LUYẾN TÌNH SẮC DỤC - CHƯƠNG 3
LUYẾN TÌNH SẮC DỤC
– CHƯƠNG 3 –
Ngày mới lại bắt đầu mở ra một câu chuyện chưa ai đoán được điều gì sẽ xảy ra phía trước mỗi người đều phải đối mặt trải qua những câu chuyện đều chưa có kịch bản chuẩn bị.
Một tuần qua chuyện chưa biết cũng được phơi bày, Nguyệt Huyền đã hay được cô Vân vì chuyện tên người yêu bỏ sang nước ngoài suốt mấy năm nay để cho cô chờ đợi thì ra đã có một gia đình êm ấm bên đó không nhớ đến cô ở bên này vẫn chờ vẫn mong ngóng từng ngày.
Cô cũng chỉ hay tin được vài người mới biết được bản thân đã lừa gạt chính mình, những tưởng hắn sẽ rất yêu cô sẽ quay về bên cô nhưng ngay cả lá thư hồi âm chỉ một hai bức gởi về cho cô. Điều này đã đánh thức cô thức tỉnh khỏi cơn đắm chìm trong tình yêu đơn độc này.
Những ngày qua cô phải chịu tổn thương chịu dày vò của sự thật đã sáng tỏ, cô không thể nào giá lại vết thương đã để tên đó dối lừa suốt thời gian qua. Nhưng thật may cho cô những ngày qua còn có nó bên cạnh luôn xuất hiện mọi khi cô lạc vào nỗi tổn thương này.
Khoảng thời gian này Thẩm Lý Vân cũng đã suy nghĩ nhiều cô nhận ra nhiều chuyện và cô tập cách buông bỏ, quên đi kỷ niệm từng xinh đẹp nhất với người ta cô sẽ bắt đầu với những câu chuyện mới ngay trước mắt.
Và người sẽ ở trong câu chuyện mới của cô sẽ là nó, người đã để lại cho cô một ấn tượng một cảm xúc đặc biệt. Cô nên ưu ái trân trọng nó hơn hết.
Bây giờ là giờ học trên lớp, tiết tiếp theo ở lớp 12B. Nữ chủ nhiệm đã có mặt trong lớp nhìn lượt toàn thể đầy đủ 45 con người, tâm điểm của cô vẫn là nó ánh mắt ngay tức thì tìm đến vị trị nó ngồi nó hôm nay hẳn lấy lại dáng vẻ năng lượng hơn rồi cô rất hài lòng.
Thẩm Lý Vân khẽ cười ánh mắt nhìn thẳng vào nó để nó biết nó mới là người cô để ý trong số này. Nguyệt Huyền nhận ra cô ấy đang cười với nó nhưng không biểu cảm ra ngoài mấy còn lại toàn thể không yên tâm chút nào từ đầu giờ cô im lặng quan sát lớp không biết lại có chuyện gì nữa trông cô không được thoải mái khi bước vào lớp.
” Ngồi đi. ” Cô đi đến bàn giáo viên hạ thân thể yên vị vào ghế bắt đầu vào nội dung học hôm nay
Trong giờ học Nguyệt Huyền tập trung ghi bài rất hiếm khi nó nhìn lấy cô một lần, tâm trí nó liên tục nhớ đến cuộc vui giữa nó và nàng trong ngày hôm đó.
” Em có thể ngắm nhìn bất kỳ nữ nhân nào. ”
” Nhưng làm tình chỉ được phép riêng với mỗi tôi. ”
Nghĩ đến trong cơn say lúc đó giọng nói mị hoặc của nàng thủ thỉ bên tai nó giống như một lời kiên định của nàng với nó.
” Em chịu trách nhiệm với tôi. ”
” Tôi đáng 1 tỷ đó của em à? ”
” Tóm lại em vẫn phải chịu trách nhiệm với tôi. ”
” Trời ơi. Thân lo chưa xong giờ phải lo cho người ta. ” Nguyệt Huyền nghĩ đến lại khóc thầm
” Sao cô ấy cố chấp muốn mình phải chịu trách nhiệm với cô ấy? ”
Nghĩ đi nghĩ lại nó vẫn không thể hiểu nàng ta một mực muốn nó chịu trách nhiệm trong khi nó không có gì hay ở phía nó.
” Số tiền đó thừa thãi trong tay tôi. ”
” Người phụ nữ quyến rũ lại còn giàu có như vậy… ”
” Sao lại chọn mình chứ? ”
” Tiền thù lao của em trong đó đến 1 tỷ lận đó. ”
Nó nhớ đến lời này lần nữa khó hiểu, khi đó nàng đưa lận 1 tỷ cho nó là có ý gì? Còn nói là tiền thù lao. Trong khi nó đã lập công lớn cho nàng lần nào.
” Những ngày qua em đã rất nhớ tôi. ”
” Phải tôi rất nhớ cô. ” Thành thật với lòng nó nhớ nàng không khi nào vui vẻ lên được một nỗi nhớ điên cuồng đã hành hạ nó những ngày qua
” Hazz… ” Nguyệt Huyền chống cằm thở dài nghĩ đến lời này nó lại nhớ nàng, nàng thật hay khi đoán được tâm ý của nó
Mỹ Viên bên cạnh để ý biểu động của nó từ đầu giờ khiến nhỏ ngơ ngác khó hiểu, nó được lúc lại thở dài một lúc lại chống cằm xuyên suốt từ đầu giờ chẳng thể biết nó suy nghĩ chuyện gì trông phiền muộn đến vậy.
Phía trên Thẩm Lý Vân trong lúc giảng dạy đã chứng kiến sắc thái đến biểu cảm của nó. Nguyệt Huyền lại làm cô lo cho nó nữa rồi nhưng đang trong giờ học cô không thể tùy tiện thể hiện sự quan tâm đến nó được.
” Đó là lần đầu của tôi và em là người đầu tiên thấy hết. ”
” Còn là lần đầu nữa chứ? ” Nó chẳng thể tin được trong cuộc đời nó lại cướp mất lần đầu của nàng
” Huyền ơi! Mày đúng là vô liêm sỉ. ” Nó tự trách vấn chính nó khi đã đánh cắp trong sạch của nàng
” Cô ấy muốn chịu trách nhiệm cũng phải!? ” Nó nghĩ lại lời nàng nói rất đúng nó là kẻ đầu tiên thấy hết không lo cho nàng vậy còn ngoài kẻ nào
” Một người phụ nữ xinh đẹp lại tài giỏi giàu có chẳng có tên nào được cô ấy gật đầu đồng ý. ” Nàng là người phụ nữ hoàn hảo nhất nó từng gặp có điều khó để được lòng nàng
” Mình lại có được cô ấy!? ” Thật hay khi nó may mắn được nàng giao cuộc đời cho nó
” Tôi 46 tuổi! ”
Lời này của nàng đến bây giờ Nguyệt Huyền chẳng tin được, lúc nghĩ đến đầu óc nó trở nên mơ hồ khi nó lại mây mưa với người phụ nữ có độ tuổi chẳng ngờ đến.
Có nói nàng chưa đến độ tuổi tam tuần nó cũng tin, toàn diện nàng như vậy sao có thể ngưỡng độ tuổi ngũ tuần được chứ?
Reng-Reng-Reng
Đỉnh điểm vào giờ ra chơi, được sự cho phép của nữ chủ nhiệm 12B cùng nhau kéo đi đây đó thoát khỏi lớp học này.
Vương Nguyệt Huyền chậm chạp đã để hai người bỏ lại theo sau, nó đang không có năng lượng bản thân không nhanh nhẹn hai người còn mặc kệ nó đi trước cho được.
Thẩm Lý Vân vừa dọn hết đồ vào cặp bây giờ trong lớp còn mỗi nó, rất thuận tiện cho cô.
” Vương Nguyệt Huyền! ” Nữ chủ nhiệm lên tiếng gọi nó lại
” Dạ? ” Bước chân dừng lại, hay cô ấy gọi nó quay sang đi đến phía cô
Nữ chủ nhiệm nhìn lượt nó cô bất chợt đưa tay kéo nó lại gần áp trán của cô lên trán của nó cảm nhận xem nó như nào. Hành động của cô khiến nó bất ngờ pha lẫn ngỡ ngàng.
” Em không nóng. ” Rõ ràng nó không có nóng hay mệt mỏi tại sao nó lại mất tập trung lại còn luôn thẫn thờ ra đó
” Hả…dạ? ” Thật tình chẳng hiểu cô ấy đột nhiên kiểm tra sức khỏe của nó vậy
” Em có thấy mệt ở đâu không? ” Hỏi xem sẽ yên tâm hơn là phán đoán ở nó
” Không có cô. ” Cô ấy quan tâm nó đến nổi tay áp lên gò má của nó nét mặt đầy lo lắng
Dứt câu bầu không khí trở nên im lặng, nữ chủ nhiệm và nó đang gần nhau quá rồi còn cảm nhận được hơi thở của đối phương chỉ cần cự quậy sẽ chạm vào nhau cũng nên.
” Ơ…ưm… ” Cô ấy để ý đến nét mặt của nó dường như đang ngại ngùng khi hai gương mặt gần nhau đến như vậy
” Cô xin lỗi. ” Cô cũng thật tình lo cho nó lại không nghĩ đến chuyện này thản nhiên kéo nó lại gần đến vậy
” Dạ… ” Nguyệt Huyền chẳng biết nói gì nó chưa định hình được khi chứng kiến vẻ đẹp của cô ấy từng nét trên gương mặt sắc sảo bờ môi đỏ lại kề sát nhau nó làm sao bình tĩnh được
” Em có thể đi. ” Nhanh chóng cô ấy trả tự do cho nó
Vương Nguyệt Huyền vội vàng rời đi tìm đến nơi hai người đang chờ đợi nó, còn cô nhìn nó đã đi khỏi đây cô thở một hơi trầm lặng. Không riêng nó tim cô đã đập loạn lên khi ánh mắt nó nhìn cô muốn nhắc cô đã gần vào nó.
Cô chẳng hiểu bản thân có thể hành xử như vậy đã nhiều lần mất hình tượng trong mắt nó, cô vẫn không kiểm soát lại được.
Tại căn tin.
” Xin lỗi để hai bây đợi! ” Nó gấp gáp chạy đến còn chậm trễ là để tụi nó trách vấn
” Mày làm gì lâu vậy? ” Mỗi chuyện đi xuống căn tin nó cũng chậm trễ
” Hì, tao xin lỗi! ” Nó cười trừ
” Thường khi mày nhanh nhất đó, mấy lần này mày chậm chạp vậy Huyền? ” Những khi ra chơi nó là người nhanh chân nhất luôn có mặt ở căn tin đầu tiên vậy mà cuối cấp trở nên khác hẳn
” Cô Vân gọi tao lại. ” Nó đã bỏ qua chuyện này còn nói tới đó nó phải cho hai người hay nguyên do
Thật hay khi nghe nó nói vậy hai người khựng lại nhìn sang nó, Nguyệt Huyền vẫn không hiểu biểu cảm lạ lùng này của tụi nó.
” Mày ngồi xuống đi Huyền. ” Cậu lên tiếng nó cũng ngồi vào ghế
” Bánh của mày nè! ” Nhỏ đưa đến phần của nó
” Cảm ơn, nhưng mà hai bây… ” Chưa để nó hỏi chuyện tụi nó thay đổi cách đối đáp một cách chớp nhoáng
” Không có gì đâu, tụi tao thông cảm cho mày rồi. ” Cho nó hay tụi nó có phần quá đáng với nó
” Cô Vân có làm gì mày không? ” Mỹ Viên hỏi chuyện nó
” Không có, tao chuẩn bị đi xuống căn tin cô Vân gọi tao lại hỏi chuyện thôi à. ” Nó cho hai đứa hay chuyện chỉ có như vậy
Mỹ Viên và Vũ Sơn hay chuyện gật gù đã hiểu, tụi nó đã trách vấn nó quá đáng rồi chẳng hay nó không nói hẳn hai người đã đắc tội cũng nên.
Vương Nguyệt Huyền không hiểu tụi nó nghĩ gì nó không bận tâm đến, tâm trí của nó vẫn chưa thể thoát khỏi những hình ảnh của nàng.
Hai người chú ý đến sắc mặt của nó khiến cả hai để tâm nhưng nó không có nhã ý nói ra hai người không nên tra hỏi nó.
Vừa hay nữ chủ nhiệm đang đi đến căn tin, Vũ Sơn và Mỹ Viên bắt gặp cô hai mắt trố to kinh ngạc. Hai người quay sang nhìn nhau.
” Vũ Sơn, tụi mình có đắc tội gì với nó không vậy? ”
” Sao vừa nhắc đến lại xuất hiện ở đây vậy!? ”
” Không có, rõ ràng đã kịp sửa hành xử với nó rồi kia mà. ”
” Không lý nào cô Vân tìm đến đây. ”
” Hẳn là chuyện khác rồi! ”
Hai người thu ánh mắt lại sang nhìn nó, Nguyệt Huyền nó thật không dễ động đến rồi.
Thẩm Lý Vân chợt thấy bóng dáng nó cô đưa mắt lượt nhìn khẽ cười tiếp tục đi đến quầy căn tin. Cảnh tượng này đã để hai người nhìn thấy trong mắt hai đứa tụi nó nữ chủ nhiệm đang quan sát Nguyệt Huyền từng chút rất kỹ càng.
