Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non - Chương 25
Cô đưa tay nhận lấy , đó là cái túi rút màu trắng nhỏ nhắn , ở giữa có thêu một hình cỏ ba lá màu tím . Trên chiếc túi này tỏa ra một mùi thơm dịu nhẹ. Phần đáy có gắn một cái chuông .
Cô cầm sợi dây cột chiếc túi lắc qua lắc lại , những tiếng kêu “leng keng” cứ lần lượt phát ra.
Cô híp mắt nhìn , khóe miệng vô thức cong lên :”Là gì vậy ?”
-“Là bùa may mắn đó , ừm còn nữa , bên trong có những nhánh hoa oải hương khô và phấn thơm hương lavender. Em đã tốn cả buổi trưa để làm . Đằng sau có chữ đó.”
-“Chữ sao ?” Freen lật chiếc túi lại, chính giữa thêu ngay ngắn chữ “Freen”, cô bật cười nhìn nàng , đưa tay nhéo cái mũi nhỏ xinh nói :”Cảm ơn.”
-“Hì hì. Không có chi.” Nàng đưa tay xoa cái mũi , cười tươi nói . Khuôn mặt nàng lúc này rất rạng ngời , hệt như tia nắng mặt trời vậy.
-“Phải rồi chị nhớ là phải luôn đem theo đó .”
-“Ừm…Sau này không được bỏ mứa nữa biết chưa.”
-“Vâng.”
-“Đi xuống , có người đến thăm em.” Freen nắm tay nàng đi ra khỏi phòng .
-“Em chưa có dọn phòng.”
-“Sai người dọn là được.”
-“Nè , hai người kia, có cần phải ở trong đó lâu vậy không ? Để khách chờ như vậy sao ?” Heng ngồi ở sofa dưới sảnh vọng lên .
-“Xin chào.” Becky lịch sự cúi đầu chào Heng và Toey.
-“Ái chà , thật lễ phép mời ngồi.” Heng tươi cười nói , anh tự nhiên mời nàng ngồi giống như anh là chủ nhà , nàng..là khách .
Freen quăng cho anh một cái liếc lạnh thấu xương , nhưng cái tên đó thì đang mải mê chọc ghẹo Becky.
-“Nè nè , Becky hai người làm gì ở trong đó mà lâu vậy . Khách tới chơi mà bắt chờ thật bất lịch sự.”
-“Em ngủ quên dưới sàn , nên chị ấy bế em lên giường.” Becky thành thật trả lời , nàng không hề biết cái tên đào hoa kia sắp tiêm vào đầu nàng những thứ “đen tối.”
-“Hửm…vậy sau đó hai người có cùng nhau “vui vẻ” kh…”
* Bốp.
Chưa nói hết câu ,Freen đã hung hăng đập quyển sách dày cộm ở trên bàn lên đầu Heng: “Tên chết tiệt kia . Có im đi không ?”
-“Này , cậu làm gì vậy ?” Heng ôm đầu ai oán nói.
Freen không trả lời , đưa tay kéo nàng ngồi kế bên.
-“Sao chị lại đánh anh ấy ? Đau lắm đó.” – Becky đưa mắt nhìn cô khó hiểu nói.
-“Tốt nhất , em đừng nên đến gần cậu ta.”
-“Becky , đã khỏe hơn chưa ?” Toey lên tiếng.
-“Đã khỏe rồi . Cảm ơn anh.”
-“Ai da , đau quá đi.” Heng tức giận nhìn Freen.
Anh tự nghĩ hắn có phải bằng hữu của anh không vậy ? Thật quá đáng.
-“Cậu đó , người ta thường nói “ếch chết tại mồm” là vậy.” Toey cười khẩy nhìn Heng chế giễu.
-“Gì chứ ?” Heng ai oán nói.
-“Hai anh đừng cãi nữa !” Thấy tình hình có vẻ như không tốt hơn được , nàng vội lên tiếng can ngăn.
-“Phải rồi Becky , lễ kỉ niệm 10 năm thành lập tập đoàn Chankimha em có tham dự không vậy ?” Heng quay sang hỏi nàng.
-“Hả ?” Nàng trố mắt nhìn anh , cắn nhẹ ngón tay trỏ . Cái đó thì làm sao nàng biết được chứ .
-“Em có muốn đi không ?” Freen bỏ quyển tạp chí xuống đưa mắt nhìn cô .
-“Đồng ý đi , ở đó có tiệc buffer đó. Còn nữa sẵn tiện giới thiệu em với mọi người.” Toey lên tiếng.
-“Giới thiệu cái gì ?”
-“Thì giới thiệu em là phu nhân của chủ tịch Chankimha đây !” Heng nói.
