Nội dung truyện
Gặm cắn môi mịn của nàng một hồi cũng chán, Lạc Uyên Cảnh bắt đầu lần mò phía bên dưới: ” Suỵt, dạng chân ra nào bé ngoan, để mẹ đút côn thịt vào cái lỗ nhỏ của con nào. ”
” Nhưng mà mẹ đã nói con đã trưởng thành rồi mà tại sao con không thể ra ngoài. ” Tần Hi rầu rĩ nói.
Lại cái vấn đề này. Con bé này một hai cứ muốn ra ngoài, đáng lẽ từ đầu cô không nên đặt một cái cửa sổ nhỏ trong phòng nó. Lạc Uyên Cảnh cảm thấy điều này thật phiền phức, chi bằng lại dùng một lí do qua loa để lừa nó.
” Con phải hiểu một điều là mẹ làm con trưởng thành, vì thế cơ thể này là của mẹ, mẹ có thể làm bất cứ thứ gì mà mẹ muốn. Con yêu, mọi thứ trên cơ thể con đều thuộc về mẹ, con có hiểu không. ”
” Dạ… ”
” Con không thể đi đâu nếu không có mẹ bên cạnh cả. Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, cùng trải qua những ngày tháng yên bình được chứ. ”
Tần Hi gật gật đầu, trong lòng vẫn tiếc nuối.
” Kể từ nay, mẹ bảo con dạng chân ra con phải dạng ra, mẹ hôn con con phải mở miệng ra đón nhận. Nếu con ngoan ngoãn nghe lời mẹ sẽ cùng con đi tới những vùng đất mới được không? “