” Hai bây nhìn gì đắm đuối vậy? ” Nó để ý hai người này liên tục nhìn cùng một hướng ánh mắt không thể thoát đi được
” Hả? ” Hai đứa tụi nó giật mình thu hồi ánh mắt về lại
” Có thấy gì đâu!? ” Nó quay sang nhìn theo chẳng thể thấy gì không lẽ hai người đang có vấn đề
Hay nó nói vậy Mỹ Viên cùng với Vũ Sơn chán ngán nhìn nó, nhân vật chính làm gì biết được mối nguy hiểm nào.
Reng-Reng-Reng
” Về thôi! ” Nó đã cất sách vở hết vào cặp và đeo lên vai chỉ đợi hai người cùng ra về
” Tụi tao có việc đi trước nhé Huyền! ” Hai người có chuyện gì đó đã tạm biệt nó rồi đi trước
” Chuyện gì không đưa mình theo với? ” Chỉ có hai người đi cùng không đưa nó theo lại để nó ra về đơn độc
” Thôi vậy, về nhà làm một giấc đến chiều. ” Không nghĩ ngợi nữa phải mau về nhà tìm đến chiếc giường mới được
Vương Nguyệt Huyền ra khỏi lớp nó quay đi nhàn nhã ra về.
” Azz… ” Thật tình lại va phải người cùng đường nó chẳng thích chút nào
” Em có sao không!? ” Hay là giọng của nữ chủ nhiệm theo phản xạ nhìn lên lại thấy là cô ấy
” Cô Vân? ” Cô ấy vẫn chưa ra về không phải đến lớp có chuyện
” Bây giờ em mới về à? ” Giờ này sân trường không còn bóng dáng người nào chỉ còn có nó là ở đây
” Tại tụi nó nhanh chân hơn em. ” Cho cô hay chẳng phải nó còn ở đây ngược lại những người kia vội vàng ra về trước
” Cô chưa về sao cô? ” Vậy còn cô, lúc này lại trên đường đến lớp nữa
” Cô không biết em đã về chưa, tìm đến để gặp em có hay em vẫn còn ở đây. ” Chuyện là vậy nó hay được cũng thôi thắc mắc
” Cô tìm em có chuyện gì vậy cô? ” Đã gặp nó rồi vậy là chuyện gì
Đột nhiên Thẩm Lý Vân im lặng khẽ nhíu mày, cô áp tay lên mặt nó lần nữa kiểm tra xem nó thế nào.
Cô thu tay lại rồi cầm lấy tay nó và cô nói với Nguyệt Huyền ” Những ngày nay em suy nghĩ nhiều chuyện. ”
” Cô cảnh cáo em nghĩ đến những chuyện không tốt. ”
” Hãy vứt bỏ những suy nghĩ khiến bản thân em phiền muộn. ”
” Dạ. ” Trông cô ấy thật nghiêm túc khi nói bấy lời này với nó giống như đang ra lệnh cho nó vậy
” Em về nghỉ ngơi không được để bản thân mắc bệnh. Hiểu chưa? ” Nữ chủ nhiệm dặn dò nó
” Dạ. ” Hết câu cô cũng buông tay nó ra để nó ra về
Vương Nguyệt Huyền đi đến nhà xe lấy xe ra về chẳng may hôm nay xe của nó bất thường khiến nó khó chịu.
” Cái xe này. ” Ngay cả xe máy cũng bất thường lúc lại đứng yên lúc lại lái được thật khó hiểu
” Hazz… ” Nó cố gắng đạp phanh xem thử có tiến triển hay không
Thẩm Lý Vân vừa hay lái xe ô tô đến bắt gặp cảnh này cô đã bóp còi để nó biết sự hiện diện của cô.
” Xe của em có vấn đề gì à? ” Nhìn bộ dạng nó bất lực với xe khiến cô cảm thấy buồn cười
” A…dạ… ” Có hay nữ chủ nhiệm lại xuất hiện ở đây nó chẳng biết nên nói gì đây
” Hay để cô đưa em về. ” Nếu vậy nó có thể lên xe ô tô để cô ấy đưa về
Vương Nguyệt Huyền nghe nữ chủ nhiệm nói đồng thời lượt nhìn con xe ô tô của cô lại làm nó nhớ đến sáng hôm đó nàng cũng nói như vậy.
” Hay để tôi đưa em về. ”
Nhớ đến lời này khiến cho Nguyệt Huyền phân vân. Cuối cùng nó cũng lựa chọn tự bản thân ra về không nhờ đến cô ấy.
” Không cần đâu cô, xe em thường như vậy đó cô. ” Cho nữ chủ nhiệm biết nó đã quen với cái xe này
” Vậy em về trước nhé cô. ” Thẩm Lý Vân trông tham dò lời nói của nó là thật hay giả cũng may xe bình thường trở lại nó phải rời đi nhanh chóng mới được
” Tạm biệt cô. ” Lái xe rời đi nó còn quay người lại để câu này lại rồi ra về
Thẩm Lý Vân nhìn nó lái xe ra về nó đang né tránh cô ấy. Nhưng câu nào biểu động vừa rồi của nó lại khiến cô vui vẻ có phần hết nói với nó.
Ngày hôm sau.
” Hai cái đứa này! ” Vương Nguyệt Huyền lái xe đồng thời trách vấn hai người bạn thân
” Đi học không sang rủ đi cùng. ” Hôm nay nó lại đến trường đơn độc hai con người đó dạo này thường hay đi cùng bỏ nó theo sau
” Lên lớp gặp rồi tao phải hỏi cho ra chuyện. ” Nó mang theo cơn hậm hực đến trường
Đường đột nó phanh xe lại khi có một chiếc xe ô tô lướt ngang qua nó, còn có một ánh mắt dõi theo nó đến nổi nó còn cảm nhận được. Chiếc xe lướt nhanh qua chưa để nó kịp nhìn rõ người nào.
Tại 12B.
” Azz. Đến lớp rồi! ” Bây giờ chỉ cần thong thả vào lớp
Vương Nguyệt nhàn nhã bước vào lớp bất ngờ thay 12B đồng loạt.
” Vương gia cát tường! ”
Hay vậy nó nhìn sang lớp, toàn thể 12B hôm nay trở nên lạ lùng bất thường còn đứng hết lên chào đón nó vào lớp.
” Bây làm cái gì vậy? ” Khi này đã bình tĩnh nó mới lên tiếng nói
” Vương gia! Cuối cùng Vương gia cũng đến rồi. ” Một người lên tiếng thay 12B nói với nó
” Hả? ” Nhìn xem 12B trông thiết tha mừng rỡ khi nó đến lớp
” Vương gia mời ngồi. ” Đến lượt Mỹ Viên đi đến đưa nó đến vị trí cạnh nhỏ
” Bây làm sao vậy? ” Từ đầu giờ nó cần câu trả lời yên vị vào chỗ nó lặp lại câu hỏi
” Chuyện là… ” Đến lúc này chuyện cần nói cũng nên nói rồi
Reng-Reng-Reng
” Không xong rồi! ” Khi tiếng chuông vang lên đến thời khắc vào tiết khiến 12B tuyệt vọng
Cùng lúc này tiếng giày cao gót truyền đến lập tức bước vào lớp là nữ chủ nhiệm Thẩm Lý Vân.
Khi Thẩm Lý Vân tiến vào lớp 12B không nghĩ đến cô đến lớp sớm như vậy, ngữ khí của cô vẫn không thay đổi sắc thái không khi nào dễ chịu chút nào. May mà 12B kịp lúc quay về vị trí yên vị vào chỗ nếu không lại có chuyện chẳng hay.
” Lớp đứng! ” Lục Mỹ Viên một chút nữa đã quên trách nhiệm của lớp trưởng rồi
” Ngồi đi. ” Bước vào lớp cô đã nhìn lượt lớp đầy đủ 45 gương mặt bây giờ cô chỉ chú ý đến nó nữa thôi.
Nữ chủ nhiệm hôm nay thật nghiêm trọng, cô ấy quan sát lớp không hiểu có điều gì khiến 12B thấp thỏm lẫn lo sợ chỉ riêng nó điềm nhiên không giống như tụi nó.
” Các em lấy giấy ra chúng ta bắt đầu kiểm tra. ” Không để lâu cô ấy vào thẳng chuyện của tiết hôm nay
Thật tình cô chẳng để ý đến những gương mặt đang thầm khẩn xin một điều gì đó kẻ nào người nấy hai mắt nhắm chặt hơi thở trở nên gấp rút. Chẳng hay cô chỉ để ý đến một người ngay từ đầu bước vào lớp.
” Bắt đầu làm bài. ” Câu hỏi trên màn hình 12B hãy tập trung làm bài
Thẩm Lý Vân bắt đầu việc của cô, cô sẽ phải canh chừng 12B làm bài không để làm loạn được. Ánh mắt tinh sắc của cô không chừa chỗ nào mỗi dãy bàn cô ấy đều lia đến.
12B thừa biết nữ chủ nhiệm không chỉ nổi tiếng đặc biệt nhất trường ngay cả canh thi hay kiểm tra cô rất đáng sợ trong mắt học sinh không để một kẻ nào đạt được ý muốn gian lận.
Cô nhìn đến chỗ nó Nguyệt Huyền chăm chú làm bài một lúc lại gãi đầu rồi lại cắn bút. Liên tục như vậy liệu nó có làm bài được không hãy để cô xem bài làm của nó đầu tiên.
Còn Nguyệt Huyền vẻ ngoài trông như biết làm nhưng bên trong nó đang gào thét hết lên.
” Trời ơi! Câu này không biết làm. ”
Thời gian trôi qua kết thúc giờ làm bài. Thẩm Lý Vân lên tiếng.
” Hết giờ làm bài. ” Giọng nói đầy âm điệu lạnh lùng cất lên 12B đồng loạt bỏ hết bút xuống
” Lớp trưởng. ” Nữ chủ nhiệm gọi đến nhỏ lúc này hãy đứng lên thu bài nộp lại cho cô
Lục Mỹ Viên lập tức đứng lên đến từng dãy thu bài cả người nhỏ đầy áp lực không thoải mái chút nào. Còn hai bài nữa là ở bàn của nhỏ và nó.
Vương Nguyệt Huyền để ý đến nhỏ sắp đi không nổi đó rồi cả thở cũng không dễ chịu được. Nó phải ra tay giúp nhỏ lần này mới được. Nguyệt Huyền cố tình để bài nó rơi xuống mặt đất vội vàng ra khỏi chỗ cầm lấy bài lên cùng lúc Mỹ Viên vừa cầm đến bài của nhỏ lên.
” Đưa đây tao. ” Đứng thẳng lên nó cầm lấy xấp bài trên tay nhỏ để bài nó vào quay đến bàn giáo viên
Nguyệt Huyền đưa bài đến trước nữ chủ nhiệm, cô ấy đưa tay cầm lấy đưa mắt nhìn nó từ đầu giờ hay cả nó cầm bài của nó và xấp bài đến cho cô. Thẩm Lý Vân đã mỉm cười chỉ với riêng nó và chỉ có nó mới thấy được cái cười chớp nhoáng này.
Lục Mỹ Viên khi này hiểu ý của nó vùa nãy thật cảm kích nó rất nhiều khi nãy nó đánh rơi bài chẳng dính líu đến nhỏ nhưng tim của nhỏ muốn nhảy ra ngoài rồi.
Nó đưa bài đến cho nàng cuối cùng quay về chỗ ngồi, nó lúc này trong mắt 12B không khác nào vị cứu tinh tỏa sáng khắp lớp. Âm khí trong lớp cũng đã giảm bớt phần nào.
Reng-Reng-Reng
Thời gian còn lại đủ để cô dạy hết bài hôm nay, kết thúc giảng dạy
” Cảm tạ mày lắm Huyền. ” Nhỏ vui mừng sang nói với nó
” Đều nhờ có mày hết. ” Nhỏ vui quá lại ôm lấy nó khiến nó bất lực
Thẩm Lý Vân trong lúc thu dọn hết đồ vào túi xách cô ngước mắt lên bắt gặp ngay khắc phía nó khiến nét mặt cô trở nên cứng đờ.
” Được rồi. ” Nhỏ có cần làm quá lên vậy không chứ nó nói thế nào nhỏ vẫn không chịu buông chỉ biết cười trong vô vọng
Thẩm Lý Vân vẻ ngoài tập trung vào việc thu dọn đồ thực chất lại chú ý đến nó trông nó thật vui vẻ cái cười tự nhiên rất thoải mái.
Vương Nguyệt vui vẻ đến như thế chẳng hay ở cùng với cô nó còn chưa cười lấy lần nào, đôi khi cô có bắt gặp nụ cười của nó nhưng đều là cái cười không được thành thật hay là để qua chuyện.
Nữ chủ nhiệm không để ý đến cảnh tượng này nữa, cô cầm túi xách một mạch rời khỏi lớp. 12B đồng loạt đứng lên đến khi nữ chủ nhiệm ra khỏi lớp.
Vũ Sơn bắt gặp nét mặt khó chịu của nữ chủ nhiệm cô ấy lại nhìn đến bàn nó khi rời đi. Cậu ta chợt thấy có chuyện chẳng lành vội vàng gọi nhỏ đang vui mừng quá thái.
” Mỹ Viên! Mỹ Viên! ” Nhỏ thật tình chẳng để ý đến chuyện gì hết
” Chuyện gì vậy!? ” Nhỏ hay cậu ta gọi liền đáp lại
” Tụi mình gây chuyện nữa rồi. ” Nhỏ hẳn hiểu lời cậu nói nên nhận biết chuyện gì xem
Mỹ Viên lập tức tắt nụ cười hay cậu nói như vậy chẳng hiểu gì nhưng rồi nhận ra hành động của mình khi này liền tách khỏi nó. Sao nhỏ lại quên mất chuyện này chứ.
Reng-Reng-Reng
” Bây ở đây tao đi đây lát. ” Chuông vừa vang lên nó lại muốn đi đâu nữa không biết
Chuyển cảnh sang phía nó tìm đến căn tin mua một gói bánh rồi quay đi nó tìm đến văn phòng của Thẩm Lý Vân.
” Vào đi! ”
Vương Nguyệt Huyền tiến vào, nữ chủ nhiệm ngước lên lại thấy nó cô đã mỉm cười mở lời hỏi chuyện.
” Nguyệt Huyền! Em tìm đến văn phòng cô có chuyện gì vậy? ” Cô nhẹ nhàng hỏi nó
Nguyệt Huyền không lên tiếng nó tiến tới đưa gói bánh vừa mua khi nãy ở căn tin đến trước cô.
” Bánh này em mua cho cô. ” Lần trước cô thường hay buồn nó chỉ biết an ủi bằng cách này đây là lần đầu nó mang bánh đến cho cô ấy
” Tuy là em biết cô không nhận quà vặt nhưng… ” Vốn biết tính cô ấy khó lại nhiều lần từ chối những thứ quà vặt này
” Nhưng nếu là từ em cô sẽ nhận. ” Nó có ý thu tay lại khi cô nhìn nó Thẩm Lý Vân lại đưa tay đến giữ lấy và cho nó hay nó là ngoại lệ
” Cô… ” Nguyệt Huyền bất ngờ khi cô ấy nhận lấy
” Cô cảm ơn. ” Trông cô rất vui khi nó mang bánh đến cho cô lúc này nó lại mỉm cười khi cô ấy rất khác như lời đồn
Chứng kiến nụ cười của nó cô có phần bất ngờ, không phải chuyện này mà nó cười.
Tầm mắt Nguyệt Huyền lại va đến xấp bài kiểm tra nhìn thoáng trông như bào làm của nó. Thẩm Lý Vân để ý được đã lên tiếng.
” Cô đang xem bài của em. ” Cho nó hay trong xấp bài cô lựa lấy bài của nó đầu tiên
” Em không ôn bài phải không? Cô đã dặn kỹ rồi mà? ” Cô hỏi xem nó trong giờ kiểm tra không tập trung làm bài gì hết
” Em có ôn qua thôi cô. ” Nó có ôn bài nhưng chẳng nhớ được nhiều
” Thật tình. ”
” Lần này coi như bỏ qua lần sau em phải ôn bài kỹ càng hơn đó. ” Thẩm Lý Vân nhắc nhở nó cô đã dặn nó hôm nay sẽ kiểm tra nó lại không chịu ôn bài thuộc lòng
” Dạ. ” Nó gật gù đã hiểu
Tại 12B.
” Mày đi đâu vậy? ” Không biết nó đã đi đâu bây giờ mới về lớp
” Tao đến văn phòng gặp cô Vân. ” Cho hai người biết chuyện
Hai người hay vậy không muốn nói nữa, nó lại lui đến nơi không ai muốn đến nữa rồi.
” Còn hai bây hôm qua đã đi đâu bỏ lại tao vậy? ” Chuyện này nó phải làm cho rõ chuyện mới được
” Tụi tao… ” Hai người hay vậy chỉ biết cười trừ
” Làm sao tao nói là hôm qua tìm cớ trốn về trước được. ”
” Nếu không gặp cô Vân cũng nên. ”
” Bây nghĩ chuyện gì vậy? ” Hai người lại bắt đầu nghĩ ngợi không để nó biết rồi.
” Chẳng suy nghĩ gì hết. Tụi tao hôm qua có ít việc thôi. ” Cậu ta cho nó hay
” Bỏ bạn! ” Nó để lại câu này cho hai con người còn ở đó cười
” Hôm qua ra về có yên ổn không? ” Nhỏ lên tiếng hỏi xem
” Hôm qua gặp đúng xe trục trặc tiếp đó có gặp cô Vân. ” Tóm lại chuyện ra về chỉ có như vậy
Hay hết câu Mỹ Viên cùng với Vũ Sơn đồng loạt thở một hơi nhẹ nhõm, thật may khi hai người đã lựa chọn sáng suốt.
Reng-Reng-Reng
Đã đến lúc tan học, tất cả học sinh đã được tự do vui vẻ ra về khi giáo viên đã ra khỏi lớp.
” Có hai đứa bạn thân. Không đứa nào đèo về nhà giúp. ” Nó trách vấn hai người đã bỏ về trước
” Cái xe này sao lại có vấn đề vào lúc này chứ? ” Đến lúc ra về xe lại chập chờn
” Đành phải gởi xe sửa vậy. ” Nó lái xe đến tiệm rồi để xe lại đến khi sửa xong sẽ quay lại lấy
Vương Nguyệt Huyền chỉ còn cách đi bộ về nhà, không có xe để đi thật bất tiện từ đây về nhà cũng khá xa. Trời lại đang kéo mây mù đến nữa.
” Ở lại nhà nghỉ vậy. ” Trên đường lại có khu nhà nghỉ cách một đoạn đường trời đã trở nên nặng hạt
” Trời mưa rồi. ” Nó vội vã chạy đến khu nhà nghỉ nhanh nhất có thể
” May mà có mang đủ tiền theo. ” Nó thật hay khi luôn mang bên mình đủ tiền
Ngước mắt lên lại bắt gặp một người phụ nữ che ô cũng cùng đường, người phụ nữ đó chẳng xa lạ không ngoài ai khác người phụ nữ trước mắt nó là nàng.
Nguyệt Huyền bất ngờ thay khi nàng xuất hiện ở đây trong khi trời đổ mưa nàng đơn độc ẩn mưa bởi chiếc ô màu đen.
” Nguyệt Huyền. ” Ngước mắt lên lại thấy là nó nàng có phần ngạc nhiên
” Cô? ” Chẳng nghĩ đến sẽ gặp lại nàng giữa trời mưa mây mù này
Nàng lia mắt sang để ý nơi này là khu nhà nghỉ đúng lúc trời lại đang đổ mưa, người đang ở trước mắt. Nàng ta lóe lên một nụ cười hài lòng rồi đi đến cùng che mưa cho nó.
” Trời sắp mưa lớn vào trong thôi. ” Nàng khoát lấy tay nó hãy cùng đi vào với nàng
Nguyệt Huyền cùng nàng tiến vào trong chẳng hề hay nghĩ ngợi đến điều gì vốn dĩ nó cũng có nhã ý vào nơi này.
