Phim Giả Tình Thật - Chương 45
Mấy người trang điểm xong, máy móc cũng đã được vận chuyển đến địa điểm quay phim, đoàn người ngồi xe qua, đạo diễn Từ sắp xếp xong vị trí máy, hô hoán ghi chép, sau đó, Tóc Tiên đứng ở giữa vị trí máy quay.
Chị đứng trước ống kính thân hình cao lớn, trên người còn mặt trang phục tù nhân, cả người rất là chật vật, nhưng đôi mắt kia lại sáng dị thường.
Cô ta đã tìm thấy nơi ẩn náu của Hầu Tử.
Hầu Tử trăm triệu lần không nghĩ tới, cái chỗ này sẽ bị chị ta tìm được, lúc này kéo Đường Hân trốn về phía cửa sau, nào biết, cửa sau đã sớm bị cảnh sát mai phục.
Ngay sau khi anh ta mở cửa, đã bị cảnh sát khống chế.
Sau khi được cảnh sát giải cứu, Đường Hân mới cúi đầu nhỏ giọng nức nở.
“Đường Hân——–”
Phía sau truyền đến tiếng gọi của chị.
Đường Hân xoay người lại, liền thấy Cố Gia Kỳ đứng ở đó.
Cô ấy đẩy cảnh sát trước mặt ra, không chút nghĩ ngợi chạy về phía chị.
Cố Gia Kỳ lộ ra nụ cười.
Nữ cảnh sát cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới, người kia sẽ có một mặt cười dịu dàng như vậy.
Chị ta hơi cúi người, ôm cô gái xông tới trước mặt vào trong ngực, sau đó giơ tay nắm cằm, hôn xuống.
Đường Hân bị hôn đến thiếu ói, nước mắt chảy ròng ròng, thân hình gầy yếu còn đang run rẩy, giọng nói còn mang theo nức nở, “Chị…làm thế nào…lại ở đây…?”
Cố Gia Kỳ kiểm tra kĩ một lượt, thấy cô ấy không sao, lúc này mới ôm vào trong ngực, dùng cằm đè lên đỉnh đầu cô, “Chị muốn gặp em”.
Chị ta thì thầm.
Đường Hân không kìm chế được mà khóc.
Chị mỉm cười : “Đừng khóc”.
Phía sau truyền đến giọng nói của cảnh sát, “Cho cô thêm một phút”.
Cố Gia Kỳ đưa tay lau nước mắt của cô ấy, “Chị phải đi”.
Đường Hân khóc lắc đầu, ngón tay nắm chặt tay chị, “Đừng…”
Cố Gia Kỳ sờ mặt cô ấy, “Ngoan, chờ chị ra”.
“Đừng đi…”Đường Hân khóc ôm lấy chị, “Đừng…”
Hốc mắt Cố Gia Kỳ ửng đỏ, chị ôm lấy thân thể run rẩy của cô gái nhỏ, giọng nói khàn khàn, “Chị sẽ sớm ra, bảo bối, đừng khóc, kiên nhẫn chờ tôi, tôi nhất định…”
Chị còn chưa dứt lời, đã nghe thấy cô gái nhỏ nghẹn ngào nói.
“Em…Đang mang thai”.
Chị sững sờ.
Đường Hân buông chị ra, khóc đến không thể thở nổi, trên khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ bừng, môi mấp máy, lặp lại một lần.
“Em có thai”.
Nước mắt cô ấy rơi xuống, nhìn lấy chị, nói từng chữ một, “Con của chị”.
Cố Gia Kỳ ngơ ngác nhìn bụng cô ấy, niềm vui bất ngờ xuất hiện đánh gục chị, hốc mắt chị đỏ lên, nửa quỳ trên mặt đất, đưa tay chạm vào vùng bụng bằng phẳng của Đường Hân.
Đứa bé.
Con của cô.
Khóe miệng chị nhếch lên, cười, cười đến nước mắt đều rơi xuống.
Cô liền quỳ trên mặt đất, nhẹ nhàng vòng quanh eo Đường Hân, đem mặt dán lên bụng cô gái nhỏ cảm nhận một lát, sau đó nhịn không được cách lớp quần áo hôn lên bụng cô ấy.
Đường Hân còn đang khóc.
Cố Gia Kỳ đứng lên, giơ tay lau nước mắt của cô ấy, giọng nói khàn khàn, lại lộ ra dịu dàng, “Hy vọng là một bé gái”.
Chị vuốt mặt Đường Hân, khẽ mỉm cười,”Nhất định bộ dạng giống em, xinh đẹp, giống hoa hồng có gai”.
Đường Hân khóc lắc đầu.
“Ngoan”. Cố Gia Kỳ dán vào bên tai Đường Hân nói một địa chỉ, “Lúc cần tiền liền đi chỗ này”.
Cuối cùng chị hôn môi Đường Hân, nói với cô ấy, “Tôi phải đi rồi, đừng khóc”.