Hạng
N/A, it has 1 monthly view
Mái tóc dài, chiếc khăn quàng cổ quen thuộc, và đôi mắt đang cười nhẹ nhàng. Y/n đã ghi lại từng chi tiết một cách tinh tế đến mức Aeri có cảm giác như mình đang nhìn vào một phiên bản khác của chính mình – qua đôi mắt của Y/n.
“Cậu…” Giọng Aeri nhỏ dần, trái tim đập mạnh một cách khó kiểm soát. “Sao cậu lại vẽ mình?”
Y/n đặt bút xuống, đôi mắt nhìn thẳng vào Aeri. Một ánh nhìn tĩnh lặng nhưng lại chất chứa điều gì đó khiến Aeri không thể rời mắt.
“Vì cậu là người mình muốn vẽ.”
Một câu trả lời đơn giản, nhưng lại khiến lòng Aeri dậy sóng.
Aeri cố gắng cười để che giấu sự bối rối. “Cậu nói chuyện càng ngày càng thẳng thắn nhỉ.”
Y/n khẽ nghiêng đầu. “Vì mình không thích giấu nữa.”