Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non - Chương 15
Sáng sớm hôm sau ,Becky vừa thức dậy đã đi ra vườn xem vườn hoa của nàng đã nảy mầm chưa . Nhưng vẫn chưa có dấu hiệu nào cho là đã nảy mầm , Becky cũng không vì thế mà buồn bã , nàng cũng biết còn mười mấy ngày nữa là sẽ sang đông nên việc trồng hoa có chút khó khăn .
Tưới nước xong cô trở vào nhà để ăn sáng . Hôm nay Freen đi làm rất sớm , nên lúc nàng dậy đã không thấy cô ở đâu.
Becky ngồi xuống bàn , thong thả ăn sáng , chợt tiếng chuông điện thoại vang lên , nhìn màn hình là số của mẹ nàng , trong lòng Becky có chút do dự không biết là có nên nghe hay không , hôm qua cô dặn nàng không được dính dáng đến Armstrong gia nữa nhưng đây là lần đầu từ khi nàng về nhà cô mẹ nàng mới gọi….nghĩ ngợi một hồi cô quyết định nghe máy: “Vâng , thưa mẹ !”
-“Becky, sao con nghe máy lâu vậy ?” – Tiếng mẹ nàng ở đầu dây bên kia vang lên dịu dàng.
-“Con…con đang ăn sáng nên không để ý. Có chuyện gì hả mẹ” Becky lắp bắp trả lời.
-“Hôm nay con có rãnh không ? Con ra ngoài gặp ta một chút nhé ?”
-“Ra…ngoài sao ?”
-“Phải , ta….cha của con trở bệnh , ông ấy muốn gặp con. Con về nhà nhé. ”
-“Cha trở bệnh sao , vậy con về ngay ạ.”
-“Mà khoan đã , con đừng cho ai biết nhé. Nhất là Freen ,nếu cô ấy biết sẽ không vui.”
-“Vâng…con biết rồi.” Cúp máy , nàng chạy vội lên phòng thay đồ rồi chạy xuống .
-“Quản gia ! Cháu ra ngoài có chút việc. Lát cháu về nhé.”
-“Phu nhân ,người đi đâu . Ông chủ có dặn là người không được ra khỏi nhà.” Quản gia nghe xong liền hối hả nói.
-“Cháu có việc gấp. Lát…lát cháu về , nhanh lắm . Không cần phải cho cô ấy biết đâu ạ.” Vừa dứt lời , nàng đã chạy thẳng ra cửa .
Quản gia lo lắng gọi , nhưng nàng không quay lại, cứ lên xe rồi chạy mất. Lão quản gia liền lấy điện thoại ra gọi cho cô, vì ông biết nếu không nói cho cô biết , lỡ phu nhân xảy ra chuyện gì thì ông sẽ chết không chỗ chôn thân.
-“Cô chủ , phu nhân đã ra ngoài rồi ạ . Thuộc hạ có cản nhưng cô ấy vẫn không nghe.”
-“Được rồi . Cứ để cô ấy đi , không sao.” – Giọng nói trầm thấp từ điện thoại phát ra.
Cô biết thế nào Krik Armstrong cũng sẽ cầu cứu nàng nên đã gắn máy định vị vào điện thoại của nàng ,cô cũng sai người âm thầm theo dõi mục đích là để bảo vệ Becky khỏi nguy hiểm, dù nàng có lặn xuống biển cô vẫn tìm được.
Quản gia lúc này mới thở phào nhẹ nhõm . Sau đó lại quay sang tiếp tục làm việc.
Người tài xế dừng xe trước cửa Armstrong gia , nàng ra lệnh cho tài xế chạy xe về không cần chờ. Rồi một mình mở cửa đi vào.
Krik Armstrong và mẹ nàng đã ngồi ở phòng khách chờ nàng . Becky ngỡ ngàng khi nhìn thấy cha nàng vẫn rất khỏe , Becky quay sang nhìn mẹ nàng , bà liền lắc đầu cảm thán.
-“Ta có chuyện muốn nhờ con.” -Krik Armstrong quay sang nhìn nàng.
-“Vâng.” Nàng cúi đầu trả lời.
-“Hãy giúp ta lấy văn kiện về kế hoạch sắp tới của Freen Sarocha Chankimha.”
Becky giật mình , ngước đầu nhìn ông , trong đôi mắt thoáng sợ hãi lên tiếng: “Con….con….”
-“Chính cô ta đang muốn hãm hại ta , muốn hủy hợp đồng để cho ta phải đổ nợ. Becky , con hãy giúp ta đi.”
Becky ngây người , những gì hôm qua Freen Sarocha Chankimha nói với nàng là hoàn toàn đúng , ông ấy chỉ lợi dụng nàng , khi cần sẽ quay sang cầu cứu….
