Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 4
Mộ Dung Thanh khi nhìn thấy Tống Mộ Vân, ánh mắt thoáng lóe lên vẻ kinh diễm, nhưng ngay sau đó, nghĩ đến việc bị nàng thẳng thừng từ chối tình cảm trước đó, sắc mặt hắn càng trở nên khó coi.
Hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, lạnh lùng ra lệnh: "Lại đây, châm trà."
Nghe tiếng hắn, cơ thể Tống Mộ Vân cứng đờ. Cơn đau nhói từ lần trước chưa kịp nguôi đã lại ập đến. Đau, đau quá!
Thất hoàng tử này, đúng là cầm thú!
Lần đầu tiên trong đời, Tống Mộ Vân cảm thấy ghét cay ghét đắng một người đến vậy, nhưng nàng vẫn phải nhẫn nhịn. Nàng biết rõ, hôm nay cơn đau sẽ còn dữ dội hơn hôm qua. Vì Mộ Dung Thanh… hắn không chỉ đến một mình.
Nghe nói đại tiểu thư nhà Tể tướng tính tình kiêu ngạo, thích dùng roi để trừng phạt. Những kẻ không vừa mắt nàng trong kinh thành đều từng chịu đòn roi của nàng. Liệu hôm nay nàng ta có trút giận lên ta không?
Tống Mộ Vân đứng bất động. Mộ Dung Thanh không hiểu tại sao, vừa nhìn thấy nàng, cảm xúc liền mất kiểm soát. Hắn lấy chén rượu trên bàn ném thẳng vào nàng trước mặt Khương Dao, trúng ngay thái dương. Giọng hắn trầm thấp, lạnh lẽo:
"Ta bảo ngươi rót trà, ngươi không nghe thấy sao?"
Người con gái trong bộ váy trắng tinh khôi run rẩy, thái dương sưng lên một mảng đỏ bầm. Khương Dao sững sờ. Cơn ác mộng nàng từng thấy hóa ra là thật! Thất hoàng tử này đúng là một kẻ hai mặt.
Ngày thường, hắn tỏ ra lịch thiệp, phong độ, nhã nhặn. Còn bây giờ thì sao? Chỉ vì một lý do nhỏ nhặt – rót trà chậm – mà hắn ném cả ly vào người ta. Đây là cách đối nhân xử thế sao? Đối mặt với một mỹ nhân yếu đuối, tựa tiên nữ như vậy, hắn vẫn nỡ xuống tay?
Khương Dao cảm thấy tâm mình lạnh đi một nửa. Trong lòng nàng thầm quyết: nhất định phải khuyên nhủ đệ đệ mình tránh xa Mộ Dung Thanh. Nếu không, đến khi bị hắn trở mặt, chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Khương Dao nhíu mày nhìn. Mộ Dung Thanh cuối cùng cũng nhận ra trong phòng còn có Khương Dao. Thân hình hắn khựng lại, cười nhạt, cố gắng lấy lại vẻ dịu dàng thường ngày:
"Nữ tử ở Nguyệt Thượng Phường đều đê tiện cả. Nhiều người trong số họ phạm tội lớn trong gia đình mới phải chịu khổ nhục thế này. Khương tiểu thư, không cần quá nhân từ, nếu không chỉ bị coi là kẻ ngu ngốc, cứu giúp quân cờ của người khác mà thôi."
Hắn tiếp tục, giọng cố ý nhấn nhá:
"Ta biết Khương tiểu thư luôn có lòng nhân ái. Nhưng nàng là con gái nhà Tống gia, mà phụ thân nàng – vị Thông chính sứ trước đây – lại phạm tội khi quân. Chính vì vậy mà gia đình nàng mới bị xử lý. Phụ hoàng vì chuyện này đã tức giận mấy ngày không ngủ. Ta đau lòng phụ hoàng, không lẽ Khương tiểu thư không hiểu?"
Khương Dao: …
Ngươi đang nói gì vậy? Đau lòng cho cha mình, liền đi hành hạ một nữ nhân vô tội? Mộ Dung Thanh, ngươi còn là người sao?
Bất kể như thế nào nàng cũng không để Khương gia đứng về phía người như vậy.
Khương Dao nhìn về phía Tống Mộ Vân. Nàng ta dường như đã quen với cảnh này, chẳng hề biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt. Thậm chí, đôi mắt còn ánh lên chút tĩnh mịch.
Còn nhớ lần trước gặp, Tống Mộ Vân vẫn là một cô gái dịu dàng, xinh đẹp. Vậy mà giờ đây, nàng bị Mộ Dung Thanh giày vò đến mức này.
