Phò Mã Hôm Nay Hết Giận Chưa - Chương 31
Định Viễn hầu phủ khiêng rương đến cửa, vừa mở ra toàn là vàng bạc ngọc thạch, lăng la tơ lụa, ra tay rất rộng rãi. Sắc mặt Hạ Quân Thành đen sì, tràn ngập bốn chữ không tình không nguyện. Tạ Văn Trạch đi theo sau Hạ Quân Thành, rất khéo léo hành lễ với Hạ Sơ Huyền, nói là chuyên đến bồi tội.
Hạ Sơ Huyền nghe xong chỉ muốn cười. Khoảng cách từ lần Hạ Quân Thành xung đột với nàng đã qua bao lâu rồi? Hầu phủ lúc này mới nhớ đến việc tới cửa xin lỗi? Nàng mím môi, lạnh nhạt nói: "Không cần, các vị cứ khiêng đồ về."
Tạ Văn Trạch đánh giá gương mặt Hạ Sơ Huyền. Trong cơn hoảng hốt, giọng nói dáng cười của cố nhân hiện lên trước mắt. Hạ Quân Thành là dòng bên Hạ gia, có vài phần tương tự Định Viễn hầu, nhưng nếu đứng cùng Hạ Sơ Huyền, chỉ cần người từng gặp Định Viễn hầu và Khang Nhạc huyện chủ đều sẽ nghi ngờ thân phận bọn họ, khó trách trong Trường An tiếng gió lại lớn như vậy. Tạ Văn Trạch âm thầm suy nghĩ. Nàng mang nét lạnh, chính khí, uy nghi nghiêm nghị, không có vẻ thô bỉ lớn lên nơi thôn dã, thần thái xa cách, không dễ nắm bắt. Tạ Văn Trạch rất nhanh đã có phán đoán. Trước đó hắn còn nghĩ Hạ Sơ Huyền tiến sĩ cập đệ có thể là do Tấn Dương Trưởng Công chúa chủ đạo, nay nhìn khí độ của nàng, cũng không phải như vậy.
Hạ Sơ Huyền cũng đang quan sát Tạ Văn Trạch. Sau khi biết Định Viễn hầu phủ hạ sát thủ với nàng, nàng cũng thuận thế từ miệng công chúa biết được tin tức liên quan đến Tạ Văn Trạch. Người này đi theo lão Định Viễn hầu nhiều năm, theo lý đã hơn năm mươi tuổi, nhưng hắn rất biết chăm sóc bản thân, khí sắc nhìn chỉ khoảng bốn mươi. Hạ Quân Thành là chủ, hắn là phó, nhưng hai người sóng vai đứng cùng, Hạ Quân Thành lại rất giống một gã sai vặt mặc nhầm cẩm y của chủ nhân. Mặt mũi cú vọ, rõ ràng không phải người lương thiện.
"Hầu gia là tâm tính thiếu niên, hành sự lỗ mãng, chỗ nào đắc tội, mong dưới chân bao dung." Tạ Văn Trạch cười tủm tỉm nói.
Hạ Quân Thành không tình nguyện cúi đầu với Hạ Sơ Huyền.
Hạ Sơ Huyền cười nhạo một tiếng. Đây là đến xin lỗi sao? Nếu nàng không đồng ý, chẳng lẽ những người này sẽ cắm rễ trong viện của nàng? Tạ Văn Trạch thấy Hạ Sơ Huyền không tiếp lời, lại lấy Hạ gia ra để vin quan hệ, trong lời nói giấu lưỡi dao sắc, dò xét lai lịch Hạ Sơ Huyền. Mấy năm nay Hạ Sơ Huyền cũng đã có thêm chút tâm nhãn, rất đề phòng Tạ Văn Trạch, không nóng không lạnh chắn trở về, rồi lấy cớ sự vụ quấn thân, lộ ý tiễn khách. Đồ vật Hạ Sơ Huyền không nhận một thứ nào, toàn bộ đẩy ra ngoài phòng. Còn Định Viễn hầu phủ muốn xử lý thế nào thì không liên quan đến nàng.
Hạ Quân Thành ôm một bụng tức, nghiến răng nghiến lợi nói: "Không biết điều!"
Ánh mắt Tạ Văn Trạch lóe lên, từ thái độ của Hạ Sơ Huyền phân biệt ra sự kháng cự. Người như vậy dù có quy vị cũng không dễ bị hắn khống chế, rốt cuộc không bằng kẻ ngu xuẩn không đầu óc Hạ Quân Thành dễ dùng. Nếu Hạ Sơ Huyền không thể làm quân cờ, vậy chỉ có thể giữ lấy Hạ Quân Thành. Phía Bạch gia, xem ra phải qua lại nhiều hơn. Chỉ cần bám được vào cây đại thụ Bạch Hành Dịch, trước khi giá trị của Hạ gia bị ép khô, Hạ Quân Thành sẽ không trở thành quân cờ bị bỏ. Những người liên quan đến Hạ Quân Thành hắn đều đã xử lý sạch sẽ, không có bằng chứng, người khác cũng không chứng minh được Hạ Quân Thành không phải con trai Định Viễn hầu. Chỉ hy vọng bên Tương Châu đừng nhảy ra người nào.
Tương Châu thứ sử phủ.
Hạ Quần trước tiên nhận được tin Hạ Sơ Huyền tiến sĩ cập đệ, lập tức vui mừng khôn xiết. Nhưng không bao lâu sau, thư của Chu Lân Chi cũng theo tới, đổ ập xuống mắng hắn một trận, hỏi hắn vì sao lại để Hạ Sơ Huyền vào kinh. Giờ thì hay rồi, Hạ Sơ Huyền thành phò mã Tấn Dương, trở thành tấm bia sáng loáng, kẹp giữa thánh nhân và Thái hậu. Hạ Quần lập tức không còn cười nổi, nhưng chuyện phiền lòng chưa dừng ở đó. Trong Trường An lục tục có người đến ngầm điều tra Hạ Gia Thôn ở huyện An Dương, thậm chí có người sờ đến mộ của Khang Nhạc huyện chủ! Hạ Quần sao có thể để sự tình phát triển như vậy? Trường An hắn không quản được, nhưng Tương Châu là địa bàn của hắn, hắn định đoạt. Những người kia không phải sứ giả cầm tiết của thiên tử, Hạ Quần xuống tay không chút kiêng dè.
Trong Trường An, Bạch Hành Dịch chờ mãi chờ mãi vẫn không nhận được tin từ Tương Châu. Trao đổi với Tạ Văn Trạch một phen, hắn sao còn không rõ là có người ra tay?
"Người của Tấn Dương?" Bạch Hành Dịch nghi hoặc nói.
Sắc mặt Tạ Văn Trạch lạnh lẽo nghiêm nghị, nói hai chữ: "Hạ Quần."
Bạch Hành Dịch cau mày, hắn suy nghĩ một lát, hỏi: "Hạ Quân Thành rốt cuộc có phải con trai Định Viễn hầu hay không?"
Tạ Văn Trạch không cho là đúng, nói: "Quan trọng sao?"
Bạch Hành Dịch đã có được đáp án, hắn chậm rãi hỏi: "Xử lý sạch sẽ rồi?"
Nếu Hạ Quân Thành không phải con trai Định Viễn hầu, vậy cha mẹ ruột của hắn cùng người đỡ đẻ đều sẽ trở thành chướng ngại. Không có chứng cứ thì có thể kéo dài không xử trí, nhưng một khi có chứng cứ, dù là thiên tử cũng khó nói.
Lúc này trong phủ Trưởng Công chúa.
Dương Vân Ý đưa một phong thư đến gần ánh nến, nhìn nó bị ngọn lửa cắn nuốt.
Nàng hơi mỉm cười, xúc động nói: "Trên đời này không có bức tường nào không lọt gió."
Chuyện Định Viễn hầu phủ khiêng lễ vật đến Vụ Bổn Phường tìm Hạ Sơ Huyền bồi tội, không cần Hạ Sơ Huyền nói, Dương Vân Ý cũng biết. Nhưng đợi đến khi Hạ Sơ Huyền tới chơi, Dương Vân Ý vẫn đầy vẻ quan tâm hỏi han, kiên nhẫn nghe Hạ Sơ Huyền oán trách.
"Hắn nhất định không có lòng tốt." Giọng Hạ Sơ Huyền rất chắc chắn. Bất kể là Hạ Quân Thành hay Tạ Văn Trạch, nhìn đều mang dáng vẻ tiểu nhân. Nghĩ đến việc bọn họ chiếm cứ Định Viễn hầu phủ, Hạ Sơ Huyền liền cảm thấy đáng thương lại đáng buồn.
