Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Hẹn Ước Hôn Nhân - Chương 48

  1. Home
  2. Hẹn Ước Hôn Nhân
  3. Chương 48
Prev
Next

Cậu của Cổ Cẩn Quân tên là Cổ Thế Hoành, có quan hệ không tồi với ba Thẩm Thanh Du, hai người xem như bạn thân lâu năm.

Ba Thẩm Thanh Du không thích kinh doanh nên sau khi Thẩm Thanh Du tiếp quản công ty thì lui về sau, không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì trong công ty nữa.

Hôm nay Cổ Thế Hoành nhờ quan hệ với ba Thẩm Thanh Du nên mới dẫn Cổ Cẩn Quân tới làm quen.

Kết quả hai người còn chưa gặp mặt chính thức đã có rắc rối lớn như thế, thật sự khiến Cổ Thế Hoành khó xử.

Ông vội vàng bước tới cạnh Cổ Cẩn Quân, bắt cô ta xin lỗi Hứa Gia Ngôn, miệng thì nói: "Xin lỗi, Quân Quân không hiểu chuyện nên không phải phép, mong sếp Thẩm bỏ qua."

Cổ Cẩn Quân mất kiên nhẫn.

Tính khí cô ta vốn cao ngạo, hơn nữa còn tuổi trẻ chưa hiểu sự đời, hoạt động điêu khắc ở nước ngoài được tung hô tận trời, bản thân chẳng hứng thú với việc làm quen với Thẩm Thanh Du, nhưng cô ta biết địa vị của nhà họ Thẩm trong giới kinh doanh ở thành phố A, chuyện nhà mình nhiều lúc còn cần họ hỗ trợ nên không xuống nước trước thì không được.

Song bảo cô ta xin lỗi Hứa Gia Ngôn thì cô ta không nói lên lời, dù sao cô ta là khách hàng của Hứa Gia Ngôn, hơn nữa còn là khách hàng cao cấp, cô ta sẽ không…

"Xin lỗi đi!"

Cổ Thế Hoành quát to, vang vọng ít nhất năm tầng lầu.

Cổ Cẩn Quân hoảng sợ.

Không chỉ có Cổ Cẩn Quân mà ngay cả Hứa Gia Ngôn cũng giật mình.

Hứa Gia Ngôn nghĩ nếu không thì thôi, dù sao chẳng phải việc gì to tát, chỉ là Cổ Cẩn Quân đúng là không lễ phép, xem như hôm nay cô xui xẻo, ra ngoài không xem ngày.

Cô không muốn so đo nhưng Thẩm Thanh Du lại không muốn nhượng bộ, mặt vẫn không cảm xúc nhìn Cổ Cẩn Quân.

Cổ Thế Hoành thấy không nhận lỗi không được, đành ấn Cổ Cẩn Quân xuống quát to hơn, cô ta chỉ đành bực bội nói với Thẩm Thanh Du: "Xin lỗi."

Thẩm Thanh Du lạnh lùng nói: "Không phải xin lỗi tôi."

Cổ Cẩn Quân nhìn Hứa Gia Ngôn, nói với vẻ bực dọc hơn: "Xin lỗi!"

Cô ta xin lỗi mà giọng hằn học như thể chuẩn bị cắn người, Cổ Thế Hoành nhìn không vừa mắt, vỗ vào lưng cô ta một cái: "Nói đàng hoàng!"

Cổ Cẩn Quân có vẻ sợ cậu mình, gạt tay Cổ Thế Hoành ra rồi nghiến răng nghiến lợi với Hứa Gia Ngôn: "Xin – lỗi!"

Hứa Gia Ngôn sợ Cổ Thế Hoành lại tức giận đánh Cổ Cẩn Quân cái nữa, vội nói: "Không sao, không sao hết."

Lời nói đã nói, Hứa Gia Ngôn đã đáp lại, Cổ Thế Hoành nhìn về phía Thẩm Thanh Du, lấy thân phận người lớn giáo huấn Cổ Cẩn Quân vài câu, chuyện này mới xem như bỏ qua.

Cổ Thế Hoành dẫn Cổ Cẩn Quân rời đi, Hứa Gia Ngôn theo Thẩm Thanh Du về phòng làm việc.

Đột nhiên hỗn loạn như thế, Hứa Gia Ngôn chưa kịp hâm nóng cơm, đang định xuống tầng sáu thì thấy Thẩm Thanh Du cầm hộp cơm mở cánh cửa ở khu nghỉ ngơi.

Hứa Gia Ngôn tò mò theo sau, phát hiện đằng sau có một gian bếp nhỏ, có nồi có bát, đương nhiên cũng có lò vi sóng.

