Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Hẹn Ước Hôn Nhân - Chương 62

  1. Home
  2. Hẹn Ước Hôn Nhân
  3. Chương 62
Prev
Next

Hứa Gia Ngôn bất ngờ trở về đúng là tạo niềm vui cho Thẩm Thanh Du, nếu nàng không bị cô bắt quả tang đang luyện đàn thì còn vui gấp đôi.

Thoạt nhìn Hứa Gia Ngôn gầy hơn một chút, đôi tay vốn không mềm mại nay còn thô ráp hơn, tuy đã cố gắng tỏ ra hào hứng nhưng vẫn không giấu được nét mệt mỏi khi chịu áp lực trong thời gian dài.

Thẩm Thanh Du hỏi cô ăn cơm chưa, biết cô mới ăn một cái bánh mì trên máy bay thì dẫn cô về phòng ngủ, sau đó xuống tầng dặn dì Vương chuẩn bị ít đồ ăn.

Trong phòng ngủ, Hứa Gia Ngôn thay đồ ngủ rồi nằm dài trên giường.

Từ năm ngoái, Hứa Gia Ngôn đã dọn từ phòng khách tầng hai lên phòng Thẩm Thanh Du. Tuy cô không ở đây nhiều nhưng không biết từ bao giờ, nơi này đã chứa đầy dấu vết của cô.

Trên tấm ga giường là gối đầu thuộc về cô, giữa chồng tạp chí cô đọc không hiểu là bách khoa toàn thư về điêu khắc, phòng quần áo treo lễ phục sang quý cắt may tinh tế và những bộ quần áo bình thường giá rẻ không đến ba trăm, còn có áo thun treo cạnh sơ mi trắng, quần jean treo cạnh quần tây.

Đồ vật ở đây chênh lệch nhiều nhưng được đặt cạnh nhau, trông hòa hợp lạ thường.

Hứa Gia Ngôn ôm gấu bông Thẩm Thanh Du mua tặng mình, mơ màng nhắm mắt lại. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô cảm thấy Thẩm Thanh Du về phòng, nàng vốn bước đi bình thường, dường như nhận ra cô ngủ nên bước chậm lại, tiếng hít thở cũng nhẹ nhàng hơn.

Hứa Gia Ngôn không muốn lãng phí thời gian vào chuyện ngủ, cố gắng mở mắt nhìn nàng cười.

Thẩm Thanh Du thấy cô vẫn tỉnh nên lại gần nằm xuống bên cạnh, ôm cả cô và gấu bông vào lòng. Bọn họ đã lâu không gặp, hơn nữa còn một tuần không liên lạc, hẳn là có nhiều điều muốn nói, nhưng lúc này ôm nhau lại giống như đã nói rất nhiều điều.

Hứa Gia Ngôn không có nhiều thời gian ở thành phố A, qua một đêm, cô vội vàng quay lại thành phố S để theo ông Hoành mang tác phẩm của mình ra nước ngoài.

Tác phẩm của Hứa Gia Ngôn là một bức tranh sơn thủy, từ sáng tác đến hoàn thiện đều do chính tay cô thực hiện. Bức tranh ấy được trưng bày giữa phòng triển lãm như thể kéo khung cảnh từ thời thiên thu xa xưa tới trước mặt mọi người. Tác phẩm nhìn từ xa trông như núi sông hùng vĩ, đến gần lại tinh tế sắc nét, giữa hồ là một chiếc thuyền nhỏ chở ông lão mặc áo tơi thả cần câu cá, khuôn mặt ông lão rõ ràng chỉ nhỏ như hạt điều nhưng lại được Hứa Gia Ngôn điêu khắc sinh động như thật, giống một vị tiên ông đầy lòng nhân ái đứng giữa làn mây.

Sản phẩm này một khi được trưng bày sẽ thu hút rất nhiều ánh nhìn của người trong giới.

Ngay cả ông Hoành cũng không ngờ cô có bản lĩnh như thế, vốn tưởng cô có chút bản lĩnh, ai ngờ lại thâm sâu như vậy.

Hứa Gia Ngôn nắm chắc cơ hội lần này đồng thời giữ lại mặt mũi cho ông Hoành.

Bởi vì sự xuất hiện đột ngột của cô, giới điêu khắc như mặt hồ yên ả bất ngờ náo nhiệt hẳn lên, Hứa Gia Ngôn từ một thợ mộc vô danh trở thành nhà điêu khắc thế hệ mới nổi danh chạm tay là bỏng.

