Phim Giả Tình Thật - Chương 16
“Cut!”
Lúc đạo diễn Từ hô “cut”, Tóc Tiên đang nhìn Thy Ngọc, cô nhóc này cũng ngẩng đầu nhìn chị.
Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt vẫn còn đọng lại, trên bụng là tinh dịch trắng đục.
Tóc Tiên nhìn ra chỗ khác, chị lấy quần áo che lên người cô rồi theo sau đạo diễn Từ, “Sao rồi ạ?”
Đạo diễn Từ liếc nhìn chị, “Mặc đồ vào.”
Tóc Tiên không quan tâm đến bản thân, chị chờ Thy Ngọc mặc xong đồ rồi lấy bừa một bộ quần áo mặc lên, đi theo đạo diễn Từ nghe ông nói về cảnh quay.
Bên ngoài trời đã tối.
Trợ lý lo rằng đêm nay sẽ quay muộn nên đã đặt cơm chiều, thấy đạo diễn đi ra, Anh Thư nhanh nhẹn mang hai suất cơm vào, “Chị Tiên, Chị Thy, hai người ăn cơm đi.”
Thy Ngọc đã mặc xong quần áo và ngồi ở ghế, chân hẵng còn run lẩy bẩy, cô ngại ngùng nhận hộp cơm, nhỏ giọng cảm ơn, bởi vì khi nãy phải kêu khóc trong một thời gian dài, giọng cô hơi khàn, nghẹn ngào mềm mại.
“Em để nước ở đây nhé.” Anh Thư bỏ đồ xuống, sau đó rời đi.
Trong phòng có mùi rất nặng, bầu không khí giữa hai diễn viên chính cũng khá kỳ quái, cô đỏ mặt không dám chần chừ.
Thy Ngọc ăn xong, ngoan ngoãn thu dọn mang hộp cơm chuẩn bị đi vất, cô chưa kịp đứng dậy, hộp cơm đã bị Tóc Tiên cầm lấy, “Để tôi đi.”
“…Cảm ơn chị.” Không biết vì sao, bây giờ cô chỉ cần nhìn thấy ảnh hậu là cô sẽ nhớ tới cảnh tượng khi nãy suýt chút nữa bị chị đâm vào.
“Không sao chứ?” Tóc Tiên hỏi.
“…Không, không có gì ạ.” Mặt Thy Ngọc hơi hồng, cô tìm chuyện để nói, “Không biết khi nãy quay thế nào ạ”
Đang nói chuyện, đạo diễn Từ đi từ ngoài vào, “Được rồi, đêm nay chúng ta đã hoàn thành công việc, mai lại quay tiếp.”
Thy Ngọc khẽ thở phào, giữa hai chân cô vừa dính nhớp vừa đau, nếu đêm nay mà quay cảnh bổ sung, có lẽ cô sẽ đau không khống chế được vẻ mặt.
Những người khác thu dọn đồ đạc chuẩn bị về, Tóc Tiên bảo trợ lý chờ ở cửa còn mình vào tắm rửa một cái rồi đi, Thy Ngọc cũng định tắm rửa nhưng ở đây chỉ có phòng này mới có toilet.
Những phòng khác có vẻ rất lôi thôi vì là chỗ của “bọn cướp”.
Chỉ có toilet của “Cố Gia Kỳ” được coi như sạch sẽ.
Thy Ngọc đang định đứng dậy rời đi thì nghe thấy Tóc Tiên nói, “Em chờ tôi tắm xong đi.”
“…” Thy Ngọc không biết trả lời lại như thế nào, cửa toilet đã đóng lại.
Cô yên lặng ngồi bên ngoài, nghe thấy tiếng nước ở bên trong, rồi nhớ tới cơ thể và dương v*t hồng hồng của ảnh hậu, nhớ đến lúc chị lên đỉnh, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
Thy Ngọc ôm đầu, trong lòng thầm gào thét.
Không được suy nghĩ về nó nữa.
Cô nhắm mắt hít thở sâu, lúc mở mắt đã thấy ảnh hậu mặc áo choàng tắm đi ra.
Cô căng thẳng đứng dậy.
“Em đi tắm đi.” Tóc Tiên lau tóc đi ra, chị chuẩn bị thay quần áo.
Thy Ngọc cảm thấy cảnh tượng này và người phụ nữ đang đứng trước mặt cô rất giống “Cố Gia Kỳ”, dường như, giây tiếp theo chị sẽ bảo cô thay áo ngủ ren gợi cảm kia, bắt cô vểnh mông lên chờ chị làm…
Cô lắc đầu.
Thy Ngọc vất bỏ những suy nghĩ rối bời trong đầu, cô nói cảm ơn chị, đóng cửa toilet rồi vào tắm rửa.
Tiếng nước vừa dừng lại, ngoài cửa có tiếng đập cửa, Thy Ngọc lấy khăn lông che cơ thể rồi hỏi, “Anh Thư à?”
Ngoài cửa là giọng nói của chị, “Là tôi.”
“…” Thy Ngọc cúi đầu nhìn chính mình, cô vừa tắm xong, còn chưa kịp mặc đồ, cửa toilet cũng chưa khóa, Thy Ngọc sốt ruột cởi khăn tắm chuẩn bị thay quần áo thì thấy cửa toilet bị mở ra.
Tóc Tiên đứng ở cửa, trong tay chị cầm thuốc mỡ, “Tôi đến để…”
Ánh mắt chị dừng lại ở dấu cắn trước ngực cô, dừng một chút, giọng chị có chút khàn khàn, “…Bôi thuốc cho em.”
.
.
.
.
.
.
( Cover bộ này mà đỏ cả mắt 😱😱😱)