Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 9
Khương Dao nhấc tay, tự rót cho mình một chén trà. Ánh mắt nàng thoáng liếc qua Mộ Dung Thanh một cái, giọng điệu hờ hững:
"Thất điện hạ, ta còn chưa hỏi, đây là phòng ta đặt, sao ngài lại có mặt ở đây?"
Sắc mặt Mộ Dung Thanh biến đổi lúc xanh lúc trắng. Hôm qua hắn không động vào Tống Mộ Vân, hôm nay lại cố tình chuẩn bị dụng cụ đến đây, không ngờ Tống Mộ Vân đã bị người khác điểm trước.
Tống gia vốn đã làm phụ hoàng hắn không vui, vậy mà vẫn có người dám chỉ định Tống Mộ Vân, chẳng lẽ không sợ phụ hoàng hắn tức giận sao?
Hôm qua không dạy dỗ được Tống Mộ Vân đã làm hắn bực bội, hôm nay bị cướp người, cơn giận càng dâng lên. Tức khí, hắn quyết đến xem kẻ nào to gan lớn mật như vậy!
Không ngờ, người đó lại là Khương Dao.
Ngày hôm qua đã tranh chấp với hắn, hôm nay lại cướp người của hắn.
Mộ Dung Thanh đột nhiên có dự cảm không lành: liệu sau này mỗi lần đều sẽ gặp phải Khương Dao chăng?
Hắn cố nén suy nghĩ đó, sắc mặt lạnh lùng nhìn Khương Dao:
"Bổn hoàng tử chỉ nghe nói có người dám to gan làm loạn, điểm tên một nữ tử là tội thần, nên đến xem thử."
Khương Dao nghiêng đầu, một tay chống cằm, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ nhàn nhạt:
"Thất điện hạ đang nói chính ngài sao? Ngày ngày đến Nguyệt Thượng Phường điểm Tống Mộ Vân, là ngài. Còn ta, đây mới là lần đầu tiên. Đừng bôi nhọ người khác."
Mộ Dung Thanh nghẹn lời, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Cuối cùng, hắn tức giận hỏi:
"Khương tiểu thư cũng coi trọng Tống Mộ Vân sao?"
Tống Mộ Vân ngồi ở một bên, cúi đầu, trông ngoan ngoãn đến lạ.
Khương Dao bình thản trả lời:
"Ta chỉ cảm thấy nàng hầu hạ thoải mái, sao nào?"
"Nguyệt Thượng Phường còn nhiều nữ tử hầu hạ khác, đâu phải ai cũng kém Tống Mộ Vân? Ngươi nhất định phải tranh với bổn hoàng tử sao?"
Hắn là hoàng tử, theo lẽ thường, nữ nhân mà hắn coi trọng thì chẳng ai dám tranh giành. Vậy mà lại ngang nhiên xuất hiện một Khương Dao phá vỡ mọi quy tắc
"Những nữ tử khác ta không ưa, chỉ thích nàng ấy. Thỉnh Thất điện hạ nhường cho."
Khương Dao nhíu mày, ngán ngẩm với Mộ Dung Thanh. Rõ ràng nàng đến trước, chọn trước, vậy mà hắn vẫn ở đó nói tiếng chó gì đó..
Mộ Dung Thanh không hiểu nổi:
"Đại đa số đến Nhạc Phường là để chọn tiểu quan, ngươi tại sao cứ nhất quyết chọn nữ tử?"
Khương Dao mỉm cười nhạt:
"Bổn tiểu thư thích, ngươi quản được sao? Mau ra ngoài đi, đừng đứng đây chắn lối, làm ta ăn cơm không ngon."
Giọng điệu của nàng không mấy dễ chịu, khiến sắc mặt Mộ Dung Thanh trầm xuống. Cuối cùng, hắn không muốn trực tiếp đối đầu với nàng lúc này, quyết định tạm rời đi. Nhờ vậy, những món ngon bị giữ bên ngoài cuối cùng cũng được mang vào."
Khương Dao nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay trắng mịn của Tống Mộ Vân, dịu dàng nói: "Ăn cơm đi, đừng để ý đến hắn, ảnh hưởng đến khẩu vị của bổn tiểu thư. Nào, thử món cá chua này xem."
Nàng dường như chẳng thèm bận tâm đến Mộ Dung Thanh, hoàn toàn không có vẻ gì là vui mừng khi gặp hắn…
Tống Mộ Vân nghĩ ngợi, ánh mắt lặng lẽ dừng lại trên chén cá chua đặt trong chiếc bát ngọc xanh. Trong khoảnh khắc đó, nàng bất giác cảm thấy Khương tiểu thư đối xử với mình còn tốt hơn hẳn so với Mộ Dung Thanh.
