Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 20
Mì Sợi và Thịt Viên ư ử quấn quýt quanh Trình Khanh Ngôn nũng nịu. Chúng có nhà riêng rất xa hoa ngoài sân, nhưng lại quen ngủ ở ổ chó trong phòng khách mỗi đêm để có thể ở gần chủ nhân hơn một chút. Mấy chú chó nhỏ xoay vòng vòng vô cùng vui vẻ.
Có điều trên người chủ nhân toàn là mùi của cái người vừa che mặt chạy mất kia. Cái kẻ che mặt chạy đó số tốt thật đấy, được ở bên chủ nhân lâu như vậy, Mì Sợi và Thịt Viên ghen tị quá đi mất.
Tối nay Trình Khanh Ngôn hơi mệt mỏi, nàng xoa xoa đầu chúng rồi để chúng tự đi ngủ.
Nàng nhìn tin nhắn phản hồi của Alpha trên điện thoại mà ngẩn người mất vài giây. Không ngờ cô lại bảo nàng hãy mong chờ vào biểu hiện lần sau của cô, một lúc sau nàng khẽ cười khẩy một tiếng.
Trông thì rõ là thông minh, vậy mà đến cái vị trí cũng tìm không ra, nên bảo là cô ngây thơ hay là đồ ngốc đây.
Thảo nào lần đầu tiên ở khách sạn, đối phương lại cắn loạn cào cào cả lên, việc đánh dấu tạm thời mới đi được một nửa thì đứt gánh, hóa ra là vì không tìm thấy.
Lại có thể có chuyện Alpha không tìm thấy cơ đấy?
Đã thế còn đỏ bừng đôi mắt trông thật tội nghiệp, bắt Omega phải cầm tay dắt đến tận nơi để tìm, cũng chẳng biết xấu hổ. Trình Khanh Ngôn thật sự chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện loại chuyện hoang đường thế này.
Nếu để người ngoài biết được, e rằng cô sẽ bị cười chê cả đời mất.
Nàng không những không cười nhạo trước mặt cô, thậm chí sau đó cũng chẳng buồn nhắc tới, chính là vì kiêng nề đến lòng tự trọng của một Alpha trẻ tuổi. Nếu như bị đả kích tâm lý, sau này cô mà "không được" thì người chịu thiệt thòi vẫn là nàng mà thôi.
Trước đây không cho Khương Ánh đi học là vì không muốn đối phương bày ra mấy trò màu mè hoa lá hẹ, ai mà ngờ nổi ngay cả những điều cơ bản nhất cô cũng không biết.
Còn về phần tại sao không vờ như không biết, mà lại phải nhắn tin nhắc nhở cô gái nhỏ…
Trình Khanh Ngôn nhắm mắt lại tựa vào ghế sofa, ngón tay vuốt nhẹ sau gáy vẫn đang khẽ run rẩy. Có thể thấy nồng độ và lượng tin tức tố mà Alpha rót vào cực kỳ mãnh liệt, chẳng hề tiết chế chút nào, cứ thế đâm quàng đâm xiên không biết dừng lại.
Dù cho tin tức tố của nàng đang rối loạn, nhu cầu rất cao, nhưng cũng suýt chút nữa là không chịu đựng nổi.
Đối phương đúng là cần phải học thật.
Nghĩ đến phản ứng của mình lúc đó, Trình Khanh Ngôn xoa xoa thái dương. Dễ chịu thì có dễ chịu thật, nhưng trong lòng nàng vẫn dấy lên cảm giác hụt hẫng, cô đơn, thậm chí còn có vài phần chán ghét chính bản thân mình.
Chẳng phải nhắm vào Khương Ánh, cũng không phải chán ghét sự tiếp xúc thể xác. Nàng không phải là kiểu người cổ hủ giữ khép mình, đối với tình dục hay những khao khát bình thường nàng luôn thẳng thắn và bộc bạch.
Trình Khanh Ngôn chỉ chán ghét việc bản thân vì tin tức tố bị rối loạn mà dẫn đến ham muốn mất kiểm soát, toàn thân run rẩy hệt như đến kỳ phát tình, không biết xấu hổ mà khao khát nhiều hơn, lý trí hoàn toàn biến mất.
Rõ ràng bản tính từ trước đến nay chưa từng phụ thuộc vào ai, nội tâm vốn cô độc và kiêu hãnh, vậy mà lại lộ ra dáng vẻ như thế này.
Nói làm sao nhỉ, Trình Khanh Ngôn tự thấy mình thật buồn cười.
