Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 64

  1. Home
  2. Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết
  3. Chương 64
Prev
Next

Khương Dao gấp rút rời khỏi phủ Bát hoàng tử, một đường lao về phía Nguyệt Thượng Phường, ai ngờ giữa đường lại gặp bọn lưu manh trêu ghẹo cô nương. Giữa phố xá đầy người, một cô gái dáng vẻ yếu đuối mặc váy trắng lại không tìm ai khác, mà ngã đúng vào chân Khương Dao.

"Tiểu thư, tiểu thư cầu xin người cứu mạng! Bọn họ muốn bán nô gia vào thanh lâu, xin người cứu nô gia, nô gia nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!"

Khương Dao trong lòng đã nóng như lửa đốt, nhưng cũng không thể thấy chết mà không cứu, mặt mày nhíu chặt, tiện tay kéo cô gái yếu đuối kia lên, rút roi mềm bên hông, định nhanh chóng giải quyết rồi đi tìm Tống Mộ Vân.

Nhưng hôm nay nàng vừa bị lừa một vố, đầu óc đang cực kỳ tỉnh táo, chợt nhận ra có điều không ổn – nàng ở kinh thành mấy năm rồi, nơi này trị an so với nơi khác tốt hơn rất nhiều, ngoài bọn công tử bột ra thì lấy đâu ra mấy tên lưu manh dám giở trò giữa phố? Không muốn sống nữa à?

Khương Dao mặt lạnh như băng, ngẩng đầu liền thấy một đội thị vệ tuần tra trong thành, không cần nghĩ liền lớn tiếng gọi: "Người dẫn đầu kia, Dương Tiêu, qua đây!"

Người đội trưởng đội tuần hôm nay đúng là người quen của nàng, là một nữ tử nhanh nhẹn quả quyết.

Dương Tiêu ở xa nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại thấy là Khương Dao, vội bước nhanh tới, chắp tay: " Khương tiểu thư."

"Bọn này hành tung khả nghi, làm phiền ngươi tìm cho họ cái ngục nhốt tạm. Ta lát nữa sẽ tới thẩm tra."

Một đám người đều chết lặng, đặc biệt là cô gái áo trắng bị Khương Dao đẩy ra, hoảng hốt đến trắng bệch: "Tiểu thư, tiểu thư, nô gia không làm gì cả, là bọn họ muốn đem nô gia đi đổi lấy bạc, xin tiểu thư thương tình!"

Nàng ta khóc như mưa như gió, nhưng giờ Khương Dao nào còn tâm trí quan tâm, chỉ vứt lại một câu: "Nam nữ nhốt riêng." rồi thoắt cái biến mất.

Ngay cả Dương Tiêu cũng chưa kịp phản ứng, nhưng đến khi hoàn hồn lại vẫn lập tức ra lệnh thuộc hạ bắt nhóm tiểu lưu manh còn chưa kịp ra tay đã muốn chuồn, cùng với một nữ tử trông cực kỳ yếu đuối.

Nguyệt Thượng Phường, hậu viện.

Khi Khương Dao đến nơi thì người đã đi, nhà trống không, gọi mấy tiếng "Mộ Vân" cũng không có ai đáp, vừa nhìn đã biết là có chuyện xảy ra.

Mẹ nó.

Khương Dao tức đến nỗi đấm mạnh một phát lên cột nhà. Bài trí trong phòng y hệt lúc các nàng rời đi, thậm chí không có mùi mê hương, chứng tỏ Tống Mộ Vân rời đi trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, thậm chí không hề phản kháng – chứng tỏ kẻ đó địa vị quá cao, đến mức khiến nàng cho rằng phản kháng cũng vô ích.

Khương Dao bước ra khỏi viện, lòng vừa hoảng vừa tức, đúng lúc thấy mụ tú bà đang tiếp khách dưới lầu, còn chưa kịp phản ứng đã bị nàng bóp chặt cổ, ép lên cột nhà. Thấy là Khương Dao, mặt bà ta đầy vẻ kinh hãi: "Aiya Khương tiểu thư, ngài làm gì vậy, có chuyện gì từ từ nói, có gì cứ từ từ nói mà…"

Cả tòa lầu rượu đều đổ dồn ánh mắt về phía Khương Dao, xì xào bàn tán – có kẻ mắng nàng ngông cuồng, cũng có kẻ trách nàng là nữ tử mà lui tới kỹ viện, làm mất hết thể diện nhà họ Khương. Nhưng Khương Dao coi như không nghe thấy gì cả, tay bóp cổ tú bà càng siết chặt, cúi đầu lạnh lùng hỏi: " Tống Mộ Vân, đâu rồi?"

