Phim Giả Tình Thật - Chương 36
“Stockholm cảnh số 78 lần thứ nhất! Action!”
Đường Hân đi từ trong toilet ra, mái tóc ướt rũ xuống trước ngực, cô cầm khăn lông lau tóc, lộ ra gương mặt sạch sẽ không son phấn, làn da căng mọng, đôi mắt ướt át đen nhánh, lông mi dài cong và chiếc mũi nhỏ xinh.
Khi nhìn thấy chị đang nằm trên ghế sofa, cái miệng đỏ bừng rất tự nhiên mỉm cười.
Cảnh này quay khá tốt.
Hai người ở trên ghế triền miên đụng chạm. Không cần phải nhập diễn, khi chị hôn môi cô, cơ thể cô đã làm rất tốt bước chuẩn bị, mỗi tế bào trong cơ thể cô đều đang kêu gào, dường như rất chào mừng chị đến.
Người phụ nữ vô cùng kiên nhẫn vuốt ve và hôn cô giống như tối qua, cô hơi ưỡn người đứng dậy, cần cổ thon dài, trắng nõn bị chiếc lưỡi ấm áp của chị liếm qua, cơ thể cô run lên phát ra tiếng.
Chị khẽ cười, “Nhạy cảm vậy sao?”
Lời này không có trong kịch bản.
Nhưng Tóc Tiên tỏ ra không sao cả, bàn tay to lớn của chị bao bọc bộ ngực đầy đặn, năm ngón tay cảm nhận được sự mềm mại tràn ra khỏi lòng bàn tay mình.
Hôm nay Đường Hân mặc một chiếc váy dài màu trắng, bên dưới là một chiếc quần lót ren, đó chính là bộ quần áo mà sáng nay Cố Gia Kỳ bảo cô mặc vào, chị nói chị thích nhìn cô mặc như vậy. Đường Hân chỉ đành ngại ngùng làm theo đam mê biến thái này của chị.
Giờ phút này, chị đang dùng đầu ngón tay thon dài lột ra lớp vải hơi mỏng kia, từng chút một tiến gần đến chỗ non mềm giữa hai chân cô.
Tối qua bị chị “yêu thương” quá đà, nơi đó của Thy Ngọc vẫn còn sưng và đau. Lòng bàn tay chị chạm vào, cô lập từng run rẩy.
Sau vài lần thăm dò, thấy cơ thể cô bất giác căng thẳng, Tóc Tiên liền tá vị, ngón tay chị di chuyển vào bên trong đùi cô, giả vờ làm động tác cắm vào.
Đường Hân khẽ thở hổn hển.
Có vẻ chị cảm thấy bôi trơn đủ rồi, chị bắt đầu cởi thắt lưng quần. Tóc Tiên không cởi quần lót, hôm nay diễn trong phòng khách, đạo diễn không bảo mọi người tránh đi, những nhân vật nam phụ như Tống Vũ cũng đều đứng bên cạnh nhìn.
Chị xoa xoa vài cái, đặt đồ vật dưới thân sát mông cô gái, làm ra vẻ cắm vào, sau đó chị ôm chặt cô, hôn lấy tiếng rên rỉ của cô.
Cảnh này Cố Gia Kỳ rất dịu dàng, chị chỉ muốn Đường Hân cảm nhận được sự sung sướng của trận làm tình, vì thế chị không phóng túng đâm thọc mà chỉ hôn cô không ngừng, sau đó nhẹ nhàng tiến vào trong cô.
Ngay khi Cố Gia Kỳ thở gấp bắn tinh, cánh cửa bị một người đá văng, cảnh sát tay cầm súng phá cửa xông vào, hướng về phía chị hô lên, “Không được nhúc nhích!”
Cố Gia Kỳ hơi sửng sốt, tiếp theo chị phủ quần áo lên người Đường Hân, đặt một nụ hôn lên trán cô, lúc này mới xoay cơ thể trần trụi lại.
“Giơ hai tay lên!” Một đám cảnh sát vây quanh chị, lo lắng chị sẽ ra tay với người phụ nữ bên cạnh, lấy cô làm con tin để khống chế.
Cố Gia Kỳ không giãy giụa, tay chị ôm đầu đặt sau gáy, xoay người nhìn Đường Hân đang phát ngốc ở trên ghế.
Chị cười với cô, giọng nói khàn khàn, “Bé ngoan, chờ tôi trở lại.”
Vừa dứt lời, cảnh sát lập tức xông đến đè chị trên mặt đất, lấy còng tay khóa chị lại.
Có một người cảnh sát tìm một tấm thảm bao lên người Đường Hân, “Không sao rồi, chúng tôi đến cứu cô…”
Đường Hân òa khóc thành tiếng.
Trước mặt cô, chị đang nằm trên mặt đất, gương mặt vốn đang chật vật lại cười với cô.
Đôi môi chị mấp máy, hình như có tiếng nói khàn khàn lọt vào trong tai cô, trỗi dậy sự rùng mình từ sâu trong linh hồn.
“Đợi tôi.”