” Còn phòng nào không ạ? ” Nguyệt Huyền lên tiếng hỏi người chủ
” Vẫn còn phòng ạ. ”
” Vậy thuê hai phòng nhé!? ” Nó nói với nàng
” Tại sao lại không thuê một phòng? ” Nàng nói với nó đồng thời ghì tay nó vào lòng ngực
” Hả? ” Nó bất chợt nhìn ra tâm ý của nàng khiến nó có phần bối rối
” Còn phòng vậy thuê hai phòng cho thoải mái cô à. ” Nói cho nàng hay ý của nó như vậy
” Tôi với em cùng một phòng không phải đã đủ rồi sao? ” Nàng lại nói với nó không phải nó không muốn cùng phòng với nàng đó chứ
” Nhưng mà… ”
” Cháu nghĩ tốt nhất vẫn nên thuê hai phòng!? ” Nguyệt Huyền ngại ngùng khi nàng luôn ghì tay nó chặt vào giữa lòng ngực của nàng
” Em… ” Nói đến thế nó vẫn cố chấp
” Vậy mỗi người hai phòng nhé! ” Nó lên tiếng nói với người chủ
” Dạ vâng… ” Chưa để nói thành câu đã để ánh mắt của nàng lia đến hiện lên một mệnh lệnh khiến người chủ kinh sợ
” Dạ vâng hiện tại đã hết phòng. Chúng tôi chỉ còn một phòng thôi ạ. ” Người chủ nói cho cả hai hay
” Như vậy chúng ta phải cùng chung một phòng rồi. ” Cho nó hay từ đầu hãy nghe nàng sẽ hay hơn
” Vậy cho tôi thuê phòng này. ” Không còn sự lựa chọn nào khác nó phải cùng chung một phòng với nàng
” Dạ, phòng còn lại ở tầng trên đây là chìa khóa ạ. ” Người chủ đưa đến chiếc chìa khóa có khắc số phòng trên đó
” Cảm ơn. ” Nó nhận lấy rồi cùng nàng tìm đến số phòng
” Đến rồi. ” Cả hai cùng tiến vào trong căn phòng còn duy nhất trong khu nhà nghỉ này
Nàng vui vẻ vào trong cùng với nó, bây giờ trong phòng chỉ có nó và nàng không gian lại yên tĩnh chỉ có tiếng mưa bên ngoài nhưng lại khiến nàng thích thú hơn nữa.
Vương Nguyệt Huyền tìm cớ loay hoay mở điều hòa vờ không để ý đến nàng thật ra nó không biết phải kiềm chế cơn ngượng ngùng những khi chỉ có nó và nàng cùng với nhau.
Nàng ta đoán được tâm ý của nó chỉ cười nửa miệng rồi tiến đến trước mặt nó khiến nó ngạc nhiên.
” Em không muốn đối diện với tôi? ” Ánh mắt của nó không kiên định một chỗ nhìn nơi này đến nơi khác không chịu nhìn lấy nàng
” Cháu đang mở điều hòa. ” Để nàng phát hiện nó lúng túng cho nàng hay
Nàng nhìn bộ dạng nói dối của nó chẳng thật thà chút nào đưa tay cầm lấy remote điều hòa một lượt mở lên nhanh gọn.
” Như vậy là được rồi. ” Không biết là nó còn cái cớ nào nữa không
” Vậy cô nằm ở đây nghỉ ngơi đi. ” Nó thấy không thể thoát được lại chuyển sang chuyện khác
” Vậy em định đi đâu. ” Nó vẫn muốn trốn tránh nàng vậy thì nàng sẽ không để nó trốn thoát
” Cháu vừa nãy để mưa làm ướt đồ. ” Hay vậy nó cho nàng biết
” Cháu ở đây để đồ khô hơn thôi cô. ” Lời của nàng không thể nào như suy nghĩ của nó được
” Vậy à. ” Lý do của nó thật hoàn mỹ
” Cô đứng ngoài mưa cũng lâu nên nằm xuống nghỉ ngơi vẫn tốt hơn. ” Nó có phần lo cho nàng nhưng vì ngại ngùng không thể hiện được
” Hay là em cũng cùng nằm xuống với tôi đi nào. ” Nàng ta lại nói tiếp
Lời vừa dứt nàng ta trực tiếp đưa tay đến đẩy nó nằm xuống mặt giường mềm mại.
Nguyệt Huyền cảm thấy không ổn chút nào nó không còn lời nào để trốn thoát được nàng, chỉ đành để nàng vui vẻ vậy.
Nàng tiến đến giam nó trong vòng tay ngắm nhìn toàn diện nó rồi nàng đặt tay lên người nó chợt khiến nàng bật cười.
” Lép à? ” Một mặt phẳng hoàn toàn từ nó
Vương Nguyệt Huyền ngại ngùng lia mắt đi một nơi khác. Nhìn nó như vậy khiến nàng không thích đưa tay đến áp vào gương mặt nó quay đến đối diện với gương mặt nàng.
” Hãy nhìn tôi. ” Ánh mắt của nó phải nhìn thẳng vào mắt của nàng
Hai mắt đã chạm nhau nhìn vào ánh mắt gợi tình của nàng khiến nó không thể nào rời đi được. Nàng ta đưa môi đến khóa môi của nó bằng nụ hôn ngọt ngào.
Hai môi quấn quýt lấy nhau được một lúc tách khỏi nhau. Nàng đưa tay kéo đi hơn nửa bộ đầm để phơi bày một cặp ngực đầy đặn trước mắt nó.
Thở một hơi thở nồng nàn tràn lan lên mặt nó, Nguyệt Huyền rùng người trước mùi hương quyến rũ từ nàng.
Nàng ta cười nửa miệng đưa mắt nhìn nó. Nó có hiểu được mong muốn tiếp theo của nàng như nào không?
Nguyệt Huyền nuốt một ngụm nước bột xuống cổ họng nó nhìn đến vùng ngực trắng trẻo đầy đặn dâng tận miệng không thể cưỡng chế cơn ham muốn đang trỗi dậy trong bóng tối này.
Ngay lập tức nó đẩy ngược nàng xuống mặt giường vùng ngực theo đó lắc lư một cách đàn hồi. Nàng đang chờ xem nó tấn công lấy nàng.
Nó cúi xuống ngậm lấy đầu đỉnh của bầu ngực tận hưởng bầu ngực mềm mại tỏa ra một hương thơm ngập miệng.
” Ưm… ” Nàng thích cảm giác này
Nguyệt Huyền tiếp tay nhào lộn bầu ngực bên còn lại, nó chẳng hay đến sắc mặt ham muốn lẫn chịu đựng của nàng trông tuyệt đẹp như nào.
” Ưm…a… ” Nàng ghì tay lên đầu nó muốn nó mạnh tay hơn
” A! ” Nó đường đột cắn lấy nhụy hoa đỏ này khiến cho nàng giật mình
Nó lại đưa tay đến đùa giỡn đầu đỉnh của bầu ngực, bầu ngực còn lại nó nhào lộn lấy hết nhưng bầu ngực của nàng lại to hơn cả tay của nó thật khó để nắm trọn một lượt.
” Hưm…a… ” Kỹ thuật của nó không tệ nó làm nàng rất hài lòng
” Nguyệt Huyền. ” Nàng yếu ớt gọi nó
Nó dừng lại nhìn lên nàng. Nàng đưa tay câu cổ nó kéo đến áp vào môi tiếp tục nụ hôn đầy ham muốn giữa hai phía.
