Phim Giả Tình Thật - Chương 52
“Chị Thy, quay xong rồi chị thấy vui không?” Anh Thư cười hỏi.
“Vui”
Thy Ngọc nheo mắt cười, “Rất vui”.
Anh Thư cười đưa cô lên ghế sau, “Chị đợi lát nữa sẽ càng vui hơn”.
Thy Ngọc gật gật đầu, “Vui”.
Anh Thư thấy vẻ mặt say rượu của cô, bộ dáng híp mắt ngây thơ đáng yêu, nhịn không được nở nụ cười, “Chị Thy, chị đẹp quá”.
Thy Ngọc lại lắc đầu, nghiêm trang nói, “Ảnh hậu rất đẹp”.
“Ha ha ha, đúng, ảnh hậu đẹp”. Anh Thư cười to ra tiếng.
Cô ấy lái xe đến bãi đỗ xe dưới lầu khách sạn, xe của Tóc Tiên cũng đi theo phía sau. Sau khi xuống xe, Anh Thư còn chưa cởi dây an toàn ra, Tóc Tiên đã đi tới mở cửa sau, ngồi vào.
“Say rồi?” Chị vươn tay sờ sờ khuôn mặt đỏ bừng của Thy Ngọc, ôm người vào trong ngực.
Trong bữa tiệc hai người ngồi đối diện, Thy Ngọc toàn bộ quá trình cũng không dám nhìn chị, lo lắng bị người ta nhìn ra cái gì, chỉ rũ mắt thật cẩn thận nhìn bàn tay chị đặt trên bàn.
Trong lòng Tóc Tiên bị ánh mắt giống như mèo của cô làm ngứa ngáy, ngay cả đạo diễn Từ bên cạnh nói gì cũng không nghe thấy.
Thy Ngọc thấy chị, ngọt ngào nở nụ cười, “Tóc Tiên”.
Tóc Tiên cúi đầu hôn lên môi cô, “Ừm, là chị”.
Anh Thư cách gương chiếu hậu nhìn thấy một màn này, vội vàng rụt đầu, mặt đỏ tai hồng đóng cửa xuống xe
A a a a, ảnh hậu thật dịu dàng! Người bình thường cô ấy nhìn thấy quả thực là hai người!
Sau khi xuống xe cô ấy thấy Lý Vũ Tùng đeo khẩu trang và kính râm, lén lút đứng ở một bên.
Anh Thư đi tới túm lấy tay áo anh ta, “Anh làm gì vậy?”
Lý Vũ Tùng chỉ vào cô, “Mau đeo khẩu trang, bị người ta nhận ra liền xong rồi”
Anh Thư chỉ chỉ anh ta, “Anh trai à, anh bịt kín như vậy càng khiến người ta chú ý hơn có được không?”
Lý Vũ Tùng: “…”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Tóc Tiên đã ôm Thy Ngọc xuống xe.
Anh Thư chỉ chỉ Tóc Tiên, “Thấy chưa, rất thoải mái, người như vậy vừa đẹp vừa ngầu biết bao!”Cô ấy nhìn Tóc Tiên, lại nhìn Lý Vũ Tùng bên cạnh, “Anh xem anh kìa, một chút cũng không ra dáng đàn ông chút nào”.
Lý Vũ Tùng “…”
Tóc Tiên ôm Thy Ngọc một đường đến trước cửa khách sạn, mới buông người xuống.
Thy Ngọc mông lung nhìn căn phòng, mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, trên thảm tất cả đều là cánh hoa màu đỏ, cô hoảng hốt cảm thấy mình hình như đang nằm mơ, cười cười với ảnh hậu phía sau, “Chị ơi, trên mặt đất hình như có hoa…”
Tóc Tiên nắm tay cô, thấp giọng nói: “Ừm”.
Thy Ngọc đi vào liền phát hiện, trên giường cũng có cánh hoa, trên bàn đặt hơn mười bó hoa hồng đỏ rực rỡ, cô nhìn thấy trên hoa hồng có một tấm thiệp, liền lắc lư bước chân đi tới, cầm lấy tấm thiệp.
Nó là một dòng chữ viết tay.
[ Chúc mừng em. ]
Bên dưới là một từ: Tiên
Thy Ngọc che miệng, cười cười, hốc mắt có chút chua xót.
Cô xoay người, nhìn Tóc Tiên một lát, lắt lư đi tới chỗ chị, choàng tay ôm cổ chị khẽ nói, “…Cám ơn chị.” Cô ấy sụt sịt,”Như đang mơ vậy”.
Đây là lần đầu tiên cô hoàn thành một bộ phim và có ai đó tặng hoa cho cô.
Hơn nữa người này, còn là ảnh hậu.
Một người mà cô không bao giờ dám nghĩ đến.
Tóc Tiên dùng ngón tay lau nước mắt cho cô, nâng cằm lên, hôn lên môi cô, hôn đến khi hai người thở hồng hộc, lúc này mới thấp giọng hỏi: “Thích không?”
Thy Ngọc gật gật đầu, “Thích”.
Tóc Tiên lại hôn cô, giọng nói từ giữa hai hàm răng đi ra, khàn khàn lại lưu loát:
“Tôi hỏi, Thy có thích chị không?”