Tú bà từ lâu đã đoán trước được chuyện này, vừa nghe nàng hỏi đến Tống Mộ Vân liền giả vờ ngây ngốc: "Mộ Vân? Mộ Vân không phải đang trong viện sao? Nàng có thể đi đâu được?"

"Không có trong viện. Nàng mất tích rồi. Có người đột nhập vào Nguyệt Thượng Phường ngươi đưa người đi, ngươi lại bảo không biết?"

Khương Dao hoàn toàn không tin.

Tú bà thấy thế liền bật khóc: "Cái gì? Mộ Vân mất tích rồi? Trời ơi, đứa nhỏ đáng thương, khó khăn lắm mới có mấy ngày yên bình, sao lại bị bắt đi nữa, giờ sống chết không rõ, sau này biết phải làm sao đây…"

Khương Dao trước mặt bao người bóp cổ tú bà của Nguyệt Thượng Phường, các vị khách trong lầu bề ngoài thì chăm chú nghe nhạc, nhưng thực chất ánh mắt đều liếc sang phía này.

Tú bà cũng chẳng ngại bị nghe thấy, lớn tiếng kêu Tống Mộ Vân bị người bắt đi, khiến những người xung quanh sửng sốt.

" Tống Mộ Vân? Ta đến Nguyệt Thượng Phường bao lâu nay, sao chưa từng nghe có cô nương tên ấy?

"Aiya, ngươi bao lâu rồi không ra ngoài vậy? Tống Mộ Vân chẳng phải là đích nữ của Thông chính sứ Tống Duẫn Khiên từng bị xử trảm vì tội khi quân sao? Sau đó bị phạt đưa vào kỹ viện ấy."

"Á, thế giờ lại bị người ta bắt đi?"

"Thì ai biết được, nghe nói Tống Duẫn Khiên khi còn tại vị đã vơ vét không ít tiền bạc, không chừng đắc tội với ai đó, giờ người ta đến trả thù, giáng xuống đầu con gái ông ta."

"Haizz, nói vậy thì Tống Mộ Vân lần này bị bắt, e là chẳng có kết cục tốt đâu?"

"Chuyện đó là đương nhiên rồi. Một là động đến tiền bạc của người khác chẳng khác nào gϊếŧ cha họ, hai là con gái của Tống Duẫn Khiên còn là đại mỹ nhân nổi tiếng gần xa, ai nỡ để một mỹ nhân như vậy yên lành thoát khỏi tay mình chứ? Không động vào thì mới là kẻ ngốc ấy!"

Họ tưởng mình hạ giọng đủ nhỏ, nhưng với thính lực nhạy bén của Khương Dao, dù nói khẽ đến đâu nàng cũng nghe rõ ràng.

Nàng lập tức buông cổ lão bà, thấy bà ta hoảng hốt lùi lại mấy bước để tránh xa, lại quay đầu nhìn mấy tên nam nhân đang bàn tán sau lưng, ánh mắt sắc bén lộ rõ sát khí khiến đám người kia lập tức im bặt, không dám hó hé thêm một câu.

Nàng siết chặt roi bên hông, trầm giọng cảnh cáo:

"Chuyện này tốt nhất không liên quan gì đến ngươi, nếu không, ta nhất định sẽ đập nát cái Nguyệt Thượng phường này!"

Trong lòng Khương Dao lửa giận hừng hực, nói xong liền lạnh lùng quét mắt nhìn khắp mọi người, bước từng bước ra khỏi cửa.

Khí thế ấy dọa đến mức tú bà chân tay bủn rủn, phải nhờ các cô nương phía sau đỡ mới đứng vững được.