Hứa Gia Ngôn chớp mắt, hỏi: "Có phòng bếp ạ?"

Thẩm Thanh Du gật đầu, bình tĩnh mở lò vi sóng, lấy tờ hướng dẫn sử dụng bên trong ra: "Tuần trước mới mua, hiện tại sử dụng được rồi."

Nàng nói không sai, đúng là lò vi sóng này mới mua tuần trước, từ tầng ba mươi hai xuống tầng sáu không dễ dàng gì, Hứa Gia Ngôn đi cùng nàng một lần là đủ rồi.

Trong phòng làm việc có lò vi sóng đương nhiên thuận tiện hơn nhiều, hai người hâm nóng đồ ăn rồi dùng bữa, Hứa Gia Ngôn nếm từng món, thấy nàng không lộ ra vẻ mặt khó nuốt mới vui vẻ cầm đũa.

Đang ăn chợt nhớ ra một chuyện, tốc độ gắp đồ ăn của Hứa Gia Ngôn chậm lại, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Thanh Du hơi xấu hổ.

Thẩm Thanh Du nhìn ra biểu cảm của cô thay đổi, hỏi: "Sao thế?"

Hứa Gia Ngôn ngượng ngùng, lúc nhìn sô pha, lúc nhìn sàn nhà, do dự hồi lâu mới lí nhí: "Lúc nãy sao chị bảo em là vị hôn thê trước mặt Cổ Cẩn Quân?"

Thẩm Thanh Du còn tưởng chuyện gì, suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Em không cảm thấy mấy từ 'vị hôn thê' rất có tính uy hiếp à?"

Hứa Gia Ngôn: "Tính uy hiếp?"

Thẩm Thanh Du: "Đúng vậy, nghe đã thấy lợi hại, có cảm giác em đã bước một chân vào nhà chị, có thể đứng bên cạnh chị với vai trò chủ nhà."

Hứa Gia Ngôn cân nhắc một lát, đúng là có cảm giác đó thật.

Cô không nhịn được mà bật cười, cười xong lại đỏ mặt.

Thẩm Thanh Du nhìn cô: "Vậy em có muốn làm vị hôn thê của chị không?"

Hứa Gia Ngôn: "Có phải tốc độ lên chức của em hơi nhanh không? Em mới làm bạn gái chị được mấy ngày."

"Nhanh à?" Thẩm Thanh Du nói, "Nếu em muốn, hiện tại có thể ngồi lên đầu chị."

Hứa Gia Ngôn lập tức tưởng tượng hình ảnh đó, vội vàng xua tay: "Không được, không được đâu."

Cô cảm thấy Thẩm Thanh Du như thế không ổn lắm, sắp xếp lại ngôn từ rồi bày tỏ: "'Em cảm thấy chị hơi…"

Thẩm Thanh Du: "Hơi làm sao?"

Hứa Gia Ngôn nghẹn hồi lâu mới nhả ra được một từ: "Cưng chiều em."

Thẩm Thanh Du nhướng mày: "Có à?"

Hứa Gia Ngôn: "Có!"

Thẩm Thanh Du: "Có chỗ nào?"

Hứa Gia Ngôn ngẫm nghĩ: "Có rất nhiều, ví như chị đón đưa em đi làm, điêu khắc cùng em, quét dọn nhà cửa cùng em, còn khoác áo cho em mỗi khi trời lạnh, còn…"

Hứa Gia Ngôn chưa nói xong thì Thẩm Thanh Du đã ngắt lời: "Thế này mà tính là cưng chiều àh?"

Hứa Gia Ngôn: "Không tính ạ?"

Cô học được tính tự lập từ nhỏ, dù ông bà nội rất thương cô nhưng chỉ cần là chuyện cô làm được thì sẽ để cô tự làm, điều này không phải xấu nhưng đối với tuổi thơ cô chẳng phải tốt. cô không có ba mẹ, từ khi có ý thức đã không cảm nhận được tình thương từ ba mẹ, ông nội lại là người theo chủ nghĩa hiện thực, ông biết mình già rồi sẽ chết, không thể ở bên Hứa Gia Ngôn cả đời nên từ khi cô còn rất nhỏ đã dạy cô độc lập tự chủ. Từ nhỏ đến lớn, ông bà nội chưa từng đến trường đón cô, dù gió to mưa lớn, cô đều về nhà một mình hoặc về cùng những người bạn cũng không có ba mẹ tới đón.

Đôi khi cô rất hâm mộ bạn bè cùng trang lứa có ba mẹ đưa đón, nhưng bản thân cô hiểu gia cảnh nhà mình cũng như nỗi lo của ông nội.