"Những kẻ như bọn họ vốn là vậy." Dương Vân Ý khinh thường cười nhạo. Nàng còn biết chuyện Bạch Hành Dịch và Định Viễn hầu phủ qua lại gần gũi, cũng lấy ra nói cho Hạ Sơ Huyền nghe.
"Bọn họ muốn kết thông gia?" Hạ Sơ Huyền nghe vậy nhíu mày, "Vậy chẳng phải đáng thương Bạch gia nữ lang sao?" Nàng biết trong giới quyền quý, hôn nhân đều là lợi thế, nhưng biết là một chuyện, có thể tiếp nhận hay không lại là chuyện khác. Chỉ nghĩ đến những hành động này thôi đã thấy ghê tởm. Nuôi nữ nhi lớn lên, chẳng lẽ chỉ để đổi lấy lợi ích sao? Khác gì bán nữ?
Dương Vân Ý nói: "Chưa chắc có thể thành."
Mày Hạ Sơ Huyền đang nhíu chặt thả lỏng vài phần, nàng vội hỏi: "Nói thế nào?"
Dương Vân Ý thấy Hạ Sơ Huyền hứng thú, liền mở miệng: "Phu nhân của Bạch Hành Dịch xuất thân Thanh Hà Thôi Thị, tên húy là Quang Mãn. Nàng là một nhân vật lợi hại. Bạch Hành Dịch sốt ruột vì danh lợi, trước đây đã muốn dùng hôn sự nhi nữ để lôi kéo triều quan, nhưng đều bị Thôi phu nhân chặn lại. Trưởng nữ, thứ nữ đã xuất giá đều không phải nhà đại phú đại quý như Bạch Hành Dịch mong đợi. Ấu nữ hiện giờ còn ở khuê phòng, nhưng hai lần trước đều không thành, lần thứ ba này Bạch Hành Dịch cũng sẽ không được như ý."
Tâm niệm Hạ Sơ Huyền khẽ động, nói: "Thôi thị có người trong triều?" Nàng cẩn thận suy nghĩ, người Thôi gia có thanh danh lớn trong triều chỉ có thượng thư hữu bộc dạ Thôi Tư Hành. Thê tử của hắn là Tiêu Đạo Thanh, muội muội cùng mẹ sinh ra của Thái hậu.
Dương Vân Ý ừ một tiếng: "Nàng và hữu bộc dạ là cùng tộc, thật ra quan hệ không tính là thân, nhưng nếu có thể khiến mưu tính của Bạch Hành Dịch thất bại, hữu bộc dạ vẫn rất vui lòng giúp đỡ tộc muội."
Hạ Sơ Huyền nghe Dương Vân Ý nói vậy liền yên tâm. Hạ Quân Thành chính là một kẻ bại hoại, nàng không muốn có nữ lang đáng thương nào rơi vào vực sâu.
Dương Vân Ý cười hỏi: "A Du, sao ngươi không quan tâm chuyện của chính mình?"
Sắc mặt Hạ Sơ Huyền ửng đỏ, nàng lúng túng nói: "Thái Sử Cục chẳng phải đã định ngày lành rồi sao?"
Dương Vân Ý sửng sốt, ý cười trên mặt càng đậm hơn. Nàng nói đến tiến triển của chuyện Định Viễn hầu thật giả cơ mà! Nào ngờ trong đầu A Du lại là chuyện thành thân? "Ngươi muốn thành thân với ta đến vậy sao?" Dương Vân Ý nhoẻn miệng cười, lại trêu chọc, "Trước đó là ai nói muốn về An Dương?"
Hạ Sơ Huyền nhìn thần thái của Dương Vân Ý liền biết mình nghĩ sai, một khuôn mặt lập tức phủ ráng đỏ. Nàng che giấu bằng cách dời mắt đi, nhưng chẳng bao lâu sau lại chuyển mắt về mặt Dương Vân Ý.
Dương Vân Ý giơ tay nhéo vành tai đỏ lên của Hạ Sơ Huyền, như đang nắm một viên hồng ngọc. Nàng ghé sát Hạ Sơ Huyền, thì thầm: "Nóng."