Chẳng qua người ngoài đánh giá thế nào, giới điêu khắc ca ngợi ra sao đều không ảnh hưởng tới hướng phát triển của Hứa Gia Ngôn. Được mọi người tán thưởng đương nhiên khiến cô vui vẻ, nhưng dù sao cô vẫn không quên công việc của mình, vẫn theo ông Hoành, sửa chữa các tác phẩm điêu khắc hư hại từ phương xa gửi tới.

Sau đó ông Hoành đã quyết định di dời phòng làm việc về thành phố A đồng thời giao toàn quyền quản lý cho Hứa Gia Ngôn. Phòng làm việc cũ ở thành phố S không đóng cửa mà để lại cho anh em Trình An và Tiểu Mao tự kinh doanh.

Cứ tưởng về thành phố A, công việc của Hứa Gia Ngôn sẽ nhẹ nhàng hơn, song từ việc chọn địa điểm đến trang trí đều tự cô làm lấy, công việc càng bù lu bù loa hơn.

Trong một phòng ở Lâm Sơn Cư.

Thẩm Thanh Du, Hoắc Tử Hiên và Tiêu Phi Phi tụ tập theo thường lệ.

Ba người quen biết nhiều năm, tính cách lại như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Cả ba tụ tập chẳng có gì để nói, nhưng tình bạn không thoái hóa theo thời gian nên thi thoảng lại hẹn một bữa để tránh việc quên mặt lẫn nhau.

Tiêu Phi Phi cầm điện thoại lướt trang web điêu khắc, nhìn đi nhìn lại tác phẩm của Hứa Gia Ngôn không dưới mười lần, mỗi lần đều phải phát ra một thành ngữ tán thưởng.

Nếu là những lần trước thì Thẩm Thanh Du đã bảo cô nàng im miệng từ lâu, hôm nay thái độ lại khác thường, không những lắng nghe mà còn rót trà cho cô.

Tiêu Phi Phi lại khen ngợi tài điêu khắc của Hứa Gia Ngôn xuất thần nhập hóa, cầm chén trà Thẩm Thanh Du rót cho uống một ngụm, do dự một lát mới hỏi: "Cậu và Hứa Gia Ngôn rốt cuộc có phải đang yêu nhau không đấy?"

Thẩm Thanh Du nghe câu hỏi này thì nhíu mày: "Có ý gì?"

Tiêu Phi Phi: "Mình nhớ lúc ấy cậu tiếp cận Tiểu Hứa có phải đơn giản chỉ muốn yêu đương với em ấy đâu."

Hoắc Tử Hiên không ngờ còn có chuyện này, đặt chén trà xuống hóng hớt: "Là sao?"

Tiêu Phi Phi: "Cậu không biết hả? Ông Thẩm vì muốn Thẩm Thanh Du mau tìm đối tượng kết hôn mà quyết định giao bốn mươi lăm phần trăm cổ phần cho cậu ấy, nếu không có ích lợi dụ hoặc, một người như cậu ấy sẽ đồng ý để Tiểu Hứa ở nhà hay sao!"

Hoắc Tử Hiên trợn mắt há mồm, nhìn Thẩm Thanh Du hỏi: "Thật à?'

Thẩm Thanh Du nhìn hai người bạn, không phủ nhận, dù sao đúng là có chuyện này, nàng đang định gật đầu thì lại nghe Tiêu Phi Phi nói tiếp: "Đừng nói gì, dù cậu có nhận cổ phần của ông Thẩm hay không thì đừng thừa nhận ngay lúc này!".

Hoắc Tử Hiên tò mò: "Tại sao?"

Tiêu Phi Phi: "Cậu không biết? Cảnh này trong phim dễ gây ra hiểu lầm nhất, chẳng may ba chúng ta thảo luận ở đây lại bị Hứa Gia Ngôn nghe thấy thì làm sao bây giờ?"

Tối nay đúng là Hứa Gia Ngôn sẽ tới, cô vốn định ăn tối cùng Thẩm Thanh Du và bọn họ, nhưng bên công ty nội thất gọi tới rồi kéo cô sang trao đổi.

Hoắc Tử Hiên: "Chẳng lẽ trùng hợp như thế, chín rưỡi Tiểu Hứa mới đến mà, làm sao đột nhiên xuất hiện được, thôi xong!" Hoắc Tử Hiên còn chưa dứt lời, vừa ngẩng đầu đã thấy Hứa Gia Ngôn đứng ở cửa phòng?!

Hai người họ Hoắc, Tiêu kinh hãi, đều nhìn về phía Hứa Gia Ngôn, trăm miệng một lời hỏi: "Em tới từ bao giờ?"

Hứa Gia Ngôn: "Mười phút trước."