Dùng bữa trưa xong, Khương Dao vẫn không rời đi. Nàng đã trả đủ bạc để bao Tống Mộ Vân cả ngày, tại sao phải đi? Làm chuyện lãng phí như vậy không phải phong cách của nàng.
"Nào, lại đây cùng xem thoại bản đi."
Khương Dao vẫy tay gọi Tống Mộ Vân.
Tống Mộ Vân ngoan ngoãn bước lại, cẩn thận ngồi xuống bên cạnh nàng.
Nguyệt Thượng Phường phần lớn là nơi những kẻ muốn tìm hoan mua vui ghé đến, nhưng Khương Dao trông không giống kiểu người như vậy.
Nếu nàng thật sự tới đây để giải trí, sao lại bỏ bạc bao trọn nàng, rồi chỉ đơn giản ngồi xem thoại bản cùng nàng?
Trong mắt Tống Mộ Vân thoáng hiện nét hoang mang, nhưng nàng không hỏi, cũng chẳng tìm được lời giải.
Khương Dao đã chán ghét những thoại bản kiểu này đến cực điểm, nhưng nàng vẫn xem chỉ để nhắc nhở Tống Mộ Vân: 'Ngươi nhìn xem, Mộ Dung Thanh đối xử với ngươi như vậy, ngươi còn muốn thích hắn sao?
Thích một người như Mộ Dung Thanh, kẻ mà lại đánh đập nữ nhân, thì chẳng bao giờ có ngày tốt đẹp!
May mắn thay, hiện tại Tống Mộ Vân dường như đã tỉnh táo hơn. Nàng còn hứa với Khương Dao rằng sẽ không thích Mộ Dung Thanh nữa.
Nếu không, Khương Dao chắc chắn sẽ chẳng ngần ngại mà đánh vỡ uyên ương.
Sau khi cả hai cùng xem xong một quyển thoại bản, ánh sáng mờ nhạt từ hoàng hôn dần dần chiếu qua cửa sổ, phản chiếu trên con phố ngoài kia. Khương Dao mệt mỏi duỗi người, rồi quay sang hỏi Tống Mộ Vân: "Mộ Dung Thanh có thường tìm đến ngươi vào buổi tối không?"
Tống Mộ Vân đứng dậy, động tác có chút ngập ngừng, sau đó, với vẻ mặt bình thường, nàng đi đến bàn, rót một ly trà vào chén, rồi lắc đầu: "Thất Hoàng tử rất ít khi đến vào buổi tối".
Dứt lời, nàng cầm chén trà đưa cho Khương Dao, bàn tay trắng như tuyết nhẹ nhàng nâng chén trà dưới ánh sáng.
Vậy là tốt rồi, trong phòng này đều do nàng lo liệu.
Khương Dao nhận lấy chén trà, uống một hơi cạn sạch, rồi lau miệng, cười nói:
"Ừ, vậy bổn tiểu thư đi trước, ngày mai ta sẽ đến thăm ngươi."
Tống Mộ Vân nhìn nàng, đôi mắt bất giác sáng lên:
"Khương tiểu thư, ngày mai thật sự sẽ đến sao?"
"Ừ, ta đến xem ngươi." Nàng thản nhiên đáp, rồi đưa tay lấy ra từ trong ngực một cái túi tiền nhỏ, bên trong có bạc. "Nè, cầm lấy. Hôm nay ngươi hầu hạ không tồi."
Tống Mộ Vân hơi cắn môi, hai má ửng đỏ, lắc đầu khẽ nói:
"Ta đâu có hầu hạ ngươi, ngược lại là ngươi cho ta xem Thoại Bổn Tử, còn dẫn ta ăn cơm trưa…"
Những món ăn ngon như vậy chỉ có những người đứng đầu bảng danh phường mới được ăn. Nàng đã lâu không có cơ hội thưởng thức vì phụ thân vẫn bị xem là tội thần, gần như chẳng bao giờ được Mộ Dung Thanh ban bạc thưởng.
Khương Dao thoáng nhíu mày, lòng thầm nghĩ: Vì sao nàng lại dễ dàng hài lòng như vậy? Không được, không thể để như thế!
Nàng nghiêm nghị nói:
"Người khác điểm nữ hài tử không phải để làm bạn chính mình hay sao? Ngươi đồng ý bồi ta xem, chẳng lẽ không xứng đáng được thưởng? Nếu ta không điểm ngươi, liệu ngươi có thể ở trong viện này nghỉ ngơi hay không? Còn đồ ăn, một khi đã điểm ngươi một ngày, tự nhiên phải lo cho ngươi một ngày cơm. Đây là chuyện hết sức bình thường. Cầm bạc này đi, ngày thường đừng bạc đãi bản thân, nhìn ngươi gầy gò như vậy, eo của ngươi, một bàn tay ta cũng có thể ôm hết."