Hai bàn tay Becky nắm chặt vạt áo , cứng rắn nói: “Con…không thể giúp ba.”
Mẹ nàng và Krik Armstrong đưa đôi mắt đầy bất ngờ nhìn nàng , Krik Armstrong nhíu mày : “Sao…?”
-“Con…không thể làm vậy.”
*Chát…
Vừa nói xong Krik Armstrong tức giận , đưa tay tát mạnh vào mặt nàng , lực của ông rất mạnh khiến cho Becky bị té , khóe miệng chảy một dòng máu tươi , nàng ngẩn người nhìn ông , mẹ nàng cũng giật mình đứng dậy , khuôn mặt ông tràn đầy sát khí chỉ tay vào mặt Becky lớn tiếng chửi mắng .
-“Công ta nuôi nấng , bảo bọc ngươi vậy mà bây giờ ngươi dám bội ta. Đồ súc sinh , ngươi vì hắn mà chấp nhận khiến cho ta tán gia bại sản. Ta sai ngươi vào đó thăm dò rồi lấy tài liệu ngươi lại làm thinh sao. Chết tiệt ! Đồ hư hỏng.” Ông vung chân đạp vào người Becky , khiến nàng vô cùng đau đớn.
Mẹ nàng chạy lại can ngăn : “Dừng lại , ông định giết con bé sao ? Mau dừng tay lại.”
-“Tránh ra .” Krik Armstrong đẩy mạnh bà ra , ông hung hăng nắm lấy cánh tay của Becky kéo nàng đứng dậy.
-“Ta hỏi lại lần nữa . Có giúp ta không ?” Becky tuy sợ hãi nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu , Krik Armstrong bị nàng từ chối đang tức giận lại càng tức giận hơn , ông quay sang cầm lấy cái gạt tàn thuốc bằng thủy tinh giơ lên , bàn tay siết chặt tay nàng hơn .
Becky đau đến phát khóc , mẹ nàng giữ tay ông lại cần xin: “Tôi xin ông , hãy tha cho Becky , làm ơn . Tôi van xin ông mà.”
-“Có giúp không ?”
-“Kh…không…!” -Becky lắc đầu nói.
Krik Armstrong tức giận hét lên : “Đồ khốn khiếp.”
*Bốp….
Krik Armstrong vốn định đập mạnh cái gạt tàn thuốc vào đầu của nàng , nhưng mẹ nàng nhanh chóng đỡ giúp nàng , từ trên đầu của bà chảy một dòng máu tươi , Becky kinh hãi nhìn bà từ từ ngã xuống , đầu bà chảy rất nhiều máu , loang ra đầy sàn nhà.
-“Mẹ…MẸ ƠI…. MẸ ƠIIIII….” – Nàng cố vùng vẫy , để có thể rút tay mình ra , hốt hoảng gọi mẹ.
Krik Armstrong sau một hồi định thần liền hung hăng tát mạnh nàng một cái: “Im ngay , con khốn.”
-“Mau thả tôi ra , đồ sát nhân .” Nàng cắn chặt môi , nhìn ông đầy oán hận nói.
-“Sát nhân….nếu không phải vì mày thì bà ta đâu có chết , tao cũng không ra nông nổi này . Nếu là kẻ sát nhân , thì mày mới là kẻ sát nhân, chứ không phải tao.” – Tay của ông càng siết chặt cánh tay của cô hơn , như là muốn bẻ gãy vậy , Becky ngây người nhìn ông , là do nàng sao ? Do nàng nên mọi chuyện mới như thế này sao ? Khóe mắt Becky lại ngấn nước , Krik Armstrong nhếch môi cười .
Đưa tay đánh sau gáy nàng , khiến cho Becky ngất đi. Ông vác cô trên vai đi ra bằng cửa sau : “Dù có chết thì tao cũng không tha cho mày.”
Mẹ nàng hấp hối trên sàn nhà , bà cố trườn đến bàn thủy tinh để với lấy điện thoại , bà phải gọi cho Freen Sarocha Chankimha , bây giờ chỉ còn có cô là người có thể cứu con của bà , bàn tay đầy máu cố gắng bấm dãy số dài. Một dòng thoại vang.
-“Bây giờ tôi không thể nghe máy ,có gì cứ nhắn lại…”
-“Cư….cứu…..cứu…..Bec….Bec…hộc hộc….Bec…..”
* Phịch , cạch.
Mẹ nàng cố gắng để nói , nhưng bà không thể nói hết được . Bà đã trút hơi thở cuối cùng mình để cầu cứu Freen .
Ngôi biệt thự xa hoa của nhà Armstrong giờ không còn một bóng người , trước sảnh lại có một người đàn bà nằm trên vũng máu…..
Vote.