Hai người họ Hoắc, Tiêu lại hoảng hốt: "Thế em nghe được những gì rồi?"

Hứa Gia Ngôn khó hiểu, trả lời: "Bốn mươi lăm phần trăm cổ phần."

Thế là nghe hết rồi còn gì!?

Tiêu Phi Phi lập tức cảm thấy không ổn, đang định đứng lên giải thích với Hứa Gia Ngôn thì thấy biểu cảm của cô thay đổi, lùi lại vài bước rồi chạy ra ngoài.

Từ khi Hứa Gia Ngôn xuất hiện, Thẩm Thanh Du đã không mở miệng, chỉ im lặng cúi đầu, không biết nhìn cái gì, giờ phút này thấy Hứa Gia Ngôn chạy thì cau mày đi theo.

Hai người họ Hoắc, Tiêu nhìn nhau, cảm thấy hỏng rồi, Tiêu Phi Phi vỗ đùi hỏi Hoắc Tử Hiên: "Cậu nói xem, liệu bọn họ có chia tay vì chuyện này không?"

Hoắc Tử Hiên: "Không thể nào?"

Tiêu Phi Phi: "Tại sao không thể, cậu chưa xem mấy tiểu thuyết ngược tâm bao giờ à? Hai nhân vật chính đều chia tay vì loại hiểu lầm này, bất kể to hay nhỏ, nói chung là do giải thích không rõ ràng nên mới chia tay, một lần chia tay kéo dài trên mười năm, không đến mười năm không gặp lại nhau, nhưng mười năm nữa Thẩm Thanh Du sắp bốn mươi tuổi rồi!" Tiêu Phi Phi nói tiếp, "Chẳng lẽ vì một câu của mình mà bọn họ thành "gương vỡ lại lành, bên nhau tuổi xế chiều" hay sao?"

Hứa Gia Ngôn và Thẩm Thanh Du một trước một sau, đúng là khung cảnh thường có trong phim.

Nếu lúc này có thêm tuyết hoặc mưa thì có lẽ còn có không khí yêu đương dằn vặt như mô tả của Tiêu Phi Phi.

Nhưng đêm nay bầu trời quang đãng, bên cạnh mặt trăng treo trên bầu trời là muôn ngàn vì sao.

Hứa Gia Ngôn thở hổn hển chạy tới cạnh xe ông Hoành giao cho mình, kéo cửa ghế lái, lấy một túi giấy trên ghế phụ lái.

Thẩm Thanh Du cách cô không xa, chờ cô lấy được túi giấy thì đã đi đến bên cạnh.

Hai người đều thở hổn hển, chẳng hiểu ra làm sao.

Thẩm Thanh Du: "Em chạy cái gì?"

Hứa Gia Ngôn lấy một cây kem sắp tan trong túi giấy, ảo não trình bày: "Em mua kem cho chị, vừa nãy mải hóng chuyện mà quên mất!"

Thẩm Thanh Du nhìn cây kem ốc quế màu hồng phấn, cau mày hỏi: "Thế cũng không cần vội, dây giày tuột rồi kìa, em không chú ý à? Nhỡ ngã thì sao?"

Nàng vừa nói vừa ngồi xuống thắt dây giày cho cô. Hứa Gia Ngôn chờ nàng đứng lên, đang định đưa kem cho nàng nhưng nhận ra xung quanh không có chỗ rửa tay nên vẫn cầm và đưa tới bên miệng nàng.

Tiêu Phi Phi và Hoắc Tử Hiên lo lắng chạy ra, kết quả nhìn thấy cảnh tượng này thì đồng thời dừng bước.

Tiêu Phi Phi chần chờ một lúc lâu mới hỏi: "Hướng phát triển của kịch bản này hơi lạ nha?"

Hoắc Tử Hiên vỗ vai cô: "Cũng có thể là hướng suy luận của cậu không đúng."

~Hết chương 60~

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Tháng 1 29, 2026
Phong hoa tuyết
Tháng 9 15, 2025
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Tháng 6 22, 2025
GAMESHOW TÌNH YÊU
Tháng 1 25, 2026
Truyện Les Hay
Những Mẫu Truyện Girl love SM_truyenles.net
Những Mẫu Truyện Girl love SM
Chương 4 Tháng 7 6, 2025
Chương 3 Tháng 7 6, 2025
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
37 Tháng 7 27, 2025
36 Tháng 7 27, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
CHỊ SẼ MÃI YÊU EM_truyenles.net
CHỊ SẼ MÃI YÊU EM
70 Tháng 6 24, 2025
69 Tháng 6 24, 2025
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
15 Tháng 7 12, 2025
14 Tháng 7 11, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved