Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non - Chương 61
Freen lái xe xuyên qua khu phố đông người , chiếc xe cứ vi vu trong gió . Cho đến khi ánh hoàng hôn buông xuống ,cô mới dừng lại nơi góc đường .
Mở cửa bước xuống xe , cô đưa tay nắm lấy tay Becky kéo ra . Freen nắm tay nàng đi một hồi , đến địa điểm cần đến .
Cô khẽ nói : “Đến rồi.”
Becky say sưa nhìn quang cảnh trước mắt , trời ạ ! Đây là cả một con đường hoa , nàng chạy lên phía trước , thật là đẹp nha ! Nơi đây đều là hoa , hoa oải hương , hoa anh đào , bách hợp , ti gôn , hoa hồng , tú cầu , hoa cúc Nhật ,….
Những gian hàng bán hoa , trang trí đủ màu sắc , người người qua lại …. Freen bước đến , ôm từ phía sau cưng chiều nói “Đây là Phố hoa ! Quanh năm đều có hoa nở , nhưng nhộn nhịp nhất là mùa Xuân , ở đây sẽ tổ chức lễ hội Hoa !”
-“Thật đẹp !” Nàng híp mắt nói , trên môi nở nụ cười hạnh phúc.
-“Chúng ta đi xem !” Freen nắm tay nàng bước đi , đứng giữa cả khung cảnh hoa đẹp rạng rỡ.
-“P’Freen, lại đây xem đi.” Becky kéo tay cô , đi đến một quán bán bánh Mochi* .
-“P’Freen à , em muốn ăn.”
-“Được ! Em muốn ăn bao nhiêu ?” Freen mỉm cười , cưng chiều trả lời.
-“Ưm….Bác quản gia , Tiểu Hổ , ưm… lấy 10 cái” Nàng đưa tay lên đếm , rồi vui vẻ nói.
-“Em ăn hết được sao ?” Cái má trắng nộn đáng yêu của nàng bị cô nhéo một cái , Becky xoa xoa , chu môi nói : “Em mua cho bác quản gia , Tiểu Hổ và cả chị nữa mà.”
-“Ông chủ , lấy 10 cái bánh Mochi gói lại và 5 cái để riêng .” Freen nhìn ông chủ bán bánh , thanh âm trầm thấp phát ra .
Ông chủ bán bánh gật đầu , sau đó đưa tay lấy bánh cho vào một cái túi dấy , gói cẩn thận lại đưa cho nàng .
-“Của quý khách đây, tổng cộng là 300 bath”
Freen rút tiền ra trả , sau đó cô lại bị nàng kéo đi tiếp : “Em muốn ăn xôi xoài”
-“Em muốn trà sữa”
-“Em muốn mua hoa.”
-“Em muốn ăn bánh gạo….”
……
Rất nhanh chóng nàng đã ăn được hơn 10 món khác nhau , Freen bị nàng lôi đi lung tung , lại không cảm thấy mệt , ngược lại thấy rất vui và thú vị , cô không ngờ vợ của cô lại ăn khoẻ đến thế . Và hiện tại cô đang đứng nhìn nàng ăn bánh gạo….
-“Nè nè , cô gái mặc đồng phục học sinh đó đáng yêu nhỉ ?” Một tiếng nói của thanh niên lạ phái xa , đang nhìn chằm chằm vào Becky.
-“Phải phải ! Nhìn cũng hấp dẫn thật.”
-“Haha…nhìn cặp chân thon dài kia kia….huýt” Lại thêm một tiếng nói xen vào , kèm theo tiếng huýt sáo.
Từng chữ đều lọt vào tai của Freen , gân xanh nổi lên , cặp mắt cô như toé lửa , hận không thể móc mắt của những tên đó vì đang ở trước mắt nàng nên cô không muốn Becky thấy cô hung dữ như thế .
Freen đưa tay xoay người Becky lại , cúi người xuống , nhẹ nhàng đặt cặp môi mỏng khiêu gợi lên đôi môi đỏ mọng của nàng .
Becky sững người , nàng vốn đang ăn bánh gạo mà !?? Freen cuồng nhiệt hôn nàng trước con mắt của thiên hạ , cái lưỡi của cô , quấn lấy lưỡi nàng , chiếm đoạt hơi thở ngọt ngào kia , cả vị ngọt của bánh gạo cũng bị cô cướp đi , đến khi thoả mãn mới buông môi nàng ra , cặp mắt màu hổ phách chợt lạnh đi liếc nhìn hai tên vừa mới buông lời trêu ghẹo nàng , khiến cho họ sợ đến xanh mặt nhanh chóng chạy đi .
Becky đỏ mặt , thở hổn hển dựa vào ngực cô , chiếc bánh gạo trên tay cũng vì thế mà rơi xuống đất .
Freen nắm tay nàng kéo đi , đặt nàng ngồi xuống chiếc ghế ghỗ nơi ít người qua lại , cô ngồi xuống kiểu cầu hôn , nâng chân Becky lên , hôn lên phần đùi trắng nõn , Becky chưa kịp hoàn hồn sau nụ hôn của cô , bây giờ lại đến chuyện này , khiến nàng giật thót : “Ưm…P’Freen…chị làm gì vậy ?”
Freen ngước mắt nhìn nàng, ấn kí màu hồng dâu hiện lên , cô lạnh nhạt nói: “Chị không thích người khác nhìn em như vậy . Tại sao lại mặc váy ngắn như vậy ?”
-“Em…cái này….ai cũng mặc vậy mà ?” Becky ngược chín mặt trả lời .
Chiếc váy ấy đâu có ngắn , dài hơn giữa bắp đùi của nàng mà. Freen không chấp nhận câu trả lời ấy của nàng lại tiếp túc hôn lên đùi nàng .
Becky mở to mắt , thở hổn hển nói “Freen…Freen…đừng…người khác sẽ nhìn thấy mất.”
-“Sẽ không ai nhìn thấy !”
-“Ưm…ưm…á…dừng lại…” Cái lưỡi của cô đang liếm mút đùi nàng, từ từ đi lên , Becky vội ngăn lại .
Nhưng dù nàng có van xin , cô vẫn không dừng hành động lại : “Không !” .
Khi phát hiện có tiếng bước chân , nàng dùng hết sức lức đẩy cô ra , cũng vì vậy mà nàng mất đà ngã vào người cô.
Becky vội vã đứng dậy , nhưng lại bị cô kéo lại , tiếp tục bị nụ hôn của cô làm điên đảo.
-“Chúng ta về nhà.” Freen lạnh nhạt nói , sau đó bế nàng bỏ lên xe .
Becky sợ hãi nói : “P’Freen…chị…muốn làm gì ?”
-“Em thử nghĩ xem !?” Cô cười tà ,đôi mắt híp lại , khuôn mặt nhỏ bé bỗng chốc lại ửng đỏ , Cô…muốn ăn nàng !???
Trong lòng Becky không ngừng gào thét , muốn trốn chạy , nhưng lại không thể . Nàng phải làm sao? Phải làm sao đây…hic…???