Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non - Chương 46
Becky mơ hồ tỉnh dậy , cả người nàng ê ẩm ,nàng nhìn qua cửa sổ sát đất , trời đã bắt đầu tối …
Nàng cố gắng ngồi dậy ,Becky nhìn xung quanh , đây là phòng của Freen,Becky chợt nhớ đến chuyện lúc chiều , khiến khuôn mặt nhỏ bé đỏ ửng lên ,nàng ai oán nói : “Rõ ràng đã nói không làm đau người ta …. Đáng ghét.”
Nàng đặt hai chân xuống đất , vốn định đứng dậy , nhưng vừa đứng lên phần thân dưới nàng nhức nhối vô cùng , nàng đau đớn ngồi xuống giường , chỉ có thể xích lại cái điện thoại trên bàn gọi cho người giúp việc đi lên.
Nàng buồn bã ngồi im trên giường .
* Cạch
Tiếng mở cửa phát ra , Becky quay sang cửa nói: “Prik giúp tôi….”
Vừa quay sang Freen đang bước vào nàng giật mình , tại sao không phải là Prik ??
-“Em cần gì sao ?” Freen tiến lại gần nàng , khóe miệng giương lên.
-“Em…không nhờ chị.” Becky quay mặt giận dỗi nói.
Cô bước lại tủ áo , lấy ra bộ pijama màu hồng chấm bi , cùng bộ đồ lót đặt lên giường , cô cười tà: “Bộ này nhé !”
Becky nhìn bộ pijama và đồ lót cô chọn nhíu mày , cô…thật là đồ không biết xấu hổ .
Freen bế nàng lên đặt xuống cái ghế sofa kế bên đưa tay cởi dây áo của nàng.
Becky đẩy tay cô ra ,nàng hoảng sợ hét lên: “Chị làm gì vậy ?”
-“Cởi áo .” Freen bình thản trả lời.
-“Không cần….hức…” Becky rưng rưng , đủ rồi , sao cô có thể tự tiện như vậy chứ . Đã vậy còn khuôn mặt bình thản như chuyện bình thường giống như cô đang xem thường nàng vậy .
Freen nhìn Becky , không hiểu lí do nàng khóc , chỉ biết đưa tay xoa đầu nàng , thắc mắc nói : “Tại sao em lại khóc ?”
Becky hất tay cô ra , mếu máo khóc .Cô nhíu mày , rốt cuộc nàng bị cái quái gì vậy , Freen đanh mặt lãnh mặt nói : “Becky , em…”
-“Chị quá đáng…đừng có xem thường em như vậy.” Becky nức nở nói, nàng cắt ngang lời cô.
-“Chị xem thường em bao giờ ?”
-“Chị còn nói…tùy tiện cởi đồ người khác , đã vậy còn rất bình thản nữa..”
-“Đồ ngốc , chẳng phải chúng ta là vợ chồng hay sao ?” Freen vuốt tóc nàng, chẳng phải tay nàng đang bị thương nên cần người chăm sóc sao ? Thật là….
-“Hức…Tại sao lúc nào chị cũng đụng chạm vào em hết vậy…em…đâu phải là con rối…”
Freen cúi người ôm lấy nàng, cô nhẹ nhàng nói : “BecBec…chúng ta là vợ chồng , kết hôn cũng đã hơn nửa năm , chị ham muốn em cũng là chuyện rất bình thường mà. Hơn nữa chị cũng chưa từng xem thường em!”
Becky im lặng ,nàng đưa tay níu lấy áo cô .
Cô buông nàng ra , lau khuôn mặt ướt đẫm kia , khóe miệng cong lên : “Chị giúp em mặc đồ. Ở nhà mặc vậy sẽ thoải mái hơn.” Cô cầm cái áo lót lên , cố ý chế nhiễu nàng.
Becky đỏ mặt , Freen…rốt cuộc vẫn không ngay thẳng. Nhưng giờ phải làm sao đây , nàng đói bụng rồi…đành phải để Freen giúp vậy .
Cô thong thả cởi chiếc váy ngủ của nàng ra , thân thể trắng mịn lộ ra trước mắt cô . Becky đỏ mặt , nàng nhắm chặt mắt lại không dám nhìn cô. Nhìn khuôn mặt nàng ,Freen nhịn không nổi bật cười thành tiếng . Sau đó từ từ giúp nàng mặc đồ thật nghiêm túc.
-“Xong rồi.”
Nàng lúc này mới mở mắt ra , ngượng ngùng nói :”Em đói rồi.”
Nhìn dáng vẻ của nàng cô hận không thể cắn một cái vào má phúng phính đang ửng đỏ kia . Cô cúi người hôn nhẹ lên đôi môi anh đào của nàng . Rồi nhẹ nhàng bế nàng đứng lên .
Becky giật mình , nhíu mày la lên : “Em tự đi được mà.”
-“Em có thể đi được sao ? Phần thân dưới của em vẫn còn nhức đúng không ?” Freen tỉnh bơ nói .
Khuôn mặt nàng lại ửng đỏ , lắp bắp nói “Chị…chị…”
-“Hahahh…được rồi , ngoan ngoãn ngồi im , chúng ta đi ăn cơm tối.”
Freen đi ra khỏi phòng , nàng xấu hổ không biết phải nói gì ! Cô đặt nàng ngồi xuống cái ghế bên cạnh , rồi kéo ghế ở đầu bàn ngồi xuống.
-“Ăn cá nhé !”
-“Ưm…không ăn . Em muốn ăn thịt bò.” Nàng ngậm đôi đũa , ánh mắt hướng về đĩa thịt bò , lên tiếng.
Cô đưa tay gắp thịt bỏ vào chén của nàng . Becky vui vẻ ăn .
Chợt , nàng hỏi cô: “P’Freen, chị thích ăn gì
Freen ngưng ăn , ngước mắt nhìn nàng khó hiểu .
Thấy cô không trả lời ,nàng nũng nịu nói “Nói đi , chị thích ăn gì ?”
-“Ăn em.” Freen híp mắt nói .
Nàng trừng mắt nhìn cô , khuôn mặt nóng bừng , cô có phải đang chọc tức nàng ??
-“Haha…chị đùa thôi .Chị thích ăn mực dồi thịt. Sao hả.” Cô vui vẻ nói , đưa tay nhéo má nàng .
Becky quay mặt nhìn lên bàn thấy có đĩa mực dồi thịt chiên , liền nói : “P’Freen gắp cho em . Mực dồi đó.”
Cô gắp một miếng bỏ vào cái muỗng đang đưa ra của nàng , tủm tỉm cười , xem ra cô đã đoán được nàng muốn làm gì rồi.
Becky cười tươi , bỏ miếng mực vừa được cô gắp vào chén cơm của cô.
Khuôn mặt tươi tắn nói : “Cho chị ! Đợi khi nào tay phải em khỏi , em sẽ gắp cho chị. Chồng à.”
Từ miệng của nàng phát ra hai chữ “Chồng à” khiến cho tim cô như muốn nhảy ra ngoài . Vợ cô…muốn lấy lòng cô sao ? Ngón tay xinh đẹp như nghệ sĩ piano vuốt nhẹ cái mũi nhỏ xinh của Becky , cô mỉm cười hạnh phúc nói “Được !”
Buổi ăn tối cứ như thế mà kết thúc trong hạnh phúc của đôi vợ chồng ấy.
Vote.