Phim Giả Tình Thật - Chương 14
(Bọn cướp ngồi quây thành bàn đang đánh mạt chược).
Theo kế hoạch, bọn họ chuẩn bị trốn đi một thời gian để tránh nguy hiểm, nhưng vì ở lại một đêm nên bên ngoài cảnh sát đang truy lùng gắt gao, bọn họ đành phải ở lại đây mấy ngày.
Dù sao cũng không có ai tìm ra nơi này.
Mấy ngày nay ngoài việc bị Cố Gia Kỳ đè ra ân ái, thời gian còn lại Đường Hân chỉ có ăn và ngủ, hôm nay tâm trạng của người đó có vẻ khá tốt nên chị gọi cô ra ngoài chơi.
Có điều là bị chị ôm ngồi lên đùi rắn chắc, mạnh mẽ của chị.
Đó là tư thế độc chiếm.
“Gần đây mặt mũi của đại tỷ hồng hào ghê, nhìn là biết làm tình rất sung sướng rồi.” Bọn cướp sôi nổi nói đùa.
“Khỉ con” ngồi bên trái, ánh mắt hắn thèm thuồng nhìn đôi chân trắng nõn của Đường Hân, nghe thấy người khác đùa như vậy, hắn cũng nhao nhao lên, “Da trắng thế này, chơi mấy phát chắc để lại vết vài ngày đấy!”
“Ha ha ha, “khỉ con” lau nước miếng đi, đó là người phụ nữ của đại tỷ.”
“Mắt mày sắp rơi ra rồi kìa, đúng là không có tiền đồ.”
Nằm trong lòng Cố Gia Kỳ, bị mọi người trêu đùa như vậy, Đường Hân cảm thấy nhục nhã, cô cắn chặt môi không nhìn bọn họ, ánh mắt đỏ hoe.
Cố Gia Kỳ thấy vậy thì ném một sập tiền lên bàn, “Nói vớ vẩn.”
Mọi người cười ầm một trận rồi cũng tập trung vào chơi mạt chược.
Hồi nhỏ Đường Hân đã biết chơi mạt chược, bà ngoại và mẹ cô là nội trợ nên thời gian rảnh dỗi thì rủ hàng xóm tụ tập lại chơi đến tận trưa, đôi khi họ muốn đi WC, họ sẽ kéo cô đang ngồi học thay thế vào.
Mà giờ đây Đường Hân đang ở cùng một đám cướp chơi mạt chược.
Dù thắng hay thua, chắc chắn bọn họ sẽ không tha cho cô.
Tinh thần cô mệt mỏi rất muốn về phòng, nhưng lại sợ nói sai làm người phía sau không vui nên cô đành phải nói nhỏ, “Tôi không biết chơi.”
Cố Gia Kỳ tựa đầu vào hõm vai nhỏ xinh của cô, hơi thở nóng rực, tuy rằng hạ thấp giọng nhưng tràn đầy tính chiếm hữu, “Cứ chơi tùy thích, thua cũng không sao.”
Chỉ một câu ngắn ngủi như vậy đã khiến một bên mặt Đường Hân bỏng rát, cô chịu đựng cảm giác tê dại, thuận tay cầm một quân bài Trung màu đỏ ném lên bàn.
“A! Trúng! He he!” “Trâu đực” cầm quân bài Trung màu đỏ, mỉm cười đắc thắng.
Bên cạnh cũng có một bàn, chẳng qua bọn họ chỉ chơi một ván rồi thôi, sau đó chuẩn bị đi nấu cơm nên chỉ còn lại bàn của Đường Hân, “khỉ con” ngồi một bên, ánh mắt hắn thường xuyên nhìn trộm hai chân cô.
Đường Hân muốn trốn nhưng không biết trốn thế nào.
Cố Gia Kỳ nhìn cô có vẻ không biết chơi mạt chược, hai tay chị vòng qua eo Đường Hân rồi dừng lại ở tay cô, sau đó chị hướng dẫn cô chơi, “Ăn cái này.”
Một tên cướp khác kêu lên, “Đại tỷ! Chị không được làm vậy, thế này là hai người cùng đánh còn gì!”
“Đánh hay không đánh? Không nói nhiều.” Cố Gia Kỳ ra vẻ không dễ chọc vào.
Mọi người đều ngậm miệng lại.
Đường Hân bị chị cầm tay, lòng bàn tay chị khô ráo và nóng, tuy rằng chỉ là cầm nhẹ nhàng nhưng lại khiến cô có ảo giác cả đời này cũng không thể thoát khỏi chị.
Đường Hân không biết đến khi nào mới có thể được về phòng, cô chỉ có thể căng da đầu, nghe theo chỉ đạo của chị, cuối cùng thì ù bài.
Cô ù.
Người phía sau khen thưởng hôn tai cô, bàn tay xoa bóp vòng eo nhỏ nhắn qua chiếc váy.
Cô không mặc áo lót bên trong, váy thì rộng thùng thình nên tay chị đi vào một cách dễ dàng, nắm lấy bầu ngực đầy đặn của cô xoa nắn.