Phò Mã Hôm Nay Hết Giận Chưa - Chương 5
Vân Hi Âm hứng thú bừng bừng đổi đề tài: "Ban ngày ngươi thường làm gì?"
Nàng không hề mệt mỏi, tinh thần phấn chấn, tư thế như muốn kéo Hạ Sơ Huyền ngồi bên lò nói chuyện suốt đêm tới tận bình minh.
Hạ Sơ Huyền lời ít ý nhiều: "Đi săn, luyện võ, đọc sách."
Vân Hi Âm liếc Hạ Sơ Huyền: "Ngươi còn luyện võ?" Dừng một chút, nàng lại nói: "Cũng phải, thợ săn dù sao cũng nên biết chút công phu đao kiếm, bằng không làm sao lên núi săn thú. Bất quá…"
Giọng Vân Hi Âm đột nhiên chuyển hướng.
"Bất quá cái gì?" Hạ Sơ Huyền lập tức tiếp lời.
Vân Hi Âm hỏi: "Ngươi chưa từng nghĩ sau này sẽ thế nào sao?"
Hạ Sơ Huyền sửng sốt. Một lúc lâu sau, nàng rũ mi: "Kiếm nhiều tiền hơn."
Vân Hi Âm trợn mắt nhìn Hạ Sơ Huyền, hồi lâu mới tiếp tục đặt câu hỏi trước vẻ hoang mang của nàng: "Năm nay bao nhiêu tuổi?"
Hạ Sơ Huyền: "Mười tám."
Vân Hi Âm: "Bổn triều nam tử hai mươi mốt tuổi là đinh. Ngươi có từng nghĩ ba năm sau phải làm sao chưa?" Nàng không biết mẹ Hạ Sơ Huyền xuất phát từ tâm tư gì mà để Hạ Sơ Huyền giả trang lang quân. Nếu không phải con cháu quan lại, sau khi thành đinh thì lao dịch khó tránh khỏi. Đợi loạn tượng bên này bình ổn, sau khi nàng trở về phải nhờ châu phủ chiếu cố một hai.
Lưng Hạ Sơ Huyền thẳng tắp, nàng lắc đầu, nói một chữ: "Không."
Vân Hi Âm thấy nàng trở nên uể oải, vội an ủi: "Còn hai năm nữa, ngươi cứ chậm rãi nghĩ." Mẹ Hạ Sơ Huyền nhìn qua xuất thân đại gia tộc, có thể sửa hộ tịch, e là cũng có chút nhân mạch, chỉ không biết đồ ngốc này hiểu được bao nhiêu.
"Ngươi đọc những sách nào?"
Hạ Sơ Huyền không rõ vì sao Vân Hi Âm lại hỏi như vậy, nhưng vẫn đáp: "Xuân Thu tam kinh, sử chí cùng từ phú." Mẹ nàng nói, tam lễ không có gì cần đọc, đều là phán đoán của đám ngu xuẩn.
Vân Hi Âm: "Tự học?"
Hạ Sơ Huyền: "Mẹ ta dạy ta mấy năm. Sau này bận luyện võ, ở một đạo thi thư cũng không bỏ nhiều công phu, dù sao cũng không cần đi thi."
Vân Hi Âm: "Những thứ khác tạm không nói, thi phú một đạo không thể bỏ bê. Trước kia còn trọng văn từ tinh xảo, nhưng về sau thế nào thì khó nói."
Hạ Sơ Huyền qua loa đáp vài câu. Nàng sinh hoạt rất có quy luật, lúc trước nửa đêm ra ngoài cũng là vì nghe được động tĩnh trong núi. Bây giờ cùng Vân Hi Âm nói mấy câu, nàng liền che môi ngáp liên tục. Vân Hi Âm thấy nàng như vậy, cười rồi thả nàng đi.
Hạ Sơ Huyền đứng bên mành, trước khi đi vẫn không quên dặn Vân Hi Âm một câu: "Ngươi đang bị thương, nên nghỉ ngơi cho tốt."
Vân Hi Âm cười tươi đáp được. Trong lòng lại hờ hững nghĩ, đã từng đi qua đao quang kiếm ảnh, lướt qua quỷ môn quan, chút thương thế này tính là gì?