Thấy Khương Dao im lặng, Mộ Dung Thanh tưởng nàng đồng tình với hành động của hắn, liền nhếch môi cười tà. Nhưng khi quay lại nhìn Tống Mộ Vân, ánh mắt hắn lập tức trở nên lạnh lùng.
Tống Mộ Vân đờ đẫn bước tới, rót trà cho Mộ Dung Thanh. Nhưng ly trà đầu tiên bị hắn hắt thẳng vào mặt nàng.
Khương Dao sững sờ. Hô hấp của nàng như ngưng lại trong chốc lát, mắt mở lớn nhìn cảnh tượng trước mặt.
Làm sao trong giấc mơ nàng lại thích một kẻ như Mộ Dung Thanh? Trí óc của Tống Mộ Vân lớn lên thế nào mà chịu được chuyện này? Nàng không thích đệ đệ Khương Dao, chẳng lẽ vì đệ ấy chưa đủ thương nàng sao?
Khương Dao vẻ mặt đầy phức tạp, nghe tiếng quát của Mộ Dung Thanh:
"Đây là quy củ của ngươi sao? Rót thêm một ly khác đi!"
….
Nàng hoàn toàn không nhận ra quy củ này có chỗ nào sai.
Tống Mộ Vân vẫn giữ vẻ bình thản, không tỏ thái độ trước sự cố ý gây khó dễ của Mộ Dung Thanh. Nàng tiếp tục rót trà. Khi Mộ Dung Thanh lạnh lùng cười một tiếng định hất ly trà lên lần nữa, Khương Dao bỗng nắm tay Tống Mộ Vân kéo lại, né tránh ly trà sắp hắt tới.
Ánh mắt Mộ Dung Thanh tối sầm, mày nhíu lại.
Vị thất hoàng tử vốn nổi danh ôn hòa, nay lại hoàn toàn sụp đổ trong mắt Khương Dao.
Hắn gằn giọng, "Khương tiểu thư, ngươi làm vậy là sao?"
Khương Dao vươn tay nắm lấy cằm của mỹ nhân, vẻ mặt như thể rất hứng thú với việc bắt nạt người khác. Mộ Dung Thanh thoáng thả lỏng thần sắc, còn mỹ nhân thì tâm khẽ rung lên, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng
"Bổn tiểu thư từng gặp ngươi vài lần, ngươi quả thật rất đẹp, làn da vừa trắng vừa mịn."
Thái dương của Tống Mộ Vân hơi tái xanh, gương mặt bị Khương Dao véo vài cái liền đỏ ửng. Khương Dao buông tay, nhìn chén trà trước mặt, hơi nhếch cằm ra lệnh: "Rót trà cho bổn tiểu thư. Hôm nay, ngươi sẽ hầu hạ bổn tiểu thư."
Mộ Dung Thanh: ???
Người này không phải ta đã chỉ định sao?
Hắn cười lạnh: "Khương tiểu thư, nếu ngươi muốn người hầu hạ, ta sẽ tìm người khác cho ngươi. Nhưng nàng là người ta đã chọn trước."
Khương Dao khoanh tay không vui nói:
"Không được! Ngươi đi mà chọn lại một người khác. Người này ta đã thích, không định nhường cho ngươi."
Mộ Dung Thanh chưa từng gặp ai ngang ngược như vậy, gân xanh trên thái dương giật giật. Hắn lạnh giọng:
"Phụ thân nàng và phụ thân ngươi cũng chẳng thân thiết gì. Ngươi thật sự muốn bảo vệ nàng sao?"
Lẽ nào là như vậy? Nhưng Khương Dao vẫn nhớ rõ cha mình từng cảm thán rằng gia đình Tống gia thật đáng thương, cả người già lẫn trẻ đều lâm vào cảnh khốn cùng.
Cho nên trong giấc mộng Tống Mộ Vân muốn sát hại cả nhà nàng, có khả năng một phần là do mối quan hệ không tốt giữa cha nàng và cha Tống Mộ Vân?
Thôi, mặc kệ. Chỉ cần Mộ Dung Thanh không làm Hoàng Thượng và Tống Mộ Vân không dây dưa với Hoàng Thượng, nhà nàng chắc sẽ an toàn.
Dù gì, cha nàng cũng không ăn chay.
Khương Dao ngả người trên ghế, nhấp ngụm trà do Tống Mộ Vân rót nói:
"Bổn tiểu thư từ trước đã thấy nàng rất đẹp, bây giờ muốn nhìn thêm một chút cũng không được sao? Thất hoàng tử ngày ngày đến thanh lâu điểm nàng, hôm nay để ta thử một lần được không?"