Khuôn mặt nhỏ bé của Becky vì câu nói của anh mà đỏ ửng lên. , nàng lí nhí
-“Ở đó có tiệc buffer luôn sao ?”
-“Phải.”
-“P’Freen à , cho em đi nha.”
Freen quay sang nhìn nàng, khóe môi cong lên , giọng nhỏ nhẹ hỏi: “Em đi vì muốn được giới thiệu hay là vì tiệc buffer ?”
-“Hả…ừm…vì tiệc buffer .” Becky tủm tỉm trả lời. Nghe câu trả lời của nàng ba người kia phải bật cười . Cô gái này có đầu óc thật đơn giản.
-“Được,thứ sáu này cho phép em tham gia.”
-“Thật sao ? Cảm ơn chị.”
-“Chà…vậy bữa tiệc hôm đó sẽ rất thú vị.” Heng cười khẩy nói.
-“Hửm…?” Becky giương cặp mắt to tròn ngây ngô nhìn cô.
-“Em không cần để ý đến lời của cậu ta.” Freen quay mặt của nàng về phía cô.
-“Oh..”
-“Hai cậu còn định ở đây đến bao giờ ?”
-“Đây là cách cậu đuổi khách sao ?” Heng bất mãn nói.
-“Phải !” Freen thẳng thừng nói . Hai cái tên này ở đây chỉ toàn gây rối , mau mau đi về sẽ tốt hơn.
-“Chúng tôi sẽ ở lại ăn cơm tối.” Toey cười tươi trả lời.
Ngay khi nói xong anh đã bị Freen ném cho cái lườm hung tợn. “Tôi không mời.”
-“Chậc..,cậu có phải bạn của chúng tôi không vậy ?”
-“Phải.”
-“Vậy tại sao lại đuổi chúng tôi về.”
-“Vì đây là nhà tôi. Quyền quyết định là do tôi.” Cô lạnh lùng nói , câu nói của cô khiến cho Toey cứng họng , trừng mắt nhìn cô.
-“Rồi , tức là cậu có vợ thì quên bạn.” Heng tỏ vẻ buồn bã nói.
-“Đúng.”
Toey , Heng và Becky giương mắt nhìn cô.
Trời ạ , không những cô không phủ nhận , đã vậy còn khẳng định luôn sao ? Có cần phải thành thật như vậy không ? Trong lòng nàng không ngừng cảm thán , hai bên má bỗng dưng ửng đỏ.
-“Đồ trọng sắc khinh bạn.” Toey cầm ly trà đưa lên miệng lầm bầm .
-“Ai…Heng về thôi , trả tự do lại cho họ đi.”
-“Chậc , cũng phải.” Heng đứng dậy đút hai tay vào túi quần , chế giễu.
-“Không tiễn.” Freen vẫn thong thả đọc tạp chí, ngay cả một cái liếc cũng không thèm nhìn Heng và Toey.
-“Hai anh đừng giận , ở lại ăn cơm đi .” Becky lên tiếng ,hình như lỗi là do nàng, vì nàng mà họ mới cãi nhau nên nàng phải giảng hòa thôi.
-“Không cần đâu , bọn anh mà ở lại thì sẽ không yên với cậu ta đâu.” Toey trả lời sau đó cùng Heng đi ra cửa.
-“P’Freen à , sao chị lại nói như vậy ? Họ sẽ buồn lắm đó.” Becky ngồi xuống kéo tay chị.
-“Đừng lo , hai tên đó không giận đâu.” Cô buông quyển tạp chí xuống , nhìn người con gái kế bên , lạnh nhạt trả lời.
-“Sao chị biết chứ , rõ ràng hai anh ấy đang giận mà.”
Freen đưa tay đánh nhẹ trán của nàng , khóe miệng nhếch lên nói :”Nếu chỉ vì chuyện này mà giận thì họ không phải là hảo bằng hữu.”
Becky xoa cái trán , khó hiểu nhìn cô. Không lẽ nàng lo thừa sao ?
-“Nè Toey , tôi mới tìm được niềm vui mới rồi.” Heng vừa đi vừa nói.
-“Tôi biết , chính là chọc ghẹo tên máu lạnh kia phải không ?”
-“Đúng vậy…hahaaa còn cả cô bé đó nữa.”
-“Càng ngày càng thú vị rồi…” Toey cùng bật cười .
Thật ra họ chỉ vờ giận dỗi thôi , họ muốn xem phản ứng của Freen và Becky như thế nào .
Càng lúc cô càng thú vị hơn trước rồi. Hai người ung dung bước vào xe , rồi nhanh chóng rời khỏi nhà của Freen…..
Vote.