Vậy nên khi tới thành phố A, lần đầu tiên về muộn được Thẩm Thanh Du lái xe ra trạm xe buýt đón, cô đã cảm thấy kinh ngạc đồng thời sâu trong nội tâm nảy sinh một loại ấm áp khó gọi tên. Sau đó số lần Thẩm Thanh Du đưa đón ngày càng nhiều, trong chiếc xe gọn gàng trống không của nàng dần có thêm đồ dùng cho cô như mũ, áo khoác, lo cô mệt mỏi mà ngủ thiếp đi nên nàng còn chuẩn bị cả chăn, sợ cô đói bụng nên nàng còn mua sẵn đồ ăn vặt, tất cả đều khiến cô cảm thấy rất ấm áp.

Tuổi thơ cô ước ao hàng ngày ông nội đạp xe tới trường đón cô tan học, liệu xe đạp có thể trở thành ngôi nhà nhỏ di động của cô không, bên trong giỏ có cặp sách, sách giáo khoa, miếng gỗ và dao khắc của cô.

Cô cho rằng ước ao đó cả đời sẽ chỉ là viển vông, không ngờ vào năm hai mươi lăm tuổi, cô lại gặp được Thẩm Thanh Du, nàng biến ước mơ đó thành hiện thực.

Ước mơ bỗng biến thành hiện thực khiến Hứa Gia Ngôn hơi bối rối, dù sao trong hơn hai mươi lăm năm qua, chưa có bất kỳ ai nâng niu yêu chiều cô như Thẩm Thanh Du.

Hứa Gia Ngôn rộng rãi và dễ gần, nhưng đúng là tuổi thơ không nhận được nhiều yêu thương và quan tâm từ người thân.

Thẩm Thanh Du hiểu cô, càng hiểu hoàn cảnh sống của cô, mở miệng cắt ngang dòng suy nghĩ để cô tỉnh táo lại: "Không tính, đó chỉ là những việc cơ bản nhất chị nên làm với tư cách là bạn gái của em."

Hứa Gia Ngôn ngẩn ngơ: "Việc cơ bản nhất?"

Thẩm Thanh Du: "Đúng vậy, giống như em có thể nấu cơm và đưa cơm cho chị, tại sao chị không thể đưa đón em đi làm?"

Hứa Gia Ngôn chớp mắt, hình như cũng đúng.

Không những thế, Thẩm Thanh Du không ủng hộ lý lẽ vừa rồi của cô nên sửa lại: "Còn nữa, chị cưng chiều bạn gái chị thì có vấn đề gì?"

Hứa Gia Ngôn lắc đầu: "Không."

Thẩm Thanh Du: "Nếu không thì tại sao em lại để ý chuyện chị yêu em thế nào?"

"À." Hứa Gia Ngôn lùa cơm, ngẫm nghĩ, đúng là không thể có ý kiến được.

~Hết chương 46~

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bach-hop-edit-hoan-nguyen-gia-thuong-cau-minh-da-34109488
Nguyện Giả Thượng Câu
Tháng 9 14, 2025
BỊ HẤP DẪN BỞI NỮ GIÁO SƯ
Tháng 3 23, 2026
Nữ Nhân Bất Phôi
Tháng 10 13, 2025
Mạo Phạm
Tháng 10 4, 2025
Truyện Les Hay
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
Ngốc À! Em Không Đơn Phương
Chap 70 Tháng 9 9, 2025
Chap 69 Tháng 9 9, 2025
Chị Ấy Không Yêu Tôi_truyenles.net
Chị Ấy Không Yêu Tôi
chương 17 Tháng 8 22, 2025
chương 16 Tháng 8 22, 2025
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
co-giao-a-co-that-qua-dang-183268201
Cô giáo à, cô thật quá đáng!
Phần 72 Tháng 6 22, 2025
Phần 71.1 Tháng 6 22, 2025
Cưng chiều đồ ngốc
Chương 37 Tháng 3 8, 2026
Chương 36 Tháng 3 8, 2026
Yêu đắm cô giáo cấp 2_truyenles.net
Yêu đắm cô giáo cấp 2
54 Tháng 6 27, 2025
53 Tháng 6 27, 2025
MẸ ƠI ! BA KÌA
Ngoại Truyện Tháng 9 15, 2025
chap 36 Tháng 9 15, 2025
Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!!
Chương 54 Tháng 4 3, 2026
Chương 53 Tháng 4 3, 2026
Đoản Thiên Hợp Tập
Chương 9 Tháng 5 22, 2026
Chương 8 Tháng 5 22, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved