Phim Giả Tình Thật - Chương 50
[Trong phòng tư vấn tâm lý].
Một bác sĩ tâm lý trung niên đang làm liệu pháp trị liệu bằng thôi miên cho một người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa đơn.
“Hãy nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ trước mặt cô, đợi đến khi tôi đếm đến 10, cô hãy nhắm mắt lại”.
Cô ấy cầm một chiếc đồng hồ bỏ túi trong tay, rồi đung đưa trước mặt người phụ nữ.
“1,2,3…….”
Khi bác sĩ tâm lý đếm đến 10, người phụ nữ liền nhắm mắt lại, rồi cô ấy hỏi, “Cô nhìn thấy gì?”
“Một căn phòng”.
“Căn phòng như thế nào?”
“Có chút lộn xộn”.
“Trong phòng có ai không?”
“Có”.
“Cô có quen biết không?”
“Có quen”.
Người phụ nữ ngồi trên ghế sofa đơn đột nhiên ưỡn người.
Bác sĩ tâm lý khẽ nắm lấy tay cô ấy, “Sao vậy?Là người cô sợ sao?”
“Không, là người tôi yêu”.Đường Hân lộ ra nụ cười dịu dàng.”Chị ấy đang hôn tôi”.
Bác sĩ tâm lý khẽ thở dài một cái.
Cô ấy là bác sĩ tâm lý 8 năm trước đã trị liệu cho Đường Hân, chuyên gia Lương Hữu Tuệ.
Lúc này đây, cô ấy không thể không thừa nhận một chuyện, chính là…cô ấy không chữa nổi cho Đường Hân.
Đường Hân ngồi ưỡn người trên ghế sofa, trong thế giới thôi miên của cô ấy. Người kia đang luồn tay ra sau lưng cô, trước mặt bác sĩ tâm lý, hung bạo tiến vào bên trong cơ thể cô.
Chị ta hôn rất mãnh liệt và nóng bỏng,
nó như thiêu đốt cô ấy.
Bàn tay chị mạnh mẽ, những ngón tay thô ráp đang sờ nắn núm ѵ* mẫn cảm của cô ấy, sau đó lại luồn xuống giữ lấy eo cô ấy, trong lúc cô đang mở rộng chân ra thì đẩy mạnh vào một cái.
Đường Hân ngồi trên ghế sofa thở hổn hển.
“Cố Gia Kỳ …”Cô ấy khẽ rên lên một cái tên, khi người kia bắn tinh dịch vào trong người cô ấy, phần bụng dưới của cô ấy co lại và cô ấy lên đỉnh.
Sau khi lên đỉnh, Đường Hân khẽ mở mắt ra, chỉ nhìn thấy một tấm rèm cửa màu xám, Lương Hữu Tuệ đưa khăn giấy ra trước mặt cô ấy.
Cô ấy nhận lấy, gương mặt vẫn như bình thường lấy khăn lau phần quần lót ướt đẫm của cô ấy.
Rồi cô đứng ngay dậy, nói với Lương Hữu Tuệ, “Cảm ơn cô, tuần sau tôi sẽ lại đến”.
Lương Hữu Tuệ thở dài, “Đường Hân, không cần đến đâu”.
Đường Hân dừng lại, quay đầu nhìn Lương Hữu Tuệ.
Chỉ thấy bà ấy nói: “Cô không bị bệnh, cô rất bình thường”.
Đường Hân mỉm cười: “Cảm ơn”.
Khi cô ấy đẩy cửa ra, trên ghế ngoài hành lang có một cô bé tầm 6-7 tuổi, rất xinh xắn, mắt to, mũi nhỏ, da trắng nõn.
Cô bé mặc chiếc váy công chúa, nhìn như một con búp bê vậy.
Nhưng Lương Hữu Tuệ lại nhìn thấy bóng dáng của người phụ nữ đó qua cặp lông mày của cô bé.
” Đường Ân “.
Đường Hân gọi cô bé, “Về nhà thôi”.
“Dạ, tạm biệt dì Lương”. Cô bé lễ phép vẫy tay chào Lương Hữu Tuệ, rồi cầm tay Đường Hân rời đi.
Lương Hữu Tuệ nhìn bóng lưng của hai người họ, suy nghĩ hồi lâu.
“Cắt”.
Từ Đạo hét lên.
Thy Ngọc lo lắng nhìn Từ Đạo.
Cảnh vừa rồi là cảnh cuối phim, vậy mà, cô đã quay tới 5 lần rồi.
Vì trong quá trình thôi miên, Ảnh hậu muốn ở trước mặt bác sĩ tâm lý “làm” với cô.
Thy Ngọc là lần đầu tiên có người phụ nữ khác nhìn cảnh giường chiếu của cô và Ảnh hậu gần như vậy, cho nên cứ không thả lỏng được.
Nhưng ngược lại với cô, chị lại rất thả lỏng.
Thy Ngọc còn chưa chuẩn bị xong, chị đã đè cô xuống và hôn cô rồi, cứ hôn thẳng vào môi cô, khi cô đang run rẩy, chị đã cởi đồ của cô ra, cúi đầu ngậm lấy đỉnh ngực của cô.
Thy Ngọc căng thẳng, khi mở mắt ra, thấy Vương Khả diễn vai Lương Hữu Tuệ đang ở ngay bên cạnh.
Từ Đạo thấy cô căng thẳng, ngừng lại cho cô ít thời gian.
Lần thứ 2, chị xé rách quần lót của cô, bộ phận sinh dục áp sát vào giống như tiến vào trong người cô.
Rõ ràng là đang diễn, nhưng chị diễn quá thật, khiến cho Thy Ngọc kinh hãi mở to mắt, sợ Vương Khả ở bên cạnh nhìn thấy.