Phim Giả Tình Thật - Chương 20
H.
Núm v* bị chơi đùa, chị liếm đến eo cô, rồi từ rốn đi dọc xuống.
Thy Ngọc gần như không đứng vững, nửa người trên phải dựa vào vai chị, giọng nói nhẹ nhàng kêu lên, ” Tóc Tiên… Chị Tiên, em, là… A… Ha…”
Lỗ nhỏ non mịn bị chiếc lưỡi thô dày của chị bao bọc lấy.
Cô run đến mức suýt khóc, “Không… Ah… Nơi đó không thể liếm…”
Âm thanh nuốt nước miếng vang lên, đầu lưỡi thô dày nhiều lần chạm vào hạt đậu đỏ đang cứng dần, Thy Ngọc rùng mình lạc cả giọng, “Ahh… Xin chị…”
Cô không biết cô đang kêu cái gì, khoái cảm cuồn cuộn kéo tới, không giống như lúc đóng phim, lần đầu tiên cô lên đỉnh hét lên, “Ahhh~~~”
Sau đó cơ thể mềm mại ngã xuống đất.
Tóc Tiên ôm người vào lòng, chị mang cô ra khỏi toilet, nhẹ nhàng đặt cô lên giường.
Thy Ngọc lên đỉnh nên ý thức mơ hồ, vì thế cô không hề phát hiện ra, ánh mắt của người phụ nữ này hoàn toàn tỉnh táo, đâu có chút men say nào.
Ngón tay chị thăm dò vào nơi ẩm ướt kia, cô vô thức kẹp chặt hai chân nhưng lại bị chị mạnh mẽ tách ra.
Cô hốt hoảng nhớ lại, lúc đóng phim, chị cũng thô bạo tách hai chân cô ra, sau đó…
côn th*t của chị để giữa chân cô, nhiệt độ nóng bỏng thẳng đứng bắn ra đụng vào miệng huyệt, cô ngồi dậy, định nói cho chị biết, bọn họ đang không đóng phim.
Trong khoảnh khắc đó, côn th*t đột nhiên tiến vào bên trong cơ thể, xuyên qua linh hồn cô, mọi âm thanh đều biến mất.
Cô há to miệng, đau đớn chảy nước mắt.
“Tóc Tiên…” Cô khóc lóc gọi chị, “Em… Là em mà.”
Vừa khóc, chỗ đó lại càng đau thêm.
Cô tủi thân và thẹn thùng, muốn giãy giụa nhưng không được chỉ đành nằm dưới thân chị bị chị dùng hết sức đâm vào rồi rút ra.
Không giống với khi đóng phim, cô có thể cảm nhận rõ ràng đồ vật to lớn kia đâm vào trong cơ thể, lại nhanh chóng rút ra, sau đó lại lấp đầy cô.
Tóc Tiên cúi đầu liếm láp đầu v* cô, giọng nói khàn khàn dỗ dành cô, “Đừng khóc, ngoan… Rất nhanh sẽ không đau nữa…”
Thy Ngọc khóc lóc đẩy chị ra, bên dưới căng trướng khó chịu, “Chị… Tránh ra, em, không phải… Không phải… Ah… Đường Hân…”
“Ừ, em không phải.” Chị nói theo cô nhưng chị không dừng động tác lại, chị nhấc chân cô lên, đặt lên vai, vừa đưa đẩy vừa liếm mu bàn chân cô.
Thy Ngọc ngẩn ngơ cảm thấy mình giống như vẫn đang ở phim trường, lần trước ảnh hậu cũng làm vậy, vừa đâm vào trong cô, vừa liếm ngón chân cô một cách sắc tình.
Kỳ lạ là, đau đớn rất nhanh biến mất, thay vào đó là một loại khoái cảm khó có thể diễn tả.
Cô mất kiểm soát hét lên, rồi đẩy chị ra, “Không, thả… Ah… Ha… Buông ra… Ahh… Ha…”
Hai tay chị giữ vòng eo thon nhỏ của cô, dồn hết sức vào bụng, chị tăng tốc độ cực nhanh lao lên khiến Thy Ngọc bị đâm đến mức giọng nói đứt quãng, “Ah… Ha~ Chậm… Một… chút… Ha~~ Ahh…”
Cây gậy khổng lồ vô tình chọc đến chỗ nào đó, Thy Ngọc run rẩy rùng mình, bàn chân duỗi thẳng, cô khóc lóc kêu lên một tiếng dài, sau đó chị rút ra gậy th*t thì thấy cái lỗ của cô phun nước tí tách.
Những chấm máu đỏ tươi rơi xuống khăn trải giường trắng tinh, cũng rơi vào trong ánh mắt sâu thẳm của chị.
Thấy vệt máu đỏ hồng đó, gương mặt chị hiện lên sự điên cuồng, gân xanh trên cổ nổi lên, vật giữa hai chân lại thô to thêm một vòng.
Tình dục bùng nổ.
Thy Ngọc thở hổn hển, đôi mắt mê ly, hai chân cô mềm nhũn, giọng nói ấm ức, nức nở lại mềm mại, yếu ớt, hết sức chọc người, “… Tóc Tiên…”