MẸ ƠI ! BA KÌA - chap 2 : Giống Như Đúc
Người kia vừa thấy Âu Hạ Tranh liền bụm miệng đơ ra khuôn mặt đầy sự ngạc nhiên như không thể tin vào mắt mình , Bạch Tĩnh Đình đứng chết trân rưng rưng nước mắt nhìn Âu Hạ Tranh , cô cũng khó hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra mà cô gái kia gặp mình như gặp ma vậy .
” H…H…Hắc Trạch … Hắc Trạch là anh ư ? “_ Bạch Tĩnh Đình xúc động không nói nên lời liền lao đến ôm lấy người kia bật khóc .
” N…nè…cô…cô làm gì vậy ? Tôi là con gái mà … “_ Âu Hạ Tranh không hiểu gì đưa tay đẩy nhẹ Bạch Tĩnh Đình khỏi người mình .
” T…Tôi xin lỗi … “_ Bạch Tĩnh Đình cố bình tĩnh lại nhìn kỹ lại khuôn mặt Âu Hạ Tranh sau đó e ngại rời khỏi người cô .
Bạch Tĩnh Đình cúi đầu xin lỗi rồi xin phép mời Âu Hạ Tranh đến khi vui chơi cùng nói chuyện 1 chút , thấy Âu Hạ Tranh lưỡng lự nên nàng đưa ra yêu cầu sẽ mời cô uống nước thì Âu Hạ Tranh cũng đồng ý đi ngay sau đó .
……
Ngồi ở ghế đá công viên , Bạch Tĩnh Đình để con gái mình chơi cầu trượt cùng mấy đứa trẻ đồng trang lứa , con bé ngoan ngoãn nghe lời mẹ vì nàng nói với nó là sẽ nói chuyện với ba 1 chút nên Tiểu Nha cũng đồng ý ngồi yên 1 chỗ để chơi .
” Cô tên gì vậy ? Nhà cô ở đâu ? “_ Bạch Tĩnh Đình nhìn từ trên xuống dưới của Âu Hạ Tranh sau đó hỏi.
” Gì mà như hỏi cung vậy ? Tôi trả lời có được gì không “_ Âu Hạ Tranh
” Tiền thì tôi không thiếu “_ Bạch Tĩnh Đình nói rồi rút ra 500k đặt xuống ghế .
” Được ! Tôi tên là Âu Hạ Tranh , nữ , 26 tuổi , không có nhà , sống lang thang … Mồ côi từ nhỏ … Được chưa ? “_ Âu Hạ Tranh nói dứt chụp lấy tờ tiền trên tay cho vào túi ngay lập tức .
” Cô có quen biết ai tên La Hắc Trạch không ? “_ Bạch Tĩnh Đình nghiêng đầu nhìn cô hỏi .
” Chưa nghe bao giờ “_ Hạ Tranh nhún vai chề môi nói .
” Vậy tại sao lại giống đến vậy chứ ? ….”_ Bạch Tĩnh Đình lẩm bẩm
” Này hỏi xong chưa , tới lượt tôi hỏi … sao tự nhiên 2 mẹ con cô gặp tôi lại phản ứng mạnh đến vậy ? “_ Âu Hạ Tranh khó hiểu hỏi trước cầm ly nước của mình trên tay hút 1 hơi .
” Xin lỗi chuyện lúc nãy , nhưng khuôn mặt của cô rất giống với người chồng quá cố của tôi … Y như 1 khuôn đúc ra vậy “_ Bạch Tĩnh Đình nói rồi vội vàng mở điện thoại mình lên bật hình ảnh mở 1 tấm của cô và chồng mình lên cho Âu Hạ Tranh xem .
Âu Hạ Tranh tối sầm mặt , đúng là giống nhau như 2 giọt nước thật … Cứ y như rằng bản thân cô đang là chồng của cô gái xinh đẹp bên cạnh vậy , Âu Hạ Tranh cũng không ngờ được trên đời này lại có người giống người đến thế .
” Tự nhiên tôi thấy tò mò … Cô kể cho tôi nghe với được không ? “_ Âu Hạ Tranh nghe cũng tò mò về người kia nên ngỏ ý muốn nghe chuyện . Bạch Tĩnh Đình cũng gật đầu kể đầu đuôi cho cô nghe .
” Anh ấy là La Hắc Trạch , chuyện là chồng tôi và tôi kết hôn được 4 năm , khi đó anh ấy làm lính cứu hỏa … Thường xuyên vắng mặt , khi ở nhà thì 2 ba con anh ấy như hình với bóng không rời … 2 tháng trước anh ấy đang cõng con bé trên lưng chơi đùa cùng nó thì 1 cuộc điện thoại gọi đến báo phải đi làm nhiệm vụ ngay vì xảy ra hỏa hoạn ở chung cư khu B đường Z … Chắc cô cũng biết vụ đó mà nhỉ … Hôm đó cháy lớn lắm …”_ Bạch Tĩnh Đình
” Có … Tôi có đi ngang qua đứng xem nhưng rồi cũng bỏ đi vì lửa lớn quá khiến tôi chịu không nổi … Sáng nghe tin tức thì nghe đâu vụ hỏa hoạn được dập tắt sau 3 tiếng nhưng đã phải bỏ lại 1 mạng người trong đống đổ nát ấy … “_ Âu Hạ Tranh đan tay vào nhau nói mà lòng đánh trống liên hồi .
” Và vì cứu tất cả người trong chung cư ấy ra mà anh ấy bị 1 cái quạt trần rơi xuống người khiến ảnh bị thương không đi được , đến khi đồng đội kéo ra thì đã hóa tro cốt rồi … Vì sợ con bé buồn và ảnh hưởng tâm lý nên tôi đã giấu đi chuyện này … Nói là ba chỉ đi công việc ở xa và luôn dõi theo con bé nên lúc nào Tiểu Nha cũng nghĩ ba nó có siêu năng lực tàng hình dõi theo nó “_ Bạch Tĩnh Đình kể lại mà mắt khóe cay cay … Cô thấy vậy liền thở dài vuốt lưng an ủi nàng .
” Chia buồn cùng cô nhé … Tôi cũng không biết phải làm gì hơn ngoài an ủi cô “_ Âu Hạ Tranh nói .
” Có đấy … Liệu cô có giúp tôi không ? Hạ Tranh ? “_ Bạch Tĩnh Đình ngẩng mặt lên nhìn cô nói .
” G…giúp gì cơ “_ Âu Hạ Tranh hỏi lại .
” Cô rất cần tiền đúng không ? “_ Bạch Tĩnh Đình
” Ừ…ừm…”_ Âu Hạ Tranh
” Tôi thấy cô cũng là người tốt , cô có đồng ý chăm sóc cho Tiểu Nha giúp tôi được không ? Tôi hứa sẽ trả công cho cô , có vẻ Tiểu Nha hiểu lầm cô là baba của nó nên nó mới bám dính lấy cô như vậy , cô cần tiền , con gái tôi thì cần hơi ấm của ba mình tôi hứa sẽ sắp xếp chỗ ở cho cô trong nhà tôi “_ Bạch Tĩnh Đình
* Gì chứ mình sẽ được ở cùng với chị gái xinh đẹp này sao ? *_ Âu Hạ Tranh nghĩ đến cảnh 2 người ở cùng nhau như vợ chồng thì liền bất giác mặt đỏ ửng lên .
” Sao ? Có được không ? Cô mau trả lời đi chứ “_ Bạch Tĩnh Đình
” À ừm , được thôi … Nhưng tôi phải làm gì những lúc có mặt Tiểu Nha “_ Âu Hạ Tranh
” Thì cô phải chơi cùng con gái tôi chiều theo ý con bé như cách chồng tôi trước kia làm cho nó , dắt Tiểu Nha đi chơi dạy Tiểu Nha học , và … Và…”_ Bạch Tĩnh Đình siết lấy cái túi trên tay bỗng dưng e ngại vì điều sắp phải nói ra .
” Sao … ? “_ Âu Hạ Tranh
” Mẹ với ba sao nói chuyện kỳ cục vậy ? Sao hông xưng vợ chồng như hồi trước ? Hay ba mẹ giận nhau chuyện gì ? “_ Tiểu Nha chạy lon ton đến xách theo con khủng long , nó lay tay mẹ nó hỏi mà mắt long lanh nước .
” À …không có đâu , tại ba mẹ nói chơi thôi … Đ…đúng không … Chồng … Haha…”_ Bạch Tĩnh Đình cười cười gượng gạo quay sang nhìn Âu Hạ Tranh nói .
” Ừ…ừ…phải phải ba với mẹ chỉ giỡn thôi … Vợ nhỉ “_ Âu Hạ Tranh nhích đến ngồi sát ôm vai Tĩnh Đình nhìn Tiểu Nha nói .
” Haha … Vậy baba với mẹ nói chuyện đi Tiểu Nha đi chơi với khủng long tiếp đây … Hông được xưng hô với nhau như vậy nữa nha…hồi đó ba nói với mẹ xưng vợ chồng mới tình cảm Tiểu Nha nghe hết ời “_ Tiểu Nha nói rồi ôm khủng long chạy đi trước sự chứng kiến của Âu Hạ Tranh và Bạch Tĩnh Đình .
Âu Hạ Tranh liền buông nàng ra ngồi im bặt đỏ mặt , Bạch Tĩnh Đình cũng ngại không kém … Tự nhiên lại gọi vợ chồng với 1 cô gái xa lạ , còn Âu Hạ Tranh thì hơi bỡ ngỡ vì lần đầu có vợ và con … Cô đơ như cột điện vậy , không hiểu sao tim cứ nhảy bình bịch không ngừng .
” C…cô với chồng cô đã nói gì khiến con bé nghe thấy vậy chứ “_ Âu Hạ Tranh mặt đỏ bừng nói .
” T…tôi xin lỗi , tôi với anh ấy thường nói mấy câu ngôn tình sến sẩm… Chắc con bé nghe thấy hết rồi “_ Bạch Tĩnh Đình .
” vậy cái và của cô lắp bắp khi nãy là cách xưng hô của chúng ta trước mặt con bé ? “_ Âu Hạ Tranh khoanh tay nhìn Bạch Tĩnh Đình nói .
” Ừm , tôi có hơi ngại… “_ Bạch Tĩnh Đình câu tay vào nhau lúng túng nói .
” Haizzz , cứ coi tôi là 1 nam nhân là được … Tôi sẽ ra chơi với Tiểu Nha để tập làm thân “_ Âu Hạ Tranh đứng lên lắc người qua lại khởi động các khớp xương rồi nói.
” Tôi sẽ làm 1 tờ hợp đồng để cho chắc chắn cô không ôm tiền của tôi rồi bỏ trốn “_ Bạch Tĩnh Đình
” Được thôi , tùy cô vậy … Tiểu Nha ta tới chơi với con đây “_ Âu Hạ Tranh nói rồi cười nhẹ 1 cái chạy ra gọi Tiểu Nha lớn 1 tiếng , Bạch Tĩnh Đình nhìn theo cô và con gái của mình rồi cũng cười nhẹ hạnh phúc .
” mẹ … Ra chơi với con và ba đi “_ Tiểu Nha chạy lại chỗ nàng đang đứng lau nước mắt khi nhìn thấy con vui vẻ như vậy thì liền níu áo Bạch Tĩnh Đình kéo đi .
Tới chiều gần tối , La Tiểu Nha mới chịu về nhà … Bạch Tĩnh Đình dắt con gái mình về sau đó cũng đưa Âu Hạ Tranh về nhà ở luôn , suốt quãng đường đi Tiểu Nha không chịu mẹ mà cứ nằn nặc đòi ba mình bế , vì hợp đồng nên Âu Hạ Tranh cũng ôm Tiểu Nha vào lòng cho con bé ngủ khò trên người mình , đã lâu rồi Bạch Tĩnh Đình chưa thấy con gái chơi vui như vậy , lòng nàng mừng mừng tủi tủi … Nếu con bé biết baba thực sự của mình đã qua đời thì nó sẽ như thế nào nữa .
Âu Hạ Tranh ngồi ở bên ghế phụ cạnh Bạch Tĩnh Đình , từ từ đưa tay đặt lên đầu Tiểu Nha xoa nhẹ 1 cái … Bỗng chốc tim cô như trật đi 1 nhịp , thấy con bé hạnh phúc như vậy không hiểu sao lòng cô ấm áp lạ thường , từ bé đến giờ cô không biết 2 chữ gia đình là gì … Hôm nay được bế 1 đứa trẻ vô tình có thêm cô vợ bất đắc dĩ nữa làm cô dâng lên 1 niềm vui mà trước giờ cô chưa từng cảm nhận được dù có mơ cô cũng không nghĩ là mình được phúc như thế này .
Bạch Tĩnh Đình mở cửa , Âu Hạ Tranh bế La Tiểu Nha vào nhà theo hướng dẫn của Bạch Tĩnh Đình mà đưa Tiểu Nha vào phòng ngủ , đặt nhẹ con bé đang say giấc nồng :
• Cạch •
Tiếng đóng cửa kêu khẽ , Bạch Tĩnh Đình mỉm cười hạnh phúc nhìn con gái qua lớp kính bên trên cánh cửa , Âu Hạ Tranh thở dài , Bạch Tĩnh Đình biết người kia chắc cũng mệt lắm nên nàng cũng kéo cánh tay Âu Hạ Tranh :
” Theo tôi … “_ Bạch Tĩnh Đình nói rồi đi lên lầu nữa . Âu Hạ Tranh cũng nối gót theo sau .
—————————————
Mn đọc truyện vui vẻ nhớ ấn bình chọn và cmt nhé
Yêu mn❤