Ánh mắt Khương Dao vô thức lướt qua vòng eo mảnh mai của Tống Mộ Vân, đôi chút thèm thuồng nhưng vẫn kiềm chế. Dù gì đây cũng chỉ là ngày thứ hai hai người quen biết, nàng không muốn làm Tống Mộ Vân hiểu lầm mình là người không đứng đắn.
Khương Dao đẩy túi tiền vào tay Tống Mộ Vân, rồi xoay người rời đi.
Tống Mộ Vân đứng ngẩn ngơ tại chỗ, nhìn theo bóng dáng thon thả dần khuất xa. Trong lòng nàng rốt cuộc hiểu ra, Khương Dao thực sự chỉ vì muốn giúp mình nên mới điểm nàng, sợ nàng chịu khổ dưới tay Mộ Dung Thanh…
————–
Trong gian phòng nhỏ hẹp phủ đầy hơi ấm, Tống Mộ Vân từ từ cởi váy áo, để lộ cổ trắng ngần. Thế nhưng bên dưới lớp váy ấy là thân thể đầy vết thương, chỗ sâu chỗ nông, nếu không chăm sóc kỹ lưỡng e rằng sẽ để lại sẹo.
Nàng nhìn chằm chằm vào thân thể đầy thương tích của mình trong làn nước ấm, lòng thầm nghĩ. Khương Dao hỏi nàng có thể nào thích Mộ Dung Thanh hay không. Thích hắn ư? Không thể nào. Nàng oán hận hắn đến tận xương tủy, sao có thể yêu hắn được chứ? Mộ Dung Thanh, hắn không xứng…
——————-
Khương Dao vừa về tới Khương phủ thì đã bị gọi đi gặp cha.
Khương Hằng ngồi đó, mặc một bộ thường phục màu trầm, tuổi đã lớn nhưng dáng vẻ vẫn toát lên khí chất nho nhã, anh tuấn. Ông lẳng lặng nhấp một ngụm trà, thấy Khương Dao bước vào thì gật đầu, ra hiệu cho nàng ngồi xuống.
"Cha, tìm con có chuyện gì?"
Khương Dao ung dung ngồi xuống, đối diện Khương Hằng. Ông chậm rãi nhấp một ngụm trà, đôi mắt khẽ nâng lên liếc nàng, giọng nói thong thả nhưng không kém phần nghiêm nghị:
"Nghe nói, dạo gần đây con thường xuyên lui tới Nguyệt Thượng Phường?"
………
"Mộ Dung Thanh nói cho cha sao?"
Nàng hận không thể trùm một bao tải lên đầu Mộ Dung Thanh mà đánh một trận ra trò.
Đúng là đồ lắm chuyện! Không tranh hơn được với ta thì lại chạy đi mách lẻo, không phải sao?
Khương Hằng gật nhẹ:
"Đừng quan tâm ai nói, con hãy nói thật xem, con đến Nguyệt Thượng Phường làm gì? Chẳng lẽ cũng học người ta tìm thú vui sao?"
Nguyệt Thượng Phường là nơi nổi danh xa hoa bậc nhất kinh thành. Không chỉ nam nhân yêu thích ghé qua, mà một số tiểu thư nhà giàu cũng coi đây là nơi tiêu khiển. Tuy nhiên, một đại tiểu thư Tể tướng phủ như nàng lại xuất hiện ở đó thì thật khó coi.
Khương Dao đưa mắt nhìn quanh, rồi khẽ bĩu môi:
"Ở đây khó mà nói rõ, hay là chúng ta đến thư phòng của cha đi."
Khương Hằng khựng lại trong động tác uống trà, tay áo dài khẽ bay theo làn gió. Ông đứng dậy:
"Được, đi thôi."
Trong thư phòng, ánh đèn mờ nhạt từ mấy ngọn đèn lồng chiếu sáng không gian màu đen u tối. Khương Hằng đứng sau án thư, lật qua vài trang sách, giọng nói đầy vẻ bất đắc dĩ:
"Nói đi, đến thanh lâu mà cũng chỉnh chu thế này sao?"
Khương Dao vốn định đến luyện võ, tay vẫn cầm chiếc roi ngựa. Theo thói quen, nàng dùng roi gõ nhẹ mặt bàn, nhưng ánh mắt của cha khiến nàng phải dừng lại, lập tức đứng thẳng lưng, tỏ ra nghiêm túc hơn.
Nàng biết cha mình đã tẩm triều nhiều năm, không phải người dễ qua mắt. Có một số chuyện, nàng không muốn giấu, mà ngược lại nghĩ rằng nói thẳng sẽ có thể nhận được lời khuyên tốt hơn.
"Có phải Mộ Dung Thanh nói với cha rằng con thường xuyên lui tới Nguyệt Thượng Phường?"
Khương Hằng tay cầm cuốn sách, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt không biểu lộ rõ cảm xúc:
"Trước tiên con hãy nói lý do vì sao lại đến Nguyệt Thượng Phường."