Phim Giả Tình Thật - Chương 28
Thy Ngọc đỏ bừng mặt, “… Em… Uống chúng rồi.”
Cô hạ thấp giọng, không dám để Anh Thư nghe thấy.
Tóc Tiên lại không sao cả, chị uống xong trà sữa, mím môi, “Sao lại không ngọt?”
“Sao lại vậy ạ?” Thy Ngọc mở to mắt, “Đậu đỏ mà, ngọt lắm.”
Mỗi lần quay xong, Anh Thư đều mua cho cô một cốc trà sữa đậu đỏ siêu ngọt, cô ấy nói rằng khi một cô gái mệt mỏi, chỉ cần uống 1 ly trà sữa ngọt ngào, sẽ như lấy lại sức sống.
“Thích ngọt sao?” Tóc Tiên nghiêng đầu hỏi, vẻ ngoài của chị rất đẹp, chỉ là ngày thường quá đạm mạc, nên trông có vẻ vô tình lãnh khốc.
Thy Ngọc nhẹ nhàng gật đầu.
Gần đây đóng phim tiếp xúc nhiều với chị, Thy Ngọc cảm thấy khoảng cách giữa mình và chị rút ngắn lại, có điều hai người… Bởi vì chuyện này, nên tạo ra một bức tường ngăn cách khó có thể mở miệng.
Vì vậy, cô không biết nên đối mặt với chị như thế nào.
Nếu nói tối hôm qua chị uống say, nghĩ lầm bọn họ đang đóng phim, như vậy hôm nay… Chị không say rượu, lại, lại… làm vậy với cô, là có ý gì? Cô không dám hỏi.
Trong tiềm thức của cô, Tóc Tiên giống như sao bắc cực xa xôi không thể với tới, nhưng vì hai người đóng cùng một bộ phim nên mới có tiếp xúc, cô thật sự rất vui, rất cảm kích và khâm phục chị.
Giống như fans gặp thần tượng nhiều năm của mình.
Tình cảm mà cô đối với chị, trước khi bắt đầu quay phim chính là tình cảm này.
Nhưng… Sau khi trải qua mấy ngày diễn chung, cô rõ ràng nhận ra tình cảm của mình đối với chị đã thay đổi, dường như cô đã coi chị là Cố Gia Kỳ.
Người phụ nữ kia một khi tức giận sẽ rất đáng sợ, rồi lại cho cô sự chiều chuộng vô hạn.
Cô thích chị, lại sợ chị.
“Đưa em đi uống đồ ngon nhé.” Tóc Tiên nói với Thy Ngọc rồi nhẹ nhàng gọi Anh Thư, “Đi Đông Hưng.”
Anh Thư đáp, “Vâng.”
Thy Ngọc khẽ cắn môi, “… Không phải chị nói rất mệt sao?”
Tóc Tiên không chịu được, đưa tay nhéo tai cô, “Lừa anh ta.” Chị thấp giọng, mang theo chút mê hoặc, “Sợ em và anh ta đi với nhau.”
“Không, em không muốn đi.” Thy Ngọc không dám nhìn chị, sợ gương mặt đỏ bừng của mình bị chị nhìn thấy.
“Vậy em, muốn đi cùng tôi sao?” Ngón tay Tóc Tiên di chuyển xuống, sờ lên mặt cô, nhẹ nhàng nâng cằm cô rồi xoay lại đây.
Thy Ngọc đỏ mặt tía tai, cắn môi không nói gì.
“Ngoan.” Chị trấn an, dùng ngón cái cọ lên môi cô, “Không được đi cùng người đàn ông khác.”
Thy Ngọc bị ngón tay của chị cọ vào, cơ thể không chịu được liền rùng mình, “Vâng.”
Chuông điện thoại vang lên, trong nháy mắt phá vỡ bầu không khí ái muội, Thy Ngọc mở điện thoại ra, là mẹ cô gọi đến.
Cô chỉ nhìn thoáng qua rồi để chế độ im lặng, không muốn nghe.
Tóc Tiên ở bên cạnh thấy, hỏi cô, “Sao em không nghe máy?”
“Em… Đợi chốc nữa sẽ nghe.” Thy Ngọc cười hơi miễn cưỡng.
Tóc Tiên không khỏi nghĩ ngợi, đầu dây bên kia là ai, sao lại khiến cô tỏ ra dáng vẻ kháng cự như vậy?
Xe ngừng ở bãi đỗ xe, Anh Thư xuống xe trước, cô ấy đi xem phòng đã được đặt hay chưa.
Tóc Tiên nói đi toilet, lúc này Thy Ngọc mới trốn vào toilet khác, gọi điện lại cho mẹ cô.
“Sao lâu như vậy mới gọi lại?” Giọng nói của Trần Tú Mỹ bên kia có vẻ mất kiên nhẫn.
“Mẹ à, con đóng phim, vừa nãy mới kết thúc công việc.” Giọng Thy Ngọc nhẹ nhàng, “Có chuyện gì sao ạ?”
“Chuyện gì? Nói chuyện với mẹ mà con tỏ thái độ này à?” Âm thanh của Trần Tú Mỹ rất lớn, truyền qua điện thoại, làm lỗ tai Thy Ngọc đau nhói, “Em trai con sắp cưới vợ, cần hơn 100 triệu để mua phòng ở, con nhanh chóng gả cho người có tiền để bổ sung thêm khoản này, mẹ đang rất buồn phiền vì tiền đây, tóc bạc trắng hết rồi, ba con còn đang bị bệnh, tiền khám bệnh cũng không có…”