môi.
Khánh Thi nhạy cảm thấy Quỳnh Chi tay đã níu lên áo cô mà còn ngại ngùng không dám chạm, cô còn khoái chí bắt lấy tay nàng đặt lên eo mình mà trêu chọc:
– Ôm chắc vào, mình đi nhanh xíu nhá!
Quỳnh Chi sợ hãi kêu lên:
– Ôi! An toàn là trên hết bạn ơi!
Khánh Thi vẫn đắc ý lao đi vun vút. Lúc xe đi trên cầu, Quỳnh Chi chợt nhìn thấy chiếc Porsche mui trần vừa rồi đã làm bắn nước vào nàng. Lửa giận trong bụng trào lên, nàng đang nghĩ hay là nhân lúc chạy ngang nàng sẽ mở nắp chai nước suối rồi ném thẳng về bên đó trả đũa tên nhà giàu phách lối kia?
Thế nhưng đó là ý nghĩ cho hả giận thôi. Dù sao nhân phẩm cũng không cho phép nàng làm như vậy.
Quỳnh Chi dụ lòng bỏ qua. Tuy nhiên lúc hai xe phớt ngang cô cũng không kiềm lòng được phải nhìn xem tên khốn kia một chút. Ấy thế mà… kia cư nhiên là một cô gái!
“Con gái mà chạy xe thể thao mui trần, còn đi một cách phóng túng như vậy. Thật không đàng hoàng!
Quỳnh Chi ghét bỏ thầm oán, vô tình cũng ghi nhớ biển số xe kia.
Khi đến nơi, Quỳnh Chi đợi Khánh Thi đổ xe xong cùng cô bước vào.
Nơi hẹn là một nhà hàng phong cách Thái trong tòa nhà TMC. Thế nhưng lúc đi vào, Khánh Thi dẫn đường đưa nàng đi thẳng lên lầu 5.
Lầu 5 là quán bar. Quỳnh Chi nhìn thấy bảng hướng dẫn trên thang máy. Nàng đang định thắc mắc với Khánh Thi thì cửa thang máy đã mở ra. Hai người bạn thân là Nhã Thư và Ái My đã kéo nàng đi thẳng vào trong quán bar.
Ánh mắt đầu tiên của Quỳnh Chi là hoảng sợ. Sau khi nhìn quanh một vòng nơi đây thì liền vô cùng khiếp sợ.
– Đây…đây là quán bar…đồng tính?
Quỳnh Chi không dám tin, ánh mắt nhìn Nhã Thư như cầu cứu. Nhã Thư lại hết sức ung dung gật mạnh đầu:
– Ừm. Quán bar LGBT. – Cô lấy tay che miệng nói nhỏ với Quỳnh Chi. – Quán này của Khánh Thi và bạn cậu ấy mở á. Vào đây!
Nhã Thư tỏ vẻ vô cùng rành rẽ dẫn đường cho Quỳnh Chi vào tận bên trong và dừng ở một bàn tròn trong góc. Thảo Trúc và năm người bạn nữa vừa thấy Quỳnh Chi liền lao ra chào hỏi. Sau một màn tay bắt mặt mừng, vẻ mặt của Quỳnh Chi vẫn hơi căng cứng. Nhã Thư mới ân cần giải thích:
– Ban đầu tụi mình đã hẹn nhau ở nhà hàng bên dưới nhưng lúc mình đến vô tình gặp được Khánh Thi. Cậu ấy mời tụi mình lên đây, free 100% nước uống còn tặng thêm trái cây. Món ăn đã đặt ở nhà hàng cũng có thể đưa lên đây phục vụ nên…chơi thử một chút, xem như trải nghiệm nha!
Quỳnh Chi cười gượng. Thật ra nàng cũng không phải kì thị những nơi này, chỉ là không nghĩ tới nhóm bạn thân từ nhỏ đến nay đứa nào cũng mê trai sao tự nhiên lại đưa nàng đến quán đồng tính. Hơn nữa, ở đây bạn nàng có đến bảy người nhưng người đi rước nàng lại là Khánh Thi, một tomboy lần đầu tiên Quỳnh Chi nàng gặp mặt.
