VỪA YÊU VỪA SỦNG - Chương 55
*Trong đơn thuần có mị hoặc
Mộ Dung Nguyệt đã trở thành Cố phu nhân muốn đi tìm bà xã của mình.
Công việc phỏng vấn trong tay vừa kết thúc, nàng lái xe tới cửa tập đoàn Cố Hành.
Vừa mới xong việc nên Mộ Dung Nguyệt buộc tóc đuôi ngựa, quần áo trên người cũng đổi thành áo phông quần jeans đơn giản, nhìn qua giống như một sinh viên.
Nhiều lần Mộ Dung Nguyệt tới tập đoàn Cố thị, đều là tài xế lái xe vào bãi đỗ xe, còn Cố Hành lại lừa gạt nàng ôm lên văn phòng tổng tài trên tầng cao nhất.
Mộ Dung Nguyệt đã đưa ra một ước định với Cố Hành, nàng sẽ không dựa vào thân phận Cố phu nhân này cũng có thể thành công, mặc dù cái người yêu vợ điên cuồng Cố Hành kia bảo vệ nàng vô cùng tốt.
Cho nên, từ trên xuống dưới tập đoàn Cố thị đều biết, bảo bối của Cố tổng chính là Cố phu nhân, nhưng diện mạo của nàng lại ít người từng được thấy qua.
Thậm chí còn có tin đồn, Cố tổng vì không muốn quá nhiều ong bướm làm phiền nên mới giả vờ rằng mình đã kết hôn.
Mộ Dung Nguyệt vốn định gọi điện thoại cho Cố Hành lại nghĩ không muốn quấy rầy công việc của cô, chỉ đơn giản ngồi ở quán cafe phía đối diện chờ, dù sao thì giờ cơm trưa cũng sắp tới rồi.
Chỉ thấy một người phụ nữ mặc trang phục công sở đi tới, nhân viện tiệm cafe tựa như rất quen thuộc.
“Ba ly cafe, hai ly nóng, một ly không thêm đường, đúng không?”
Người phụ nữ cười cười, ngay cả đang mặc đồ công sở cũng nhìn ra được chính là mỹ nữ.
“Cố tổng thật khiến người ta hâm mộ, có một thư ký như vậy.” Người nói chuyện chính là ông chủ tiệm cafe, đã ở chỗ này buôn bán nhiều năm.
Những lời này đều rơi vào trong tai Mộ Dung Nguyệt.
Nàng nhìn người phụ nữ kia lấy cafe xong rời đi cũng lập tức đi theo ra ngoài, không phải nàng hoài nghi Cố Hành, dù sao ngày nào nàng cũng bị cô đè lên giường làm cho chết đi sống lại, chỉ là ‘thể chất’ cô lúc nào trêu hoa ghẹo nguyệt, khiến nàng không khỏi ăn dấm chua.
“Cận Bân, tôi ở dưới lầu, đừng nói cho Cố Hành.”
Cận Bân thân là thư ký riêng của Cố Hành, cũng biết thời học sinh, bà chủ và phu nhân có một tình yêu vô cùng sâu sắc.
Chẳng lẽ là phu nhân tới kiểm tra? Đầu óc cậu ta nhanh chóng suy nghĩ, cũng vội chạy như bay xuống đón Mộ Dung Nguyệt.
Mấy người ở lễ tân nhìn đến ngây người, thư ký Cận Bân ngày thường nghiêm trang ít nói cũng có lúc hấp tấp vậy sao?
Cận Bân mang theo Mộ Dung Nguyệt vào thang máy chuyên dụng, cho nên, Mộ Dung Nguyệt tưởng rằng mình lên đến nơi muộn hơn so với người phụ nữ kia.
Cận Bân tất nhiên biết phu nhân muốn gặp bà chủ lúc nào cũng được, vừa ra khỏi thang máy đã lập tức tự giác biến mất. Mộ Dung Nguyệt biết văn phòng Cố Hành ở bên trong, nhưng mà nàng không muốn quấy rầy công việc của cô.
“Cố Hành bây giờ đang bận?”
Cận Bân là người từng trải, tất nhiên nghe ra ngụ ý của Mộ Dung Nguyệt, Cố Hành bây giờ có phải đang họp hay tiếp khách không.
“Cố tổng đang gặp đoàn đại biểu tập đoàn Noah ở Mỹ.” Anh ta nghiêm túc trả lời đúng chức trách của thư ký riêng.