Hạ Sơ Huyền hoảng hốt lùi lại. Nàng muốn nhìn Dương Vân Ý, nhưng lúc này ý xấu hổ quanh quẩn trong lòng, tim nàng đập gấp như trống trận. Nàng sợ chỉ cần mở miệng, trái tim hoảng loạn ấy sẽ nhân cơ hội nhảy ra ngoài. Đầu óc hỗn loạn một mảnh, một lúc lâu sau nàng mới tìm lại được tinh thần, bắt lấy đề tài trước đó để che giấu: "Chuyện Định Viễn hầu phủ tiến triển thế nào rồi?"
Dương Vân Ý rất muốn tiến thêm một bước, nhưng lại sợ dọa chạy phò mã của mình. Nàng kéo Hạ Sơ Huyền ngồi xuống bên giường, không nhanh không chậm nói: "Trời xanh không phụ lòng người, ta cuối cùng cũng tìm được một chút manh mối. Sau khi Tạ Văn Trạch đẩy Hạ Quân Thành ra, liền xuống tay với cha mẹ ruột của hắn. Có lẽ người hắn phái đi vẫn còn chút lương tri, chưa đuổi tận giết tuyệt đôi vợ chồng bị đoạt mất hài tử kia. Ban đầu đôi vợ chồng ấy bị lời nói mê hoặc, đồng ý để Tạ Văn Trạch dùng Hạ Quân Thành giả làm con nối dõi hầu phủ, về sau lại thấy sợ, muốn tìm lại con trai mình."
Hạ Sơ Huyền hỏi: "Điện hạ phát hiện bọn họ bằng cách nào?"
Dương Vân Ý nói: "Thật ra là chính bọn họ tự đi ra." Đôi vợ chồng kia thật ra cũng không phải người lương thiện, có thể nuôi ra một đứa con như Hạ Quân Thành, đủ thấy phẩm hạnh thấp kém. Hạ Quân Thành cũng đâu phải vừa sinh ra đã bị Tạ Văn Trạch mang đi.
Hạ Sơ Huyền lẩm bẩm: "Quá trùng hợp rồi."
Dương Vân Ý: "Đúng vậy, nhưng dù nói thế nào, có thể lợi dụng là đủ." Trong lòng nàng thật ra có chút suy đoán, có lẽ hết thảy có liên quan đến Chu Lân Chi. Nếu Chu Lân Chi không nhắc đến, nàng cũng không qua hỏi, rốt cuộc trước mắt Chu Lân Chi vẫn đáng tin. Điều duy nhất khiến nàng bất mãn với vị tả Vũ Lâm đại tướng quân này là hắn trăm phương nghìn kế muốn đưa A Du trở về. Nhưng nàng biết Chu Lân Chi là vì tốt cho A Du, không muốn nàng ấy bị cuốn vào phong ba triều đình. Nhưng đã đến rồi, đâu thể dễ dàng tránh đi?
Trong việc xử lý những chuyện này, công chúa chắc chắn có kinh nghiệm hơn mình. Hạ Sơ Huyền thấy nàng ấy dáng vẻ đã nắm chắc trong tay, liền yên tâm. Thật ra nàng không để ý thân phận hay không thân phận, mẹ không nhắc với nàng, nghĩ đến cũng không quá quan trọng. Còn a gia… Đối với người đã vắng mặt trong đời nàng ấy, nàng chỉ thấy xa lạ, không có mong mỏi, càng sẽ không để tâm đến thù hận quá khứ.
Trong Bạch gia.
Bạch Hành Dịch tuy rất không muốn thương nghị hôn sự ấu nữ với phu nhân Thôi Quang Mãn, nhưng người chủ trì nội trợ trong nhà là Thôi Quang Mãn, chìa khóa nhà kho cũng ở trong tay nàng, Bạch Hành Dịch không thể vượt qua nàng. Nghĩ đến mấy lần khắc khẩu trước đây, sắc mặt Bạch Hành Dịch u trầm. Hắn chọn lúc tâm tình Thôi Quang Mãn tốt, bước vào sân của nàng.
Tuy là phu thê, nhưng càng giống kẻ thù. Ở dưới cùng một mái nhà, nhưng sớm đã không còn lời nào để nói. Bạch Hành Dịch rất ít bước vào sân Thôi Quang Mãn. Hắn nghe tiếng cười truyền ra từ trong phòng, mày gần như nhíu thành một chữ xuyên. Hắn không khỏi nghi ngờ gia giáo Thôi gia, Thôi Quang Mãn có chỗ nào giống một thế tộc nữ dịu thuận? Bạch Hành Dịch ôm đầy bụng oán giận bước vào phòng, lạnh nhạt liếc nhìn ấu nữ Bạch Gia Minh, nhàn nhạt nói: "Tam nương, về viện của con đi."
Bạch Gia Minh không nhúc nhích, mãi đến khi Thôi Quang Mãn vẫy tay với nàng, nàng mới hành gia lễ với Bạch Hành Dịch, rất ưu nhã lui ra ngoài.
"Ta đã xem trọng nhân gia cho Tam nương, đến lúc đó Định Viễn hầu phủ sẽ mời người đến cầu hôn." Bạch Hành Dịch mở miệng thông báo.
"Định Viễn hầu phủ? Hạ Quân Thành?" Thôi Quang Mãn liếc Bạch Hành Dịch một cái, cười lạnh nói, "Ngươi đúng là biết chọn người. Hạ Quân Thành thô tục lỗ mãng, văn không được võ không xong, Bạch Hành Dịch, ngươi muốn đẩy Tam nương vào hố lửa sao?"
Bạch Hành Dịch lạnh giọng nói: "Đây là ý của bệ hạ." Hắn sợ khi người của Định Viễn hầu phủ tới cửa, sẽ bị Thôi Quang Mãn trực tiếp đánh trở về.
Thôi Quang Mãn không ăn bộ này của Bạch Hành Dịch, nàng hỏi: "Tông thất hết người rồi sao?" Tay thiên tử vươn quá dài, còn quản cả hôn sự nhi nữ nhà thần tử. Nàng lười nói lời vô nghĩa với lão già tệ bạc, dứt khoát nói, "Tam nương sẽ không xuất giá. Nếu ngươi thật sự không nỡ bỏ mối thông gia này, ngươi tự đi mà gả."
Bạch Hành Dịch trợn mắt nhìn Thôi Quang Mãn, mắng: "Hoang đường!" Hắn đè nén tức giận, chém đinh chặt sắt nói, "Cái nhà này do ta làm chủ, Tam nương không muốn gả cũng phải gả!" Đại nương, Nhị nương đều gả thấp, khiến hắn ở trong triều rất mất mặt. Lần này nếu không thể lôi kéo Định Viễn hầu phủ, không biết thánh nhân sẽ nhìn hắn thế nào.
Thôi Quang Mãn không sợ sắc mặt đen sì của Bạch Hành Dịch, nàng nói: "Chỉ cần ta còn ở đây một ngày, ngươi đừng hòng đánh chủ ý lên Tam nương."
Bạch Hành Dịch thấy nói không thông với Thôi Quang Mãn, trừng nàng một cái rồi lại nổi giận đùng đùng rời đi. Nhưng vừa ra khỏi phòng, hắn đã thấy Bạch Gia Minh đang ghé bên cửa sổ nghe lén, dáng vẻ quý nữ hoàn toàn không còn. Trước mắt Bạch Hành Dịch tối sầm, nữ nhi của hắn sao lại biến thành bộ dạng như vậy? Nhưng Bạch Gia Minh căn bản không chờ Bạch Hành Dịch giáo huấn, nhanh như chớp chạy vào phòng, quỳ trước mặt Thôi Quang Mãn nói: "Mẹ, nhi không muốn xuất giá."
Thôi Quang Mãn nói: "Yên tâm đi, a gia của con không làm chủ được."
Nhưng Bạch Gia Minh vẫn khó yên lòng. Ai cũng nói "lệnh cha mẹ, lời người mai mối", có "phụ mệnh", người khác sẽ cảm thấy hết thảy thuận lý thành chương. Nếu thật để a gia cầm bát tự thiếp canh đi hợp, vậy về sau nàng sẽ không thể thoát khỏi Định Viễn hầu. Bạch Gia Minh rất nhiều chủ ý, tròng mắt nàng xoay chuyển, xúi giục Thôi Quang Mãn: "Mẹ, hay là người hòa ly với a gia đi, mang con đi cùng. Con muốn làm nữ nhi Thôi gia."