Nguyệt Huyền đưa lưỡi vào trong tìm đến chiếc lưỡi đỏ của nàng, nàng không để nó tìm đến lập tức bắt lấy lưỡi của nó cùng nhau ân ái với nhau một lúc lâu.
Thu lưỡi khỏi khoang miệng nó nhìn nàng đang thở gấp cảm thấy nàng thật dễ thương. Nàng kéo nó lại gần đưa môi hôn lấy cây cổ của nó khắp nơi.
” Ưm… ” Đôi môi của nàng thật điêu luyện chạm đến đâu nó tê bì từng nhịp
Đến khi buông cây cổ của nó, Nguyệt Huyền hôn lên giữa lòng ngực rồi nó tấn công đến cây cổ của nàng một cách mạnh bạo.
” A…a… ”
” Ưm…a… ”
Nàng liên tục rên rỉ những mật âm kích thích lấy nỗi dục tình của nó không thể nào dừng lại cuộc vui này.
Vương Nguyệt Huyền lại di chuyển đến phía bên dưới đưa tay kéo nốt phần đầm của nàng vạch trần thân thể tuyệt đẹp trước mắt.
Nàng ta cảm thấy thật vui vẻ một cảm giác hưng phấn dấy lên bên trong muốn nó hãy mau tiến triển.
Nguyệt Huyền ngắm nhìn đồi hoa đỏ khiến cả người nó nóng hực lên gò má ửng đỏ những khi đối diện với đồi hoa ướt át những mật dịch tràn lan khắp nơi.
Nó can đảm đưa môi đến hôn lên đồi hoa đỏ tươi làm cho nàng một cảm giác phấn khích pha lẫn kích thích. Nó lại đưa chiếc lưỡi tinh nghịch đến châm chọc nơi tuyệt mỹ này.
” Ưm…a… ”
” Ưm…a… ”
” Nguyệt Huyền. ” Nàng gọi tên nó, nó thật nghịch ngợm lấy đồi hoa của nàng
Nó đánh lưỡi một lượt đồi hoa khiến nàng rùng mình một cảm giác tê bì chạy khắp người.
Nguyệt Huyền bắt đầu đưa lưỡi lượt khắp đồi hoa đỏ tươi này, chạm vào đâu cảm nhận được rất rõ miếng thịt đỏ mềm mại như nào.
Nàng ta cắn môi chịu đựng hai tay bám chặt vào ga giường hai bên hông theo đó đung đưa theo.
Châm chọc đồi hoa đến đây thôi nó thu lưỡi vào trong khoang miệng nhâm nhi mùi vị của mật dịch.
Nhìn lên bắt gặp nàng đang thở gấp khiến nó có phần dè chừng có nên tiếp tục nếu tiến triển liệu sẽ xảy ra chuyện gì đây.
Còn nàng ta để nó làm lên một cảm giác dâng trào lại dừng lại khiến nàng hụt hẫng không hiểu nó đang tính toán điều gì nữa.
” Nguyệt Huyền! ” Nàng ta gắng gượng lên tiếng
Một giọng điệu khiêu gợi truyền đến bên tai nó đánh thức nó khỏi sự phân vân tiếp tục cuộc vui vẫn còn dở dang.
Nguyệt Huyền liền đưa ngón tay đến tiến thẳng vào lỗ nhỏ bên trong của đồi hoa. Tấn công một cách đường đột như vậy khiến nàng có phần giật mình.
Ngón tay của nó đang tham dò bên trong lỗ nhỏ cảm nhận xem sâu bên trong ở đâu cũng đều là miếng thịt đỏ mềm mại.
” Hưm…ưm… ”
” Ưm…a… ”
Nó không nhẹ nhàng chút nào càng mạnh tay để ngón tay đi vào sâu bên trong lỗ nhỏ chặt hẹp này.
” Em…ưm… ”
” Thật nghịch ngợm mà. ” Nàng chỉ có thể yếu ớt trách vấn nó
Nguyệt Huyền bên dưới hay được lời này dấy lên một nỗi phấn khích lập tức tiến triển không chần chứ đến nữa.
” A…em… ” Thật tình nó đã nghiêm túc vào việc rồi
” Nguyệt Huyền…khoan đã… ” Ngón tay của nó thật thô bạo liên tục tiến càng sâu vào trong
Bỏ lời của nàng ngoài tai khi này nó đang chìm đắm vào dục tình không có chủ ý nương tay lại.
Đồi hoa đỏ tươi của nàng sắp không chịu được nữa rồi, nó vẫn chưa chịu rút tay khỏi lỗ nhỏ.
” Em…dừng lại… ” Nàng khẩn xin nó
” A…Nguyệt Huyền!!! ” Nàng cắn chặt môi tay bám mạnh vào ga giường ra lệnh cho nó
Ngay lúc này nó rút tay ra khỏi lỗ nhỏ lập tức từ lỗ nhỏ phía trong đồi hoa xuất ra một dâm thủy mạnh mẽ bắn hết lên gương mặt của nó. Nguyệt Huyền không kinh sợ đánh lưỡi một lượt chất nhờn này vào khoang miệng nở một nụ cười thỏa mãn.
Còn nàng trải qua một cơn khoái cảm giờ đây khắp người ê ẩm hơi thở trở nên gấp rút. Nó ngắm nhìn dáng vẻ này của nàng trong lòng lại càng có một cảm giác hồi hộp và còn rối bời lên.
” Hứm… ” Nàng đã giận nó rồi không muốn nhìn nó nữa
Nguyệt Huyền có phần bất lực nó biết khi nãy nó có quá tay nhưng nó không làm gì được một thứ ảo mị đã che mờ tâm trí nó chỉ muốn ham vui lấy.
Ngoài trời vẫn còn mưa cơn mưa càng lúc càng lớn tạo nên không khí lạnh khiến cho hai người cảm thấy mệt mỏi lại càng muốn say vào giấc ngủ hơn và rồi rất nhanh cùng nhau chìm vào giấc ngủ.
Vài giờ sau đó hai người đều tỉnh dậy, cảnh tượng thật quen thuộc nàng vẫn còn hậm hực giữ tấm chăn ở lòng ngực nhìn nó. Nguyêt Huyền không biết phải làm gì tiếp đây nữa không khí lúc này thật ngượng ngùng.
Nàng ta rời khỏi giường tìm đến bộ đầm mang vào nếu không nó chẳng dám cử động nữa cũng nên.
” Azz… ” Lúc này Nguyệt Huyền không biết cách nào để thoải mái hơn được tim của nó liên tục đập mạnh
” Hừm… ” Trong lúc mang đồ vào nàng nhìn bộ dạng của nó khiến nàng cảm thấy buồn cười
Nó loay hoay chỉnh trang lại đồng phục của mình chẳng hay nàng đang đi đến trước nó.
” Nguyệt Huyền. ” Nàng ta lên tiếng đồng thời ngồi vào lòng của nó
” Cô? ” Đột nhiên ngồi vào trong lòng của nó khiến nó có phần lúng túng bấn loạn lên
” Em đáng ghét lắm đấy. ” Nàng muốn châm chọc nó một chút
” Cháu xin lỗi, lần sau cháu sẽ kiềm chế lại… ” Thật không nghĩ đã khiến nàng giận dỗi đến vậy
” Em còn muốn lần sau nữa à? ” Nói vậy nó vẫn còn muốn cùng nàng tiếp tục đó chứ
Nhận thấy lỡ lời nó vội vàng giải thích với nàng nếu không gặp lại nàng lúc nào không hay.
” Cháu… ”
” Cháu không có ý đó. Ý cháu là… ” Thật tình nó chẳng nghĩ được lời nào xóa hiểu lầm này
” Em không muốn làm tình với tôi? ” Nếu không phải ý này nói vậy nó không muốn tiếp tục với nàng
” Không…cô hiểu nhầm rồi. ” Nhìn sắc mặt không vui của nàng khiến nó lo sợ nàng ghét bỏ nó
” Vậy là vẫn muốn tiếp tục chứ? ” Nàng hỏi nó lần nữa nó chỉ biết im lặng trong dáng vẻ khó xử
Nàng nhìn bộ dạng này lại cười bật cười thành tiếng rồi nói cho nó hay.
” Nếu như em không thích làm tình với tôi tìm cách trốn thoát. ”
” Em không có cửa đâu Nguyệt Huyền! ” Khẳng định cho nó biết nó sẽ không thoát được nàng đâu
Lời này của nàng khiến nó dè chừng nửa phần lại thấy sắp đến sẽ chẳng yên lành mấy.
Khi này hai mắt nhìn nhau một cảm giác nồng nàn đến lạ, nó trở nên ngại ngùng khi nàng nhìn thẳng vào mắt nó. Nguyệt Huyền không tự chủ đã buộc miệng hỏi nàng.
” Cô thật sự 46 tuổi? ” Điều này đến giờ nó vẫn không tin nổi được
” Phải! ” Nàng thản nhiên khẽ gật đầu chắc chắn điều này với nó
Nàng đã khẳng định như vậy Nguyệt Huyền không biết nói gì trông nó có vẻ không thoải mái lắm.
” Em hỏi đến để sau này lo cho tôi à? ” Nó hỏi lần nữa là đang tính đến chuyện sau này với nàng phải không
” Cháu… ”
” Phải rồi, em hãy kết bạn với tôi. ” Nàng muốn nó cùng kết bạn để dễ dàng liên lạc
Vương Nguyệt Huyền không nghĩ ngợi gì mấy dễ dãi chấp nhận nghe theo lời của nàng. Khi này được ở cạnh nàng đối với nó đây như một giấc mơ vậy.
” Trang facabook của tôi. ” Đưa đến cho nó xem
” Dạ. ” Nó tìm đến trang của nàng trên điện thoại rồi gởi lời mời nàng nhanh chóng đồng ý với vẻ mặt hài lòng
” Em sao vậy? ” Nó không được tự nhiên cho lắm
” Cháu nghĩ mình đang nằm mơ. ” Hẳn là nó chưa thức dậy cũng nên
Hay lời này từ nó khiến nàng bật cười càng thích thú nó hơn, nó đúng là thật thà đã để nàng hứng thú rồi. Nàng sát gần lại nó áp lên bên má nó một nụ hôn.
” Như vậy còn có phải nằm mơ nữa không!? ” Nàng hỏi nó Nguyệt Huyền chưa định hình lấy vẫn lắc đầu lại
Một lúc sau cả hai cùng nhau ra khỏi phòng, nàng vẫn khoát lấy tay nó ghì chặt vào lòng ngực đi đến thanh toán.
” Xin cảm ơn. ” Người chủ đã nhận tiền lên tiếng đến khi hai người đã cùng nhau rời đi
” Trời tạnh mưa rồi. ” Thật may trời đã khô hẳn đi chỉ còn cảm giác lạnh
” Nhưng vẫn còn lạnh. ” Nàng nói với nó để nó biết nàng cảm thấy lạnh
” Cô về nhà hãy giữ ấm. ”
” Cô đi có một mình không hay chút nào, lần sau cô không nên ra ngoài như vậy nhé! ” Nguyệt Huyền nói với nàng đầy quan tâm và lo lắng
” Vậy sao em không đưa tôi về? ” Nếu đã lo cho nàng vậy nó không đưa nàng về
” Cháu nhớ đến mình còn chưa lấy xe về nữa. ” Nó giật mình khi nàng muốn nó đưa về Nguyệt Huyền liền tìm một cái cớ
” Vậy sao? ” Hay như vậy nàng buông lỏng tay nó ra
” Cháu đi trước, cô về cẩn thận! ” Thoát khỏi tay nàng nó để lại câu này liền rời đi trước
Nàng nhìn nó đã rời đi chỉ lặng lẽ nhép môi cười ” Xe hỏng rồi à… ” Nàng chợt nghĩ đến gì đó lại cảm thấy rất thú vị và mong chờ đến
Nàng cũng nên quay về chỉ còn lại đơn độc thật nhàm chán, nàng bước đi trong cảm giác thật vui vẻ và thỏa mãn rồi lấy điện thoại gọi đến.
” Mau lái xe đến khu nhà nghỉ tôi đang ở đây. ” Âm điệu lạnh lùng ra lệnh nhanh chóng mang xe đến đón nàng
” Dạ. ”
Tắt máy nàng nghĩ đến nó thật khiến nàng vừa ý, sắp đến sẽ nhiều chuyện hay để xem rồi.
” Em muốn trốn tôi? ” Nó luôn tìm cách trốn tránh nàng ngay cả khi nãy
” Thật khó cho em rồi. ” Nói hết câu nàng nở một điệu cười đầy mị hoặc ẩn ý
_____________________________
Nàng ta thật bí ẩn nhưng được lòng nhiều người cả tôi không ngoại lệ.
Nguyệt Huyềm sắp đến khó yên lấy thân rồi. Vừa có cô Vân lại có nàng ấy thật sự khó cho nó.
Các bạn đọc hãy nhớ để lại cảm nhận và ủng hộ vote cho truyện. Viết một chương dài không một bình luật/comment lại trở nên vắng lặng khiến cả tác giả cũng không còn hứng thú viết chỉ vì lo rằng không hợp với các bạn.
Để lại comment đi để tôi còn thấy vui mà viết tiếp ạ =))
Các bạn cho tôi xin lỗi vì ra chap rất nhàn nhé! Tôi không sai các bạn cũng đừng trách tôi quá nhé ạ tại truyện không nổi được ít nào =))
THỨ BẢY / 15 / 5 / 2025.
GN_Vietnam0020