Quỳnh Chi dùng ánh mắt biểu thị sự nghi ngờ. Cuối cùng Nhã Thư phải thành thật thừa nhận:
– Ài! Thôi được rồi, mình nói! Do bọn mình ai cũng có đôi có cặp, chỉ còn cậu vì kẻ khốn kia mà cứ lầm lủi cô đơn. Mình cầm lòng không đặng…Khánh Thi là chị của bạn thân của em trai mình, lớn hơn tụi mình một tuổi. Cậu ấy là chủ một công ty quảng cáo. Quán bar này chỉ là làm vì đam mê. Suỵt! Thanh niên ưu tú, tuổi trẻ tài cao, đối tượng chất lượng cao đó Chi!
Quỳnh Chi cười ra nước mắt. Mệt cho Nhã Thư khổ tâm dàn ra vụ mai mối này!
Cả nhóm đều là bạn học từ cấp ba, nhưng chuyện Quỳnh Chi yêu con gái chỉ một mình Nhã Thư biết. Không phải Quỳnh Chi cố ý giấu, do tính cách của nàng ít chia sẻ. Với lại khi còn quen người cũ, người đó cũng không thích cùng nàng gặp bạn bè nên dù đã từng bên nhau năm năm vẫn như là bí mật trong lòng nàng.
Nghĩ đến người xưa, tâm Quỳnh Chi đột nhiên thắt lại. Nàng cố làm ra vẻ tự nhiên, gượng cười nói nhỏ:
– Hôm nay là tiệc tiễn Thảo Trúc, Thư lại đưa mọi người đến đây. Không khí không hợp sợ là mọi người sẽ không tự nhiên.
Nhã Thư kêu “xời” một tiếng rõ to rồi kề tai Quỳnh Chi:
– Được ăn uống miễn phí nhảy nhót vô tư, làm gì có ai không thích!
Cô vừa nói xong nhìn lên liền đã thấy Khánh Thi bưng một mâm đầy các loại cocktail đặt lên bàn. Nhóm bạn các cô mừng rỡ ai nấy liền chủ động chọn một ly. Khánh Thi cũng cầm lấy một ly đưa cho Quỳnh Chi ưu nhã giới thiệu:
– Đây là Cánh Hoa Mùa Thu, có lẽ thích hợp với Chi!
Quỳnh Chi nào giờ không thích bia rượu, tất nhiên cũng chưa từng nếm thử cocktail. Lúc trước khi còn quen Thanh Du cũng có một lần nàng theo cô ấy đến quán bar chơi. Khi đó, bạn bè Thanh Du mời rượu, Thanh Du đều thay nàng uống. Nàng chỉ uống nước trái cây.
Mới đây đã qua vài năm rồi. Bây giờ nhìn ly rượu sắc xanh sắc tím mà Khánh Thi đưa đến, Quỳnh Chi chẳng biết trong lòng là tư vị gì. Nàng nhẹ nhàng đung đưa chiếc ly chạm vào ly của Khánh Thy cười khẽ:
– Cảm ơn! – Nhìn vào những vệt màu tạo hình cánh hoa lung linh trong ly, Quỳnh Chi chợt nói. – Cánh hoa mùa thu nhưng lại có màu của biển cả. Nếu thay cánh hoa là chú cá nhỏ, hình ảnh nhất định sống động.
Khánh Thi đáp ngay:
– Có thể.
Nói xong cô liền nắm tay Quỳnh Chi hướng đi về phía quầy pha chế. Nhã Thư khều Thảo Trúc rồi hất cằm chỉ theo bóng hai người đi vừa đắc ý nói:
– Xem kìa! Tôi đã nói Khánh Thi có bản lĩnh. Nếu vụ mai mối này mỹ mãn, ôi ngày tháng sau này chúng ta có thể rượu ngon vui say không cần tính toán há há há!
Thảo Trúc vỗ nhẹ một cái lên má Nhã Thư, cẩn trọng nói:
– Chưa gì mà mơ sớm vậy bồ? Mà nói thật, nếu bà không nói tôi cũng không bao giờ nghĩ đến Quỳnh Chi sẽ thích con gái. Úi, bạn bè gần chục năm trời mà cũng giấu. Hổng lẽ bà Chi nghĩ tụi mình sẽ kì thị bả sao?
Nhã Thư làm ra vẻ ưu tư vừa gật đầu lại vừa lắc đầu:
– Tôi nghĩ không phải Chi giấu mà là người kia không muốn cho ai biết.