Thất hoàng tử muốn phản bác, nhưng cũng biết rằng một khi Khương Dao đã muốn, hắn chẳng có cách nào ngăn cản. Hắn đánh không lại Khương Dao, mà hôm nay ra ngoài lại không mang theo người hầu nào! Thật sự tức chết mất.
Điều quan trọng nhất là hắn không thể gây náo loạn ở nhạc phường. Nếu để người khác biết ngày nào hắn cũng đến đây điểm Tống Mộ Vân, không chừng sẽ gây ra chuyện lớn.
Mộ Dung Thanh không còn cách nào, đành nhượng bộ. Hắn lạnh lùng nhìn Tống Mộ Vân, giọng âm trầm:
"Nếu Khương tiểu thư muốn ngươi hầu hạ, thì ngươi phải hầu hạ cho tốt. Nếu làm không vừa lòng, tự biết hậu quả."
Tống Mộ Vân nhàn nhạt liếc nhìn Mộ Dung Thanh một cái, không nói gì. Ánh mắt ấy làm Mộ Dung Thanh suýt nữa bật dậy muốn động thủ. Nàng dựa vào đâu mà nhìn ta như thế?!
Chỉ là con gái của một tội thần!
Dựa vào đâu mà cao ngạo đến vậy?!
Từ trước đến giờ, nàng đã luôn cao ngạo. Giờ đây, dù đã lưu lạc đến nhạc phường, nàng còn có tư cách gì để tiếp tục cao ngạo?
Sắc mặt Mộ Dung Thanh cực kỳ khó coi. Khương Dao thì không để tâm, chỉ tay vào chén trà của mình nói: "Rót thêm một ly nữa đi a, còn ngây ra đó làm gì?"
Tống Mộ Vân lặng lẽ rót thêm trà, trong lòng nhẹ nhàng thở ra. Có vẻ Khương tiểu thư không đến để gây khó dễ cho nàng.
Mộ Dung Thanh vẫy tay, gọi thêm một nữ tử khác vào. Nàng này có dung mạo tuyệt sắc, xinh đẹp rực rỡ. Khác với vẻ lạnh lùng xa cách của Tống Mộ Vân, nàng ta đầy quyến rũ và kiều diễm.
Khương Dao liếc nhìn hai lần, suýt nữa bật cười. Nàng kia cũng rất đẹp, đúng kiểu nàng thích, nhưng hiện tại, người trong tay nàng mới là nữ chính. Nghĩ đi nghĩ lại, mạng nhỏ vẫn là quan trọng hơn.
Thức ăn nhanh chóng được dọn lên. Mộ Dung Thanh làm như không thấy Tống Mộ Vân, thân mật ôm ấp với nữ tử mới chọn trước mặt nàng. Dù vậy, sắc mặt Tống Mộ Vân không hề thay đổi, trông chẳng có chút cảm xúc nào.
Tốt quá.
Khương Dao chỉ lo Tống Mộ Vân sẽ thích Mộ Dung Thanh, rồi cùng hắn rơi vào một mối tình ngược luyến đầy đau khổ, không chỉ tự làm tổn thương bản thân mà còn khiến nhà nàng gặp họa.
"Công tử~ để nô gia đút ngài ăn nhé!"
Trước mặt, nữ tử kia đã bắt đầu uy đồ ăn cho Mộ Dung Thanh. Hắn há miệng nhận lấy miếng điểm tâm, hai người ngồi sát nhau đến mức môi gần như chạm tay nàng ta. Cử chỉ thân mật ấy, hắn còn cố ý liếc nhìn Tống Mộ Vân để khiêu khích. Thật đúng là tra nam!
Khương Dao hừ nhẹ, quay sang Tống Mộ Vân, nhướng cằm: "Ai, ngươi gắp đồ ăn cho ta. Ta muốn ăn gì thì ngươi gắp cái đó."
Tống Mộ Vân không nói gì, lặng lẽ cầm đôi đũa.
"Xương sườn kia, gắp cho ta nếm thử"
Nàng gắp một miếng, đặt vào đĩa nhỏ trước mặt Khương Dao. Nhưng Khương Dao lại đòi hỏi thêm: "Đút vào miệng ta đi a, ta không muốn động tay."
Đôi mắt to trong veo đầy vô tội nhìn người đối diện. Tống Mộ Vân ngập ngừng một chút, nhưng cuối cùng vẫn làm theo, gắp miếng sườn đưa đến miệng Khương Dao.
Dù sao nàng cũng từng là một đại tiểu thư, chưa quen với việc hầu hạ người khác. Nàng không biết rằng khi đút đồ ăn, cần dùng tay còn lại hứng phía dưới. Kết quả, nước canh nhỏ xuống, thấm vào quần áo Khương Dao, để lại một vệt đậm màu rõ rệt.