Tú bà vốn là người từng lăn lộn mấy chục năm trong chốn phong trần, vậy mà lần đầu bị một nữ tử dọa cho phát kɧɩếρ. Sau khi hoàn hồn, bà ta theo phản xạ vỗ ngực trấn an, thầm cầu mong đại hoàng tử xử lý mọi việc sạch sẽ một chút, cho dù không sạch cũng đừng liên lụy đến bà ta. Nửa đời người đều đổ vào Nguyệt Thượng phường, đừng để nó sụp trong tay mình.

Khương Dao lúc này như một con ruồi không đầu, không biết nên đi đâu tìm Tống Mộ Vân, đành trở về Khương phủ, vội vã chạy đến đập cửa thư phòng của Tể tướng Khương Hằng.

Vừa nghe tiếng đập cửa, Khương Hằng đã biết là con gái mình, giọng đầy bất đắc dĩ:

"Vào đi, lúc nào cũng hấp tấp vội vàng."

Khương Dao lập tức đẩy cửa xông vào, lớn tiếng gọi:

"Cha!!!"

Cha nàng suýt thì muốn cắt đứt quan hệ cha con – mỗi lần tìm ông đều là để phiền phức.

Quả nhiên, giây tiếp theo Khương Dao nói luôn:

"Cha! Mộ Vân mất tích rồi, bị người ta bắt đi! Cha có thể cho con mượn một đội người đi tìm nàng ấy không?"

Nghe đến tên Tống Mộ Vân bị bắt, Khương Hằng nhíu mày. Lại nghe con gái bảo mượn người đi lục soát, ông lập tức tối sầm mặt, phất tay áo, trừng mắt quát:

"Con tưởng tìm người là chuyện dễ vậy sao? Con có giấy khám xét chưa? Con muốn đến nhà ai lục? Có đầu óc không đấy? Cha vất vả bao năm mới leo lên đến vị trí này, thế mà sinh ra mấy đứa con chẳng đứa nào chịu động não!"

Khương Hằng đau lòng đến phát giận.

Khương Dao bị mắng đến sờ mũi ngượng ngùng, nhưng vẫn gấp gáp:

"Cha, vậy phải làm sao bây giờ, Mộ Vân là nữ tử yếu đuối mà bị bắt đi, chắc chắn sợ lắm."

Khương Hằng trừng mắt:

"Gấp thì cũng tìm được người chắc?!"

"Con sao có thể không gấp! Cha, nàng ấy đã bị bắt đi gần một canh giờ rồi, mau nghĩ cách giúp con với!"

"Đang nghĩ đây, nghĩ đây, nàng ấy bị bắt như nào?"

"Ở trong Nguyệt Thượng phường, tú bà nói nàng ấy đột nhiên biến mất."

"Không phải con ngày nào cũng ở cạnh nàng ấy sao? Sao lại để bị bắt?"

Dù rất hay mắng con, nhưng Tể tướng Khương Hằng vẫn là một người cha tốt, lúc này cũng đang nghiêm túc nghĩ cách giúp con gái.

Chỉ là, cách thì đúng là khó nghĩ thật, ông cũng phải hỏi rõ mới có đầu mối.

"Con không có ở đó, có người đến nói Bát hoàng tử tìm con có việc, con liền qua đó."

Nói đến đây, sắc mặt Khương Dao tối sầm lại – đúng là quá ngu, một chiêu điều hổ ly sơn lộ liễu đến vậy mà vẫn mắc bẫy.

Khương Hằng cũng im lặng, nhìn con gái, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng chỉ hỏi:

"Con quay lại là phát hiện không thấy nàng ta?"

"Ừm, trong phòng không có dấu vết giãy giụa, tú bà bảo không biết gì."

Khương Hằng trầm ngâm giây lát, rồi vung tay lên dứt khoát:

"Con cho người đi báo quan trước, sau đó quay lại Nguyệt Thượng phường canh chừng. Hoàng thượng sắp hạ chỉ điều tra lại vụ án nhà họ Tống, có kẻ sốt ruột rồi mới làm chuyện ngu xuẩn này."

"Được, cha. Mộ Vân là người bạn tốt nhất của con, sau này tìm được nàng rồi, có thể cho nàng dọn đến nhà chúng ta không? Nguyệt Thượng phường nguy hiểm quá, cha cũng thấy rồi đấy."

Người còn chưa tìm thấy, mà Khương Dao đã nghĩ đến chuyện đón nàng về nhà ở, Khương Hằng sắc mặt không đổi, giơ tay chỉ ra ngoài:

"Cút ra ngoài."