Thảo Trúc tròn mắt:
– Bà nói gì vậy bà Thư?
Nhã Thư mở to mắt cười cười:
– Ừ. Thật đó. Tôi biết cũng là do lần đó trời mưa, tôi tiện đường ghé qua phòng Quỳnh Chi đi nhờ nhà vệ sinh. Người kia của Quỳnh Chi ở bên ngoài về không biết sự có mặt của tôi nên đã lao vào âu yếm Quỳnh Chi.
– Ôi! Nóng bỏng vậy luôn á? – Thảo Trúc phấn khích. – Rồi sao? Rồi sao? Người đó trông ra sao? Có phải người cùng trường hay cùng quê tụi mình không?
Nhã Thư lắc đầu:
– Không cùng trường mình, cũng không cùng quê. Là một cô gái rất xinh đẹp và quyến rũ.
Nhóm bạn đều thầm gật gù. Trong nhóm các cô, Quỳnh Chi đã rất xinh đẹp rồi. Nàng ấy còn từng quen một cô gái xinh đẹp nữa chả trách sau thời gian dài rồi mà vẫn không muốn kết giao với người khác.
Ái My nãy giờ lắng nghe lúc này mới tò mò lên tiếng:
– Ấy, nếu lúc trước người Quỳnh Chi thích là một cô gái xinh đẹp quyến rũ, mà ông Khánh Thi kia hệt như đàn ông. Liệu có phải gu của Chi không?
Hai ba đôi mắt đều cùng lúc nhìn về phía Nhã Thư. Nhã Thư chột dạ vừa đưa li cocktail lên môi vừa qua loa đáp:
– Chắc ổn mà. Dù sao thì…cũng là con gái là được rồi!
Cả nhóm bên này xì xào đến chán trong khi Quỳnh Chi đang cùng Khánh Thi trải nghiệm tuyệt kĩ bartender rất thích thú.
Khánh Thi lão luyện đang trổ tài biểu diễn với những chai rượu và chiếc cốc đong. Những ly rượu đặt trước mắt lần lượt bị đổ vào các loại rượu khác nhau, các màu sắc và hình ảnh tạo ra khi rượu tiếp xúc nhau thật sự ấn tượng.
– Đây là Cánh hồng mong manh.
– Còn đây là Nụ hôn của gió.
Khánh Thi vừa nói vừa tỉ mỉ rót từ chiếc cốc đong vào ly.
– Còn đây, tôi vừa nghĩ ra. Cảm hứng từ em cho nên nó có tên là Quỳnh Chi… mà Quỳnh Chi gì nhỉ? – Khánh Thi nghiêng nghiêng đầu ra vẻ suy nghĩ. – Em không thích mưa, hay gọi là Quỳnh Chi đón nắng nhé!
Quỳnh Chi bị Khánh Thi chọc cười. Nhìn ly rượu được gọi là cảm hứng từ cô có màu vàng chanh, pha lẫn một chút đỏ cam, điểm xuyến ít lá thơm và trang trí một viên kẹo màu đỏ. Nhưng sau khi viên kẹo để vào ly rượu thì bắt đầu tan nhanh.
Quỳnh Chi nhìn những vệt bọt tan như viên sủi, cảm thấy hơi e ngại thì đã nghe Khánh Thi nói:
– Yên tâm. Đó là kẹo vitamin C. Tôi còn có ở đây này.
Vừa nói cô vừa lấy trong túi ra một hộp nhỏ mà tự khui một viên bỏ vào miệng rồi nâng một ly trong số các ly trước mặt lên vừa hướng nhìn Quỳnh Chi chờ đợi. Quỳnh Chi liếc sang nhóm bạn còn ngồi phía sau, thầm thở dài rồi cũng nâng ly gọi là “Quỳnh Chi đón nắng” đó lên vừa nói:
– Mình không quen uống rượu bia, chắc sẽ thử một chút thôi nhé!
Khánh Thi ôn hoà gật đầu, cô cụng nhẹ ly vào ly của nàng rồi uống.
Quỳnh Chi ngần ngại nâng ly lên môi nhấp nhẹ một ngụm. Ngoài tưởng tượng của cô, vị rượu này rất dịu, ngọt, thơm và thật sự là rất ngon.
– Rất ngon, lại dễ uống nữa.
Quỳnh Chi thích thú nhón một miếng xí muội trên bàn ăn rồi lại nhấp thêm ngụm rượu.
– Thật sự ngon vô cùng!
Khánh Thi mỉm cười tự hào. Sau đó khẽ rỉ vào tai nàng vài câu rồi cả hai cùng quay lại với nhóm Nhã Thư.
Lúc xoay người đi, Quỳnh Chi vô tình va trúng một cô gái mặc vest màu xám. Cô ta có vẻ như say rượu, chẳng quan tâm khi nghe Quỳnh Chi nói xin lỗi đã loạng choạng đi trước. Quỳnh Chi tốt bụng định đỡ nhưng Khánh Thi đã ra hiệu cho một nhân viên đến. Quỳnh Chi thấy có người đến nên cũng yên tâm đi.
Trở lại bàn, cùng mọi người dùng món, cụng li rồi ca hát. Chơi mãi một lúc lâu Quỳnh Chi bắt đầu có cảm giác đầu óc mơ hồ mệt mỏi. Các giác quan lần lượt bãi hoãi, duy chỉ khứu giác còn khá tốt vì cô vẫn cảm nhận được một mùi hương mát lạnh quyến rũ vấn vương bên người.
Quỳnh Chi hít mũi mấy lần, không phải mùi trên người của Khánh Thi cũng không phải của những người bạn đi chung. Mùi này cứ quẩn quanh làm nàng đê mê ngây ngất nhưng đầu óc lại dần mờ mịt, nàng thật sự không nhớ mùi hương này xuất phát từ đâu?
Thấy mọi người vẫn muốn chơi mà Quỳnh Chi có vẻ rất mệt nên Khánh Thi hỏi nhỏ:
– Mệt sao? Tôi đưa em về nhé?
Quỳnh Chi đang tựa tường nhắm mắt, nghe cô nói mới mỉm cười, vẫn rất tỉnh táo đáp:
– Thôi. Thi cũng uống rượu. Để tôi đón xe về được rồi.
Khánh Thi bắt lấy bàn tay đang định bấm điện thoại của nàng, nói:
– Quán tôi có xe đưa khách về tận nhà. Tôi đi cùng em một đoạn.
Quỳnh Chi say rồi nên cũng lười nói. Nghĩ dù sao Khánh Thi cũng là chỗ quen biết của Nhã Thư nên nàng không lo sợ, dễ chịu cho Khánh Thi dắt tay dìu ra cửa.
Nhóm người Nhã Thư, Thảo Trúc vẫn còn mải mê với các trò chơi, tuỳ tiện vẫy tay tạm biệt là yên tâm giao bạn cho Khánh Thi.
Khánh Thi đỡ Quỳnh Chi ra đến thang máy mới sực nhớ là đã để quên điện thoại bên trong nên nói Quỳnh Chi chờ để cô quay lại lấy. Quỳnh Chi cũng ngoan ngoãn đứng tựa vào thang máy chờ.
Trong lúc đang mệt mỏi thèm ngủ, nàng cứ như vậy mà đứng nhắm mắt miên man. Bất ngờ lại nghe được mùi hương mát lạnh mê người vừa nãy, nàng cố trấn tỉnh hít vào mấy ngụm. Vừa lúc đó lại nghe được tiếng ting của thang máy, sau đó là một giọng nói nhẹ nhàng ấm áp hỏi:
– Có đi không?
Đầu óc chếnh choáng, lại bị cuốn hút bởi cỗ mùi hương kia, thế là Quỳnh Chi quên mất Khánh Thi dặn nàng đợi ở đó mà loạng choạng đi vào thang máy.
Cánh cửa đóng lại, trên phím hiển thị đèn sáng ở tầng G. Quỳnh Chi cũng chẳng buồn quan tâm, người lả đi, nàng lập tức muốn tựa vào đâu đó.
Và…
Cảm giác này thật dễ chịu!
Nửa thân trên nàng rơi vào một vòng tay êm ái thơm tho.
Một phút sau, trước khi tâm tư hoàn toàn chìm vào mờ mịt, nàng còn nhận biết được nàng được đưa vào một chiếc xe màu trắng. À, ờ biển số xe là…