Sáng sớm hôm sau.
Hạ Sơ Huyền đã dậy xúc tuyết.
Gió sương mờ mịt, u ám như chì.
Có lẽ chẳng bao lâu nữa lại có một trận tuyết lớn.
Hạ Sơ Huyền nhớ tới chuyện tối qua Vân Hi Âm nhắc đến việc ra ngoài, lẩm bẩm một câu "bận công toi cũng không sao", rồi tiếp tục làm việc.
Mùa đông chẳng săn được gì, may mà trước đó còn có lương thực, thịt và trứng tích trữ, không cần lo Vân Hi Âm phải cùng nàng chịu đói.
Đợi Hạ Sơ Huyền xúc tuyết xong quay về phòng, vẫn không thấy Vân Hi Âm dậy.
Dù đều là nữ tử, Hạ Sơ Huyền vẫn biết phải tránh né một chút, nhưng lúc này sợ Vân Hi Âm xảy ra chuyện, vội đi qua gõ cửa.
Sau mấy tiếng "cốc cốc" khẽ vang, bên trong truyền ra một tiếng: "Vào đi."
Vân Hi Âm đã mặc chỉnh tề, đang chăm chú đánh giá cây đàn đặt trong phòng.
Hạ Sơ Huyền nhìn nàng một lát, hỏi: "Ngươi muốn đánh đàn sao?"
Vân Hi Âm: "Đây không phải di vật của mẹ ngươi sao? Ta có thể gảy?"
Hạ Sơ Huyền gật đầu, thoải mái cười nói: "Đương nhiên có thể. Tuy là di vật, nhưng cũng chẳng phải thứ không thể chạm vào. Nếu muốn đặt nó trên gác cho phủ bụi, chi bằng ta mang tới trước mộ mẹ ta đốt quách cho rồi."
"Ngươi thật thông suốt." Vân Hi Âm nhoẻn miệng cười. Được Hạ Sơ Huyền đồng ý, nàng đến gần quan sát cây đàn. Lúc trước nàng đoán nó xuất từ tay Mao Huống, nay nhìn kỹ, quả nhiên là vậy, phía trên còn mang ký hiệu Mao thị, đàn tên "Xuân Lôi". "Đáng tiếc tay ta…" Tầm mắt Vân Hi Âm liếc tới cánh tay bị thương, nàng lùi về sau mấy bước, kéo giãn khoảng cách với cây đàn Xuân Lôi.
"Xin lỗi." Hạ Sơ Huyền ảo não nhíu mày, âm thầm trách mình sơ suất. Lúc trước còn nhớ rõ, sao chớp mắt đã quên rồi? "Nếu ngươi thấy buồn chán, ta…"
Vân Hi Âm mang vẻ chờ mong ngắt lời Hạ Sơ Huyền: "Ngươi muốn luyện võ sao?" Đôi mắt nàng sáng rỡ, ý cười long lanh khiến người ta từ tận đáy lòng không nỡ từ chối thỉnh cầu của nàng.
Một chữ "không" của Hạ Sơ Huyền mắc kẹt trong cổ họng.
Kế hoạch tranh thủ thời gian cả ngày cứ thế mắc cạn.
Mày mắt Vân Hi Âm giãn ra, như gió xuân êm dịu: "Ngươi chờ ta một lát."
Hạ Sơ Huyền "ai" một tiếng, gọi Vân Hi Âm lại: "Vân Nương tử, ta đi múc nước cho ngươi."
Trong lúc Vân Hi Âm rửa mặt chải đầu, Hạ Sơ Huyền về phòng lấy cây trường thương. Thương dài chín thước, nặng ba cân, là thứ mẹ nàng nhất quyết bắt nàng luyện. Lúc trước mẹ nhắc tới chuyện mời võ sư phụ, Hạ Sơ Huyền còn tưởng mình có thể học kiếm, nào ngờ lại là thương pháp. Nàng vì thế từng khóc lóc náo loạn mấy câu, nhưng người mẹ luôn nuông chiều nàng thế nào cũng không chịu nhượng bộ, nhất định bắt nàng học xong hai trăm ba mươi hai thức thương pháp. Võ sư phụ dạy nàng mười năm, sau khi mẹ nàng qua đời không bao lâu, ông cũng bệnh chết.
"Đang nghĩ gì vậy?" Lời Vân Hi Âm kéo suy nghĩ của Hạ Sơ Huyền trở lại.
Hạ Sơ Huyền xoay người.
Vân Hi Âm trời sinh dung nhan đẹp đẽ, dù chỉ cài trâm gai mặc váy vải cũng không giấu được phong hoa. Eo thon cổ trắng, dáng vẻ thướt tha yêu kiều, tiên tư ngọc sắc, rực rỡ chiếu người.
"Sao vậy?" Vân Hi Âm lại hỏi.
Hạ Sơ Huyền hoàn hồn, chẳng hiểu sao hơi chột dạ, nàng chấm mũi thương xuống đất, tức khắc vụn băng bắn tung tóe, tựa thủy tinh vỡ tan.
Mũi thương sáng như tuyết, như hoa lê lăn loạn. Giữa hư thực động tĩnh, nhẹ nhàng linh hoạt.
Vân Hi Âm muốn xem nàng luyện võ, Hạ Sơ Huyền liền múa sao cho đẹp mắt. Thứ võ sư phụ dạy nàng là thương pháp ra trận giết địch, khi nhẹ thì như bướm lượn xuyên hoa, nhưng khi cương quyết nổi lên, động như sấm dậy, uy thế hiển hách.
Vân Hi Âm vỗ tay reo vui. Nàng từng xem cấm quân diễn võ, nhưng chỉ thấy ồn ào náo nhiệt, toàn là hơi thở hun người. Thấy động tác Hạ Sơ Huyền dừng lại, nàng mày mắt hớn hở bước về phía nàng.
Võ sư phụ nghiêm khắc, Hạ Sơ Huyền chưa từng được ai cổ vũ. Nghe lời Vân Hi Âm, nàng lập tức lộ vẻ thẹn thùng. Đột nhiên, nàng nghe thấy một trận động tĩnh vụn vặt, thần sắc bỗng biến, vội bước nhanh lên trước, ôm Vân Hi Âm vào lòng. Tuyết đọng trên mái hiên bị kình khí lay động, lỏng ra, đúng lúc Vân Hi Âm đi tới thì trượt xuống.
Trước mắt Vân Hi Âm lóe lên, suy nghĩ còn chưa kịp xoay chuyển, cả người đã rơi vào vòng ôm mềm ấm của Hạ Sơ Huyền. Một tia lạnh lẽo chìm vào cổ áo, nàng không khỏi run lên. Hơi ngẩng đầu, nàng chỉ nhìn thấy khóe môi mím chặt của Hạ Sơ Huyền cùng từng cụm tuyết vụn. "Ngươi không sao chứ?" Vân Hi Âm quan tâm hỏi.
Hạ Sơ Huyền lắc đầu, phủi tuyết trên người. Nàng buông Vân Hi Âm ra, thấy tuyết không rơi trúng người nàng mới yên tâm. Vốn định diễn võ cho Vân Hi Âm xem, nào ngờ lại xảy ra chuyện như vậy? Nghĩ đến tuyết suýt nữa đập trúng Vân Hi Âm, nàng vẫn còn sợ hãi.
Vân Hi Âm nhìn rõ thần sắc của nàng, phụt một tiếng cười: "Ta không yếu ớt đến vậy đâu."
Hạ Sơ Huyền cũng biết điều đó. Nếu thật là tiểu nương tử yếu đuối mong manh, sao có thể mang thương ngã trên nền tuyết, hôm sau đã tinh thần đầy đủ? Chỉ là nhìn gương mặt Vân Hi Âm, nàng lại cảm thấy giống như đối với mẹ mình, cần phải che chở thật tốt.
Vân Hi Âm chăm chú nhìn Hạ Sơ Huyền quẫn bách, không tiếc lời khen nàng: "Anh dũng như rồng, lỗi lạc bất quần."
Hạ Sơ Huyền càng thêm ngượng ngùng, sắc mặt ửng đỏ, nhỏ giọng thúc Vân Hi Âm vào phòng.
Tuyết lớn tuyết nhỏ rơi mấy ngày mới ngừng.
Đợi trời vừa quang đãng, Hạ Sơ Huyền liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị vào huyện thành.
Vân Hi Âm rất tò mò về huyện thành, muốn theo Hạ Sơ Huyền ra ngoài, nhưng lại sợ bị người khác nhìn ra, gây thêm phiền phức. Nàng còn đang do dự, Hạ Sơ Huyền đã nhìn thấu ý nghĩ của nàng, không chút lưu tình bóp tắt. Hạ Sơ Huyền không nói thẳng là không mang người đi, chỉ rất hàm súc liếc cánh tay bị thương của nàng, lại nói trong nhà cần người trông coi.
Cửa lớn vừa khóa lại, nào có trộm nào tới, Vân Hi Âm âm thầm lẩm bẩm.
Hạ Sơ Huyền giả vờ không nghe thấy, cẩn thận dặn dò Vân Hi Âm một phen, rồi vội vàng ra cửa. Trước kia nàng cũng không hoảng loạn như vậy, nhưng hiện tại nghĩ đến Vân Hi Âm ở nhà nàng một mình, trong lòng lại cất giấu chút bất an. Rõ ràng thời gian quen biết rất ngắn, nhưng cảm giác thân thiết kia quanh quẩn không tan. Trên người Vân Hi Âm có một loại khí chất rất dễ chịu, khiến người ta không kìm được mà yêu thích nàng.
Khi Hạ Sơ Huyền đi mượn xe lừa, nàng gặp một gương mặt quen.
Nàng mơ hồ nghe được một chữ "Hạ", liền quay đầu cười với người quen kia, rồi vội vàng đánh xe lừa đi.
Gương mặt quen kia chính là tiểu nương tử của nhà ấy, tên Thôi Đào Hoa.
Hạ Sơ Huyền từng gặp nàng vài lần, rất ít nói chuyện với nhau. Nàng không nhớ ra tên tiểu nương tử kia, cũng lười suy nghĩ. Bánh xe kẽo kẹt trên nền tuyết, ném cuộc trò chuyện trong sân lại phía sau.
"Tỷ tỷ còn nhớ thương Hạ Đại Lang à? Tỷ không nghe nương ta nói sao? Hạ Đại Lang đã đính hôn rồi, nương tử kia đã ở trong nhà nàng."
"Tiểu nương tử ấy cũng không biết từ đâu tới, trước kia chưa từng nghe Hạ lang nhắc đến."
"Thôi đi, tỷ tỷ, tỷ đã nói được mấy câu với Hạ Đại Lang đâu? Nàng sao có thể nhắc với tỷ." Muội muội của Thôi Đào Hoa nói chuyện chẳng biết khách khí, làm Thôi Đào Hoa tức giận không thôi.
Nhưng chẳng bao lâu, Thôi gia tiểu muội lại bày kế xấu cho Thôi Đào Hoa: "Hay là ta qua đó xem thử nhé? Mang chút rau dưa với trứng gà qua, lúc trước Hạ Đại Lang từng cứu a gia mà."
Thôi tiểu muội lẩm bẩm một hồi, Thôi Đào Hoa bị nàng nói đến động lòng. Mẹ nàng quản nàng lỏng, nàng tìm một cái cớ, liền mang theo tiểu muội cùng đi về phía Hạ gia ở lưng chừng núi. Hai người đi không nhanh, trên đường gặp vài gương mặt quen, thấy hướng các nàng đi thì lập tức hiểu rõ. Nhưng trong đám người vừa hay có người thấy Hạ Sơ Huyền ra ngoài, một câu đã vạch trần tâm tư Thôi Đào Hoa.
"Hạ Đại Lang không ở nhà, các ngươi không phải muốn đi xem nương tử của nàng đấy chứ!"