Nàng đứng dậy đi vào nhà tắm, tấm gương lớn phản chiếu khuôn mặt tinh tế không chút tì vết của nàng. Đuôi mắt vì trận triều tình mà ửng hồng như hoa đào bị nghiền nát, điểm thêm cho nàng một chút kiều mị, lạnh ả nhưng không hề dung tục.
Tắm rửa lại lần nữa, lúc cởi quần áo, nàng nhìn vết tích rõ rệt trên chiếc quần lót của mình, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Khương Ánh… em ấy cũng sẽ như vậy sao?
Nếu không thì nàng sẽ cảm thấy thật bất công.
Hồi tưởng lại trạng thái của Khương Ánh lúc cắn mình, ngoại trừ e thẹn đến mức đầu ngón tay run rẩy, giật mình căng thẳng đến đỏ bừng đuôi mắt, thì khi tin tức tố của hai bên hòa quyện vào nhau, cô cũng chẳng hề lộ ra chút biểu cảm si mê hay động tình nào.
Là quá mức chính trực, hay lại đang cố giả vờ bình tĩnh đây?
Trình Khanh Ngôn cũng chẳng muốn thừa nhận là do bản thân thiếu quyến rũ đâu, đúng là cái đồ hư hỏng đáng ghét.
*
Khương Ánh ở lại nhà một đêm. Bên cạnh khu chung cư có một siêu thị mở cửa 24 giờ, cô mua thêm đồ dùng hàng ngày mới, dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ, thay đệm ngồi mới, giúp căn nhà nhìn thoải mái dễ chịu hơn hẳn.
Cô cũng không quên kiểm tra lại các thiết bị điện trong nhà. Quả đúng như lời thợ sửa chữa nói, mọi thứ đều bình thường không có vấn đề gì, vậy âm thanh dòng điện rè rè liên tục lần trước là sao chứ?
Khương Ánh không hiểu nổi, chỉ biết nghi ngờ do đường dây điện của khu nhà có vấn đề.
Cô sang nhà dì Lý ở sát vách một chuyến, hỏi xem nhà dì có từng xảy ra tình huống tương tự hay không.
"Làm gì có." Dì Lý ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo, "Nhưng mà dì cũng đâu ở nhà cả ngày, lúc có tiếng kêu chắc dì đi dạo phố hay đánh bài mạt chược rồi. Cái khu chung cư cũ này của mình đường dây điện lão hóa phát ra tiếng động lạ cũng là bình thường thôi, cháu đừng có nghi thần nghi quỷ nha."
Thấy cũng có lý, Khương Ánh khẽ "dạ" một tiếng.
Trò chuyện với dì Lý một lúc, lại chơi đùa với Dữu Dữu một lát, cô mới đứng dậy chào tạm biệt.
Dì Lý tiễn cô ra tận cửa, đột nhiên cười mỉm nhìn cô, vẻ mặt đầy tò mò hóng hớt: "Tiểu Khương này, có phải cháu đang quen bạn gái rồi không?"
"Dạ?" Khương Ánh nhìn dì: "Dì Lý, dì đừng trêu cháu nữa, làm sao cháu yêu đương được chứ."
Dì Lý nhất quyết không tin: "Còn xấu hổ nữa chứ gì? Cháu cứ yên tâm nói cho dì nghe, dì hứa không kể với ai đâu."
"Cháu thật sự không gạt dì đâu mà, cháu không có bạn gái."
"Tiểu Khương à, tuy mắt dì có hơi mắt lão thật, nhưng cái mũi vẫn còn tinh lắm đấy nhé. Cháu vừa bước vào cửa là dì đã nghe thấy mùi tin tức tố Omega trên người cháu rồi, dính chặt lấy cháu cứ như đang tuyên bố chủ quyền vậy đó. Cháu đừng có bảo là do đi tàu điện ngầm đông đúc bám vào nhé, dì đây cũng từng trải qua thời trẻ rồi, thừa biết là làm sao đấy."
Mùi tin tức tố của Omega sao?
Người tiếp xúc gần gũi với cô chỉ có thể là Trình Khanh Ngôn. Khương Ánh không ngửi thấy bất kỳ tin tức tố nào, nên hoàn toàn không biết mình lại mang theo một thân đầy mùi hương ấy đi lại khắp nơi như thế…
Nghĩ đến đây, cô lập tức ngượng ngùng: "Cháu… cháu…"
Sao lại thẹn thùng đến mức này cơ chứ.
Dì Lý là người từng trải, biết giới trẻ bây giờ da mặt mỏng. Hơn nữa đứa trẻ Khương Ánh này vốn không thích nói dối, đã bảo chưa quen thì chắc chắn là chưa, chắc là vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu, theo đuổi mập mờ thôi.
Dì Lý không gạn hỏi thêm nữa để tránh làm cô khó xử, chỉ cười nói: "Chưa quen chưa quen, dì tin cháu mà."
Về đến nhà, đóng cửa chống trộm lại.
Khương Ánh tập trung ngửi lại trên người mình, nhưng vẫn chẳng thể nhận ra mùi tin tức tố của Omega là như thế nào.
Cũng may tối nay cô chọn về nhà nên gặp ít người, chứ nếu mà đi đến trường thì thật sự quá thất lễ rồi.
Cô đỏ mặt đi vào phòng tắm gội rửa sạch sẽ, bấm sữa tắm tới ba lần, cảm giác như sắp ướp hương luôn cả người mình rồi mới thấy yên tâm hơn đôi chút.
Mở đèn bàn chuẩn bị học bài, nhưng tâm trí cô lại chẳng thể tĩnh lại được. Cô cứ liên tục nghĩ về những chuyện xảy ra tối nay. Rõ ràng chỉ là cắn đơn thuần thôi, tại sao Trình Khanh Ngôn lại phát ra tin tức tố cơ chứ?
Cụm từ "bệnh cuồng đau" lại hiện lên trong đầu cô. Trước đây cô từng mượn đọc một số sách về tâm lý học và đã từng gặp qua khái niệm này.
Những người có sở thích này sẽ cảm thấy hưng phấn vui vẻ thông qua cảm giác đau đớn, tương tự như khoái cảm khi đánh dấu hay ân ái.
Cho nên Trình Khanh Ngôn mới yêu cầu cô cắn nàng. Nghĩ thông suốt được nguyên do, vành tai Khương Ánh lại một lần nữa đỏ bừng, cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Cũng may đối phương chỉ yêu cầu cô cắn vào cổ chứ không đụng chạm đến những nơi khác.
Về chuyện cắn người, cô lại chẳng có chút kinh nghiệm nào, không biết phải gia giảm lực mạnh nhẹ ra sao. Thế là cô cuộn tay áo lên, thử cắn vào phần thịt mềm trên cánh tay mình với các mức độ nhẹ nặng khác nhau. Mới chỉ hơi mạnh tay một chút, chưa bằng một nửa lực cắn người phụ nữ kia, mà đã thấy rất đau rồi.
Làn da ở vùng tuyến thể còn non mịn và nhạy cảm hơn phần thịt mềm trên cánh tay nhiều.
Vậy Trình Khanh Ngôn đã phải đau đến mức nào chứ?
Trong điều kiện không được bơm tin tức tố vào, liệu mức độ đau đớn thế này nàng có thực sự chịu đựng nổi không? Khương Ánh cho rằng là không thể.
Đã vậy rồi thì tại sao người phụ nữ ấy không đẩy cô ra, mà lại ấn cô trở lại để tiếp tục chứ? Ánh mắt cô chậm rãi dừng lại ở lọ vitamin trên bàn. Để tiện cất giữ, lần nào cô cũng để thuốc tăng cường tin tức tố vào bên trong đó.
Chẳng lẽ nó thực sự có hiệu quả sao?
Nếu đúng là như vậy thì mỗi lần trước khi đi gặp Trình Khanh Ngôn, cô đều phải uống thêm một viên, một viên không đủ thì uống hai viên.
Thuốc tăng cường tin tức tố rất đắt. Cô kiểm tra lại số dư trong thẻ ngân hàng, thi cuối kỳ xong là đến nghỉ đông, cô phải đi tìm thêm một công việc bán thời gian để kiếm tiền thôi, nếu không uống quá nhiều thì sẽ không gánh nổi chi phí mất.
Chuyện tìm việc làm thêm không khiến cô quá bận lòng, điều cô lo lắng nhất lúc này chính là chuyện học hành.
Không phải là học kiến thức trong sách giáo khoa, mà là việc "học tập" theo lời người phụ nữ kia nói. Khương Ánh xoa xoa gò má đang nóng bừng, lần đầu tiên cảm thấy áp lực nặng nề đến vậy vì chuyện học hành, đến mức chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Theo yêu cầu thì một tuần phải gặp nhau ba lần, khoảng cách giữa mỗi lần là tầm hai ngày, thời gian dành cho cô không còn nhiều nữa.
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Cô cầm lên xem thử, là tin nhắn Trình Khanh Ngôn gửi tới.
Trình Khanh Ngôn: 【 Lúc cắn chị em có bị ướt không Khương Ánh? 】
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Khương (*////▽///): Mọi người ơi câu này mà cũng hỏi được hả?
Ngủ ngon nhé, hẹn gặp lại vào ngày mai.