Khương Dao: …

Dạ, con cút liền.

Nàng lập tức cho người đến phủ Kinh Triệu báo quan, còn bản thân thì quay về hậu viện Nguyệt Thượng phường, chẳng buồn đi cổng chính, trực tiếp trèo tường vào – vừa vặn chạm mặt một nhóm gia nhân.

Khương Dao nheo mắt nhìn đám người mặc áo sẫm màu, thấy có kẻ đang cúi xuống nhặt mảnh sứ vỡ dưới đất như muốn phi tang, nàng đứng ở góc tường, nhe răng trợn mắt quát:

"Để xuống cho lão nương! Không thì ta đánh gãy chân chó của ngươi!"

Nàng ở Nguyệt Thượng phường cũng xem như là gương mặt quen thuộc, đám gia nhân vừa quay đầu thấy là nàng, ai nấy đều hoảng sợ đến trắng bệch mặt mày.

Khương Dao mặt lạnh: "Sao thế? Người của phủ Kinh Triệu còn chưa tới, các ngươi đã muốn xóa sạch dấu vết rồi à?"

Đám gia nhân nhìn nhau, chẳng ai dám mở miệng. Mãi đến khi Khương Dao lại lên tiếng: "Tất cả cút ra ngoài cho ta."

Khương Dao ở kinh thành nổi danh là kẻ ngang ngược, không ai dám đu͚ng đến nàng. Đám gia nhân cũng từng nghe danh tiếng "ác bá" của nàng – đến cả Thất hoàng tử mà nàng còn dám đối đầu – nghe nàng quát "cút", lập tức lũ lượt lui ra ngoài xin chỉ thị của mụ tú bà.

Đợi mọi người đi hết, Khương Dao mới bước tới gần, nhìn chằm chằm bộ ấm chén trên bàn. Trong cả viện này, chỉ có nàng và Tống Mộ Vân từng ngồi pha trà ở đây, cho nên bộ trà cụ này hẳn là…

Hửm? Sao lại không thấy ấm trà?

Khương Dao liếc quanh, rồi nhìn thấy trong đống mảnh vỡ dưới đất có một vòi ấm bị gãy.

Tay Mộ Vân rất vững, tuyệt đối không thể vô cớ đánh đổ ấm trà. Nàng lập tức đoán được, lúc nàng ấy đang pha trà, đám người kia đã xông vào mang nàng ấy đi.

Chết tiệt, vừa nãy sao lại không phát hiện ra? Chậm mất thời gian rồi.

"Còn cái chén này… sao hình như cũng ít đi một cái?"

Bộ trà này tổng cộng tám cái chén, ngày nào cũng nhìn thấy, tự dưng thiếu mất một cái liền khiến người ta cảnh giác. Khương Dao đếm lại hai lượt, vẫn là bảy cái.

Không chút do dự, nàng lập tức nghĩ tới Thất hoàng tử Mộ Dung Thanh.

Ngoài chuyện bộ chén còn lại đúng bảy cái, thì điều càng kỳ lạ hơn là mấy cái chén sứ men xanh vốn dĩ xếp thành vòng tròn, lúc này lại được sắp ngay ngắn thành một hàng – đúng bảy cái – nhất định là Mộ Vân muốn nói gì đó!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Lão Bà Kết Hôn Sao?
Tháng 10 6, 2025
CHỊ CHỒNG, MAU ĐẾN YÊU EM_truyenles.net
CHỊ CHỒNG, MAU ĐẾN YÊU EM
Tháng 8 7, 2025
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Tháng 6 21, 2025
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Tháng 9 14, 2025
Truyện Les Hay
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Chương 43 Tháng 6 1, 2026
Chương 42 Tháng 6 1, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Vương Phi Của Vương Gia
Ngoại Truyện 2 Tháng 5 12, 2026
Ngoại Truyện 1 Tháng 5 12, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Mơ Ước Đã Lâu
Phiên ngoại 2 Tháng 5 1, 2026
Phiên ngoại 1 Tháng 5 1, 2026
18159136-256-k130743-2
Ban mã tuyến
Chương 101 Tháng 7 4, 2026
Chương 100 Tháng 7 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved