Phim Giả Tình Thật - Chương 10
“Đại tỷ, khi nào chơi chán rồi để cho bọn em chơi được không?”
Sáng sớm “Khỉ con” đã chờ Cố Gia Kỳ ở cửa, nhìn thấy chị bước ra, cổ và gáy chi chít những vết móng tay do cô gái nhỏ cào, hắn hưng phấn nói: “Mẹ kiếp, tối hôm qua nghe cô nhóc đó kêu gào, “chú gà con” của em cương cứng cả một đêm đấy.”
“Bọn mày đừng có ý đồ gì với cô ấy.” Cố Gia Kỳ ngầm cảnh cáo “khỉ con”, “Chờ mọi chuyện lắng xuống, mày muốn tìm loại phụ nữ nào chả được, cô ấy là của tao.”
Khỉ con” bĩu môi, “Người này thật là, dù gì cũng là em…”
Ánh mắt Cố Gia Kỳ thâm trầm nhìn hắn.
“Khỉ con” vội vàng nuốt nước bọt, “Nói đùa thôi đại tỷ, sáng nay ăn gì đây?”
Khi Cố Gia Kỳ vui vẻ, mấy anh em trêu đùa chị thế nào cũng được, nhưng nếu chị mà tức giận, đừng nói “khỉ con” đùa giỡn với chị, ngay cả “lợn rừng” cũng không dám trêu chọc.
“Tìm người mua vật dụng cho phụ nữ đi.” Cố Gia Kỳ nói ngắn gọn rồi đi ăn sáng.
“Khỉ con” nhìn chị với vẻ mặt kỳ lạ, “Đại tỷ, không phải chị định giữ cô ta lại đấy chứ?”
Buổi sáng dục vọng của chị rất mạnh, nhưng tối qua làm cô nhóc kia tàn nhẫn quá, nơi đó của cô đều sưng lên, mà chị thì cương đến khó chịu, thành ra sáng nay chị rất bực dọc.
Nghe thấy “khỉ con” hỏi, chị lạnh lùng hỏi lại, “Sao? Tao không được giữ cô ấy lại?”
“Không phải.” “Khỉ con” thấp giọng, “Chơi đùa thì không sao, để lâu nhỡ cô nhóc này bỏ chạy, đến lúc đó khai hết với bọn cớm…”
“Chạy?” Khóe miệng chị hiện lên một nụ cười thâm trầm, lạnh lẽo, “Dám bỏ chạy, tao đánh gãy hai chân cô ấy.”
“Khỉ con” yên tâm, còn châm ngòi thổi gió, “Đúng vậy, đúng vậy! Dám chạy liền giết chết cô ta!”
Đường Hân chưa ngủ được, cô vẫn luôn tìm cơ hội chạy trốn, nhưng bị người phụ nữ kia đè ra làm cả một đên, bây giờ cô vẫn còn đau, ngủ thì mơ mơ màng màng, dường như cơ thể chỉ đang nghỉ ngơi còn ý thức vẫn tỉnh táo.
Không biết qua bao lâu, người đàn phụ nữ đã trở lại.
Bàn tay thô ráp tách hai chân cô ra.
Đường Hân lại rơi nước mắt, giọng nói của cô khô khốc khàn khàn, tiếng nức nở vô cùng đáng thương, “Dừng lại đi, không thể làm nữa… Xin chị…”
“Bôi thuốc cho em.” Ngón tay thô ráp của chị dính một ít thuốc, bôi vào.
Lúc này Thy Ngọc gần như không phân biệt được mình đang diễn hay đang ở ngoài cảnh, tối qua ảnh hậu cũng đưa cho cô một túi thuốc, dặn cô nhớ bôi chúng.
Cô cẩn thận dùng ngón trỏ chấm một ít thuốc… bôi vào miệng cái lỗ nhỏ.
Tựa như giờ phút này, giống như ngón trỏ thô ráp giữa hai chân cô, chị từ từ kích thích miệng huyệt, lòng bàn tay có một lớp thuốc dày, bôi xong, chị lại đút ngón trỏ vào trong xem xét.
Đường Hân khó chịu ưỡn cổ lên, cô cau mày, cái miệng nhỏ nhắn bị hàm răng cắn, khi ngẩng cổ lên, bộ ngực đầy đặn sừng sững, giống như đang chủ động đưa đến bên môi người phụ nữ
Ngón tay chị vuốt ve âm vật cô, ngón trỏ bôi thuốc có chút ướt át, chị liền đi sâu vào bên trong.
Cơ thể Thy Ngọc cứng đờ.
Theo lý thuyết, cảnh này là mượn góc quay thôi, nhưng ảnh hậu lại không làm vậy, vì thế cô cũng không dừng lại, chỉ có thể phối hợp với chị, làm tư thế chống đẩy.
Nhưng sau khi chị bôi thuốc mỡ vào xong, theo sự trơn trượt duỗi tay ra.
Dường như khi nãy đưa ngón tay vào bên trong chỉ là ảo giác của Thy Ngọc.
Bôi thuốc xuống, chị đi ra ngoài.
Đường Hân nằm trên giường mơ màng ngủ, đến khi tỉnh lại, trời đã tối.
Cô không chờ được đến cảnh sát, mà đợi chờ cô là một bộ ngủ ren gợi cảm.
“Thay vào.”
Chị ném áo ngủ lên giường rồi vào phòng tắm để tắm rửa.
Sau khi tắm xong chị muốn làm gì, cô rất rõ ràng.