Phim Giả Tình Thật - Chương 32
Thy Ngọc không nuốt được lại càng không nhả ra được, cô bị chị giữ gáy, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, nước mắt chảy ra.
“Ư ư ư…”
Cô đáng thương lắc đầu, núm vú xinh đẹp run rẩy.
Nước mắt chảy dọc khuôn mặt, dừng ở khóe môi, rồi từ khóe môi chảy xuống dương v*t, cô vô thức nuốt nước miếng.
Tóc Tiên nhìn thấy cô như vậy, chị không chịu được thở dốc, suýt chút nữa tước vũ khí đầu hàng trước cái miệng nhỏ ướt nóng, chật chội này.
Ánh mắt Thy Ngọc đáng thương nhìn chị, cô lắc lắc cái đầu, nức nở kêu lên, “A ư… Sâu quá…”
Không lâu sau, rốt cuộc chị cũng buông tay, xong, một giây sau, chị lại giữ chặt gáy cô bức cô nuốt đồ vật to lớn kia vào một lần nữa, giọng chị khàn khàn mê hoặc cô, “Ngoan, ăn đi nào…”
Thy Ngọc không trốn được, cô đành ăn vào từng chút một, giống như ăn quả anh đào trên ly rượu trái cây đêm nay.
Nhẹ nhàng liếm láp, sau đó… Dùng hàm răng…
Tóc Tiên đỏ mặt vì bị răng cô cọ đến, chị lật người cô lại để cô đưa lưng về phía mình, mặt đối diện với cửa xe làm bằng pha lê, đem hai cánh tay cô vòng ra đằng sau.
Chị ấn bờ mông trắng nõn kia xuống, ra vào vô cùng tàn nhẫn.
Bầu ngực trắng như tuyết bị ép sát vào cửa xe, cô tê dại vì hơi lạnh chạm vào, Thy Ngọc bật khóc từ từ vì khoái cảm mãnh liệt.
“A… Ha a… Không… A… Ưm…”
Tóc Tiên kéo cô lại, cuối cùng thì bộ ngực mềm mại cũng không bị dính vào cửa xe lạnh lẽo nữa, nhưng núm v* đáng thương thi thoảng lại bị cọ vào vì sự đưa đẩy của chị, bàn chân Thy Ngọc căng ra, cô kêu lên một tiếng dài, bụng nhỏ phun ra vệt nước trong suốt.
Tóc Tiên lật người cô lại, chị đang định đè cô xuống tiến vào lần nữa thì thấy Thy Ngọc nhỏ giọng khóc.
“Sao vậy?” Chị cúi đầu hôn lên những giọt nước mắt của cô.
Cánh tay trắng nõn của Thy Ngọc ôm cổ chị, giọng cô mềm mại như tiếng mèo kêu, “Cố Gia Kỳ…”
Một lúc lâu sau, Tóc Tiên mới đáp lại, “Tôi đây.”
“Đừng chết… Được không?” Cô khóc lóc hôn lên mặt chị.
Sáng nay cô mới nhận được kịch bản của phần sau.
Kết cục của Cố Gia Kỳ… là chết.
“Ừ.” Tóc Tiên hôn môi cô, “Tôi đồng ý với em.”
Chị thong thả, dịu dàng tiến vào bên trong cô, hai tay chị ôm mặt cô, nhẹ nhàng, lưu luyến hôn cô.
Khoảng khắc đó.
Bọn họ là Đường Hân và Cố Gia Kỳ.
Cũng là Thy Ngọc và Tóc Tiên.
Sau khi đưa Thy Ngọc về phòng, Tóc Tiên nhận được tài liệu mà trợ lý gửi đến, xem xong mặt chị không có cảm xúc gì, lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý.
“Cho bà ta một khoản tiền, làm một hợp đồng bảo mật, giữ kín miệng bà ta cho tôi.”
Trợ lý Lý Vũ Tùng do dự hỏi, “Nhỡ đâu đối phương nhận được khoản báu bở, sau này lại đòi tiền chúng ta không ngừng thì sao?”
“Bà ta muốn bao nhiêu thì cho bấy nhiêu.” Tóc Tiên nhìn thẳng vào gương, trong đó phản chiếu lên ánh mắt âm u, lạnh lẽo có vài phần giống với Cố Gia Kỳ, “Nhưng từ giờ trở đi, Thy Ngọc sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì với bọn họ nữa, cô ấy là của tôi, nếu bọn họ dám quấy rầy cô ấy, tìm luật sư nói với bọn họ, uy hiếp đòi tiền ảnh hậu là tội danh gì. Tất nhiên, nếu có thể đưa bọn họ vào ăn cơm tù mấy năm cũng được.”
Lý Vũ Tùng nhận ra chị đang tức giận, vội vàng lên tiếng, “Vâng ạ.”
Trước khi nhận bộ phim này, có rất nhiều người không xem trọng việc đạo diễn Từ lựa chọn ảnh hậu, rốt cuộc ở trước mặt công chúng, Tóc Tiên là một người hoàn mỹ, ngoại trừ tính tình hơi lạnh nhạt.
Nhưng chỉ có đạo diễn Từ và trợ lý quen biết chị mới rõ, người này giống Cố Gia Kỳ.
Vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn.
Chị không phải đang diễn Cố Gia Kỳ, chị chính là Cố Gia Kỳ.