Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non - Chương 29
Ba nữ nhân viên kia thấy nàng đi ra liền thở phào nhẹ nhõm , cũng may là cô ấy không nói gì , nếu như nàng mà nói họ sẽ bị sa thải khỏi công ty mất . Những gì vừa nãy họ mỉa mai Becky bây giờ đã cảm thấy hối hận . Quả không hổ danh phu nhân của chủ tịch , xinh đẹp hệt như thiên thần…
-“Chào trợ lý Heng” -Hai thư kí ngồi ở bàn làm việc trước cánh cửa màu trắng to lớn , liền đứng dậy chào anh.
-“Chào ,Freen có ở trong đó không vậy ?”
-“Có ạ .”
-“Được rồi ,cảm ơn ,Becky đây là hai thư ký của Freen.”
-“Chào hai chị.” Nàng lịch sự chào.
Hai thư kí kia cũng cúi đầu chào nàng.
-“Đây là phu nhân chủ tịch , Becky Rebecca Patricia Armstrong.” Heng tươi tắn giới thiệu cô với hai người kia.
Becky thì nép lại sau lưng anh,nàng bây giờ đang rất ngượng ngùng .
Nàng tự hỏi , sao đi tới đâu anh cũng giới thiệu nàng với mọi người vậy ? Nàng đâu có nhờ anh
-“Xin chào phu nhân ,mời vào.” Hai thư kí đứng dậy mở cửa cho nàng.
-“Cảm…cảm ơn.” Becky rụt rè đi vào.
Căn phòng làm việc của cô rộng cực kì , còn có cả kệ đựng sách cao nữa ,Freen đang ngồi trên bàn say sưa làm việc .
Becky từ từ bước tới: “Freen…cơm…”
Freen nghe thấy giọng nàng liền ngước mặt lên : “Ngồi xuống đó đi.”
Cô hất mặt về phía ghế sofa đặt ở gần cửa sổ sát đất.Nàng ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống.
-” Chà…hai người định ăn cơm chung sao ?” Heng bước vào tươi tắn nói.
-“Cậu không có việc để làm sao ?” Mắt vẫn nhìn vào đống giấy tài liệu trên bàn , cô lên tiếng.
-“Tôi tới đây là đưa cho cậu bản kế hoạch tháng này , cần có chữ kí của cậu .”
-“Để ở đó đi.”
-“Hừm…vậy tôi đi đây ,Becky anh đi nhé.”
-“Vâng . Chào anh.”
Becky ngồi ở trên ghế , đôi mắt to tròn chăm chú nhìn cô , bộ dáng của cô khi làm việc thật nghiêm túc , trên người tỏa ra một luồng khí thế cao ngạo : “Becky…”
Đột nhiên Freen lên tiếng gọi nàng.
-“Hửm..??”
-“Dọn cơm ra bàn bên kia đi.” Cô hất mặt về phía cái bàn hình chữ nhật ở bên phải .
-“Oh.” Becky mở cặp lồng ra ,nàng lấy từng tầng xuống đặt trên bàn.
-” Xong rồi ,chị ra đây ăn đi.”
Freen ngồi xuống chiếc ghế đặt ở đầu bàn , đó là vị trí của người chủ trì .Cô cầm đũa bắt đầu ăn.
-“Freen…chị thử xem có vừa miệng không ?”
-“Được !” Freen gắp một miếng thịt bỏ vào miệng ,nàng nhìn cô ăn , cặp mắt đang trông chờ câu trả lời
-“Vị không giống như đầu bếp Văn làm.”
-“Hì…là em làm đó. Sao hả ? Có ngon không.”
-“Rất ngon , là em làm sao ?” Freen quay sang nhìn nàng.
-“Phải ! Lúc trước em có học làm vài món cơ bản.” Becky vui vẻ trả lời.
-“Em giỏi lắm…” Cô đưa tay nhéo nhẹ má của nàng, khóe miệng cong lên ,nhẹ nhàng nói .
Becky nghe được lời khen của cô trong lòng cảm thấy rất vui.
-“Vậy sau này , mỗi trưa em cứ đem cơm cho chị được không?.”
-“Hả ?” Becky đang ăn , liền dừng lại , trố mắt nhìn cô.
-“Vì chị rất bận , không thể về nhà ăn cơm trưa được.” Cô nhàn nhã trả lời.
-“Em không thích đến công ti đâu.” Becky phụng phịu trả lời.
-“Tại sao ?”
“Vì ở đây đông người với lại cảm giác không quen lắm . Vừa nãy em gặp Heng anh ấy giới thiệu em với những người xung quanh , họ cứ cúi đầu chào em . Cảm giác rất khó chịu.”
-“Em nên tập làm quen lên . Vì em là vợ của chị nên việc này là lẽ đương nhiên. Becky…em phải sớm thích nghi đi.” Cô nhìn nàng , khuôn mặt tuy không có chút biểu tình nhưng trong lời nói lại rất dịu dàng.
-“Ừm…Em biết rồi.” Becky gật đầu
-“Sau này , em sẽ học thêm nhiều món khác để nấu cho chị ăn.”
-“Được…nhưng em đừng cố sức quá. Chỉ cần nấu bữa trưa là được , còn buổi sáng và tối cứ để đầu bếp Văn làm.”
-“Vâng.” Nàng tủm tỉm cười nhìn cô.
-“Em ăn thêm đi.” Freen gắp miếng cá bỏ vào chén của nàng , cưng chiều nói.
-“Cảm ơn chị .”
Becky và Freen ngồi vui vẻ ăn cơm .
Nhìn họ như cặp vợ chồng son ,người này gắp thức ăn cho người kia , thật sự rất hạnh phúc…!
Vote.