Sắc mặt Thôi Đào Hoa thẹn thùng, sợ đến hồn phi phách tán, vội vàng che miệng đồng bạn. Mắt đồng bạn đảo tròn, gỡ tay Thôi Đào Hoa ra, nhỏ giọng nói: "Ta cũng muốn đi." Trước đó trưởng bối từ nhà Hạ Sơ Huyền trở về đã khen nương tử kia như thiên tiên hạ phàm, nàng cũng muốn nhìn xem rốt cuộc là mỹ nhân thế nào.
Hạ Sơ Huyền không biết các tiểu nương tử cùng thôn đã nhớ thương Vân Hi Âm.
Lần này nàng vào huyện thành, chuyện đặt mua lương thực là phụ, chủ yếu là phải tới Bảo Hòa Đường một chuyến. Nàng muốn mua một hũ thuốc mỡ trị sẹo. Kim sang dược nàng có thể tự phối, nhưng những loại thuốc cao khác không có phương thuốc, nàng làm không được.
Huyện thành vắng vẻ hơn ngày thường. Trong số bá tánh qua lại, có vài người trên người sát khí rất nặng, không giống bá tánh bình thường. Hạ Sơ Huyền ý thức được không đúng, trong lòng âm thầm đề cao cảnh giác. Nàng cúi đầu bước nhanh, đến ngoài Bảo Hòa Đường, xoạt một tiếng, một đạo ngân quang phản chiếu sắc tuyết rọi sáng mắt nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn, phát hiện đó là hai thị vệ đeo đao, mặt mũi như cú vọ. Đối phương lấy ra một bức họa, so sánh với mặt nàng một hồi, rồi mới cho qua.
Tuy đao đã thu về, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn như bóng với hình, đặc biệt khi Hạ Sơ Huyền muốn bốc thuốc, đối phương nhìn thẳng tới.
Tim Hạ Sơ Huyền lỡ một nhịp. Nàng không muốn gây chuyện, chỉ báo mấy vị thảo dược không quan trọng, sau đó lại nhỏ giọng hỏi chưởng quầy mua thuốc mỡ xóa sẹo. Chưởng quầy từng mua sơn trân của Hạ Sơ Huyền, một bên lấy thuốc mỡ cho nàng, một bên dùng ánh mắt ám chỉ nàng mau rời đi. Hạ Sơ Huyền lặng lẽ gật đầu, cầm thuốc mỡ rồi nhanh chóng rời khỏi Bảo Hòa Đường.
Mãi đến khi cách xa Bảo Hòa Đường, ánh mắt âm trầm kia mới biến mất. Hạ Sơ Huyền âm thầm thở phào, phát hiện lưng mình đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Huyện thành đang gióng trống khua chiêng tìm người, là tìm Vân Hi Âm sao? Quan lại kia muốn trả thù nàng ấy? Lòng Hạ Sơ Huyền rối bời, đến giờ phút này mới ý thức được Vân Hi Âm có thể mang đến điều gì. Nhưng nàng vẫn không có ý định đưa Vân Hi Âm đi, mà tìm mấy tên ăn mày quen mắt hỏi thăm tin tức. Mấy đồng tiền bỏ ra, Hạ Sơ Huyền mới biết huyện An Dương đã loạn mấy ngày nay. Nghe nói có một đại nhân vật mất tích gần huyện An Dương, là Ngụy Vương tự mình hạ lệnh tìm người!
Ngụy Vương là kẻ hung bạo trong lời đồn, nhưng cũng xa tận chân trời.
Hạ Sơ Huyền bị tin này dọa giật mình, nhưng rất nhanh đã yên tâm. Vân Hi Âm tổng không thể đắc tội Ngụy Vương được chứ? Ngụy Vương là đệ đệ cùng mẹ với thiên tử đương kim, ngay cả nhà giàu trong huyện cũng chưa chắc thấy được mặt hắn. Nếu Vân Hi Âm đắc tội chính là Ngụy Vương, e rằng đã sớm chết không toàn thây. Hạ Sơ Huyền tự an ủi mình vài câu, lại hỏi thăm thêm tình hình, xác nhận thật sự không liên quan tới Vân Hi Âm. Nhưng khi trở về, sắc mặt nàng vẫn âm trầm lạnh lẽo.
Lúc trả xe lừa về nhà, vừa vặn gặp một nhóm thiếu nữ từ nhà nàng trở về.