Phim Giả Tình Thật - Chương 18
Phim trường rất gần khách sạn, chỉ một lúc sau xe đã dừng lại, hai người một trước một sau xuống xe.
Đạo diễn Từ đứng ở cửa, thấy hai người bọn họ đi đến thì vẫy tay, “Chỗ này, lại đây uống một chén nào.”
Lúc này Thy Ngọc mới biết, hôm nay là sinh nhật của đạo diễn Từ.
Đạo diễn Từ không phải là người thích đón sinh nhật, nếu không sẽ không đóng phim muộn như vậy, tới giờ mới nhớ tới việc tìm người để tổ chức.
Bữa tối mọi người đều ăn cơm hộp, tuy không đến mức ngon nhưng cũng no bụng.
Biên kịch tự quyết định đặt một bàn ăn ở tầng một khách sạn, nói phải tổ chức sinh nhật cho đạo diễn Từ, ông thì bảo sinh nhật miễn đi, mọi người làm vài chén là được rồi.
Vì thế, tiệc sinh nhật tùy ý mọi người muốn làm gì thì làm.
Giữa hai chân Thy Ngọc bị cọ qua cọ lại, cô lo bị người khác nhìn ra điểm khác lạ nên đi đường chịu đựng cơn đau, cố gắng tỏ ra như bình thường.
Sau khi kính rượu đạo diễn Từ xong, cô lặng lẽ tìm một góc tối ngồi xuống, cẩn thận tách hai chân ra để thư giãn.
Không bao lâu, Tóc Tiên cũng đi tới, chị ngồi ngay bên cạnh cô.
Thy Ngọc vội khép chân lại, đang muốn di chuyển, đầu gối đã bị bàn tay người phụ nữ giữ lại.
“Đừng động đậy.” Dường như Tóc Tiên có uống chút rượu, giọng nói của chị cũng hơi say.
“Vâng.” Thy Ngọc nhẹ nhàng nghiêng đầu nhìn chị.
Người phụ nữ giơ tay lên xoa lông mày, sống mũi chị cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mở, phả ra hơi thở nóng rực, chị cởi cúc cổ áo, làm lộ ra chiếc cổ cao gợi cảm.
“Em nhìn gì?” Chị buông tay, con người nhàn nhạt nhìn thẳng vào cô.
Thy Ngọc bị bắt tại trận, cô vô cùng xấu hổ, lắp bắp một chút rồi mới nói, “Ảnh hậu, chị đẹp quá.”
Tóc Tiên dường như đang cười, một nụ cười khàn khàn trầm ấm.
Âm thanh kia rơi vào trong tai Thy Ngọc cực kỳ giống tiếng gầm nhẹ của chị lúc chị xuất tinh.
Tai cô đỏ lên, lập tức quay mặt đi, nhìn bình rượu trên bàn lẩm nhẩm thần chú không được suy nghĩ linh tinh.
“Lúc về nhớ bôi thuốc đấy.” Giọng chị khàn khàn, từng câu từng chữ cháy bỏng mang rõ ý tứ, “Cảnh quay ngày mai… Tôi muốn liếm chỗ đó.”
Thy Ngọc hoảng sợ, ngơ ngác nhìn chị, cô tưởng chị say rượu bèn hỏi, “Ảnh hậu, chị… uống say rồi?”
Bằng không, sao có thể… nói ra những lời giống như quấy rối tình dục thế này?
Tóc Tiên khẽ nhếch môi mỏng, gần như mất tiếng, “Hình như vậy.”
Thy Ngọc thở phào nhẹ nhõm.
Chả trách.
“Để em gọi trợ lý của chị đưa chị về nhé?” Thy Ngọc chuẩn bị đứng lên, “Uống nhiều quá sẽ không thoải mái, mai còn đóng phim nữa.”
Tóc Tiên giữ chặt tay cô.
Bàn tay đó nhỏ bé, trắng nõn lại có chút mềm mại.
Chị nắm chặt tay cô không buông, nhìn Thy Ngọc qua ánh đèn mờ ảo.
Thy Ngọc không dám thoát khỏi tay chị mà chỉ ghé sát lại nhìn chị, “Ảnh hậu? Có phải chị khó chịu hay không?”
Cái miệng nhỏ đỏ bừng lúc đóng lúc mở.
Yết hầu chị trượt lên trượt xuống.
Muốn hôn cô thật.
Giống khi đóng phim thô bạo liếm mút môi cô, liếm mút linh hồn cô.
Rồi hung ác tiến vào cô, nghe tiếng khóc như mèo kêu của cô.
Chỉ nhớ lại thôi, chính mình lại cương cứng đến vậy.
Tóc Tiên thở gấp, giọng nói dụ hoặc, “Trợ lý đi mua thuốc rồi, em có thể đưa tôi về không?”