Sắc Hoa Anh Đào - Chương 5
Lisa nhanh mắt lẹ mắt, vừa cởi nút áo đầu tiên của nàng, vừa dùng tay ấn phím trả lời điện thoại.
Nhưng Chaeyoung lại dựa vào tốc độ ngón tay linh hoạt, nhanh nhẹn của một tác giả nhiều năm, đơn phương cúp điện thoại.
Thế là cuộc gọi chưa được hai giây đã bị ngắt.
Thuận tiện, nàng còn gài cúc áo lại.
Lisa: “…”
Cô hừ lạnh một tiếng, không nghe ra được cảm xúc của mình, cô nói: “Cúp máy như vậy không được hay cho lắm đâu?”
“Người ta dẫu sao cũng đã thêm Wechat với em rồi, còn dành toàn bộ thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi mà nhảy dù với em nữa, hơn nữa còn gọi một tiếng sư phụ Chaeyoung nha” Cô nhếch môi: “Thật thân thiết đấy.”
Chaeyoung nhăn nhăn chóp mũi.
“Sao hôm nay cô lại nói chuyện kì quái như vậy.”
Giọng nói của cô bình thản, không nghe ra được cảm xúc gì: “Có sao?”
Nàng định xoay người đặt điện thoại xuống, rồi nhân tiện thương lượng với cô một chút, điều đó không phải là không thể.
Nhưng mà ít nhất hãy để nàng sấy khô tóc có được hay không?
Kết quả là khi quay người lại dùng lực hơi lớn, hai cánh tay khua khua trong không khí, trùng hợp làm thẻ phòng nhấc ra khỏi khe đặt thẻ.
Cảm biến phát ra một tiếng “bíp”, thẻ phòng lặng lẽ rơi xuống tấm thảm, đèn chùm trên đỉnh đầu nháy hai lần rồi tắt ngúm.
Nàng còn bị kia mạnh mẽ đè lên cạnh bàn, giống như cả cơ thể bị đóng đinh vào vậy.
“Đau…” Nàng nói: “Xương bị cấn rồi.”
Vẻ mặt Lisa vẫn rất lạnh lùng, nhưng cô vẫn thu lại một chút sức lực của mình.
Cơ thể không còn đau như trước nữa, cũng được người kia cho một chút không gian hoạt động.
Nàng trượt xuống theo mép bàn, định nhặt thẻ phòng lên, nhưng lại bị phát hiện, cô đem hai tay của nàng bắt chéo lại ở sau lưng nàng.
Nàng không nhịn được giãy dụa: “Cô muốn làm gì…”
Lisa mím môi, vẻ mặt căng thẳng.
“Không muốn anh ta nghe thấy âm thanh tôi làm em sao? ”
“…”
Cái loại quan điểm gì vậy chứ.
Nàng không thể hiểu được cấu tạo mạch não của người phụ nữ này mà, nàng đang suy nghĩ phải đáp lại cô như thế nào thì khi ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy xương quai hàm của cô được phác hoạ trong bóng đêm.
Cô có vẻ như… đang tức giận.
Lisa khẽ mím môi, đôi mắt hơi hạ xuống, bởi vì kiềm chế mà xương quai hàm càng lộ ra rõ ràng, lông mi hình cánh quạt cũng hơi cụp xuống, khi nó nhấp nháy giống như mặt trăng di chuyển vậy.
Chaeyoung cũng không hiểu tại sao, trái tim chợt rung động, nàng rụt bả vai lại, như bị ma xui quỷ khiến mà hôn lên sườn mặt của cô.
“…”
Lisa trầm mặc.
Hôn xong nàng mới ý thực được mình đã làm cái gì, ảo não muốn rút lui, mà cổ tay
cũng được người kia buông lỏng.
Cô mạnh mẽ ép nàng đối mặt với mình, khiến nàng muốn tránh cũng không được, chỉ có thể nhìn thẳng vào mắt cô.
Người phụ nữ ghé sát vào một chút, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau, giọng nói khàn khàn truyền đến: “Em có ý gì đây, hửm?”
“…”
Lisa nhìn chằm chằm vào mắt nàng, cảm xúc trong mắt cô mãnh liệt đến mức nàng không thể đọc hiểu.
Chaeyoung cũng không biết vừa rồi bản thân mình đã nghĩ cái gì nữa, một lúc lâu sau, nàng cố gắng nặn ra một câu: “Ý là có thể hôn môi…”
Không đợi nàng nói hết câu, cô đã nâng cằm nàng lên, một đôi môi lành lạnh lập tức in xuống môi nàng.
VOTE 🌟