“Vậy tôi sang phòng nhỏ chờ.” Mộ Dung Nguyệt nhìn thoáng qua phòng thư ký và văn phòng của cô, khoảng cách rất gần.
Nàng loại bỏ suy nghĩ miên man trong đầu, ngồi trong phòng nhỏ nhìn mấy bản thảo cần biên tập ngày sau.
Một giờ trôi qua, đoàn đại biểu Noah ra khỏi văn phòng, lần này bọn họ muốn ký bản quyền hợp tác với Tinh hồn.
Tuy rằng, lần này tới nước C, bọn họ thuận lợi bàn bạc với Cố thị, hai bên cũng tiến hành đàm phán nhiều lần, nhưng có thể có được bản quyền hay không vẫn thấp thỏm trong lòng. Dù sao trò chơi này hấp dẫn như vậy, rất nhiều công ty cũng muốn cạnh tranh, mà Cố thị ở Mỹ tuy rằng phát triển bất động sản nhiều hơn trò chơi nhưng sợ rằng cũng phát triển vượt qua bọn họ.
Cho nên, lần này Nặc Phương lần nữa tới tìm hiểu thái độ của Cố Hành, dù sao Cố tổng cũng chính là thần thoại của giới IT, người cầm lái của Cố thị.
Cố Hành khách khí tiễn Nặc Phương tới thang máy.
Cận Bân đưa Nặc Phương đến sân bay, nhìn thoáng qua phòng nhỏ, nói không chừng phu nhân muốn cho bà chủ một bất ngờ nên anh ta cũng không nói với Cố Hành, Mộ Dung Nguyệt đang đợi cô.
Mộ Dung Nguyệt trong phòng nhỏ đang chuẩn bị ra ngoài lại thấy người phụ nữ ở tiệm cafe nghiêng nghiêng ngả ngả muốn đụng phải Cố Hành.
Chỉ thấy cô nhanh chóng tránh khỏi ‘tập kích’, lại khiến người phụ nữ kia làm đổ cafe ướt mất bộ đồ trên người.
Người phụ nữ kia đeo giày cao gót té ngã trên mặt đất, một phần da thịt trắng nõn lộ ra bên ngoài quần áo.
Cố Hành cũng không cho cô ta một cái liếc mắt, xoay người vào văn phòng, Trương Tử tìm đâu ra người như vậy không biết, thật khiến cô bực bội.
Mộ Dung Nguyệt nhìn thấy một màn này, tâm tình quả thực rất tốt.
Dì lau dọn kịp thời xuất hiện thu dọn tàn cuộc. Nhìn thoáng qua cô gái trẻ tuổi chật vật này, đều là mấy người muốn chiếm sự chú ý của Cố tổng . Còn không bằng làm việc thành thật, bà làm lau dọn ở Cố thị nhiều năm như vậy cũng đã mua được hai căn phòng.
*
Tâm tình Mộ Dung Nguyệt vô cùng tốt chuẩn bị quay về nhà.
Nàng phải khen thưởng vợ của nàng thật tốt.
Sau khi Cận Bân trở về, Cố Hành mới biết được bảo bối của mình đã tới.
Cô vội gọi điện thoại, lại không ai nghe máy.
Cố Hành hoãn lại hội nghị buổi chiều, lập tức chạy về nhà.
Hai người không ở biệt thự lưng chừng núi, nàng vẫn thích ở chung cư gần với công ty hơn, dù sao nhà cũng chính là nơi ấm áp mà.
Mộ Dung Nguyệt nhìn điệu múa phóng đãng trên màn hình, khuôn mặt phiếm hồng.
“Leng keng” cửa chung cư mở ra.
Cố Hành vừa mở cửa đã thấy vợ mình đứng đó, mái tóc dài rũ xuống, trên người mặc váy ngắn đen xẻ tà, bộ ngực đầy đặn được miêu tả sinh động, khe rãnh hãm sâu cũng có thể thấy rõ.
Nàng cứ thế chân nhỏ trần trụi đứng si ngốc nhìn cô.
Vừa về nhà Mộ Dung Nguyệt đã thay bộ đồ này, nàng dùng hai tay chống lên bàn pha lê, sau đó ngồi lên bàn, học hai động tác vừa rồi, bờ mông vặn vẹo, cặp đùi xinh đẹp hất lên vẽ một đường cong hoàn mỹ trong không trung, ngay sau đó là một cú xoay người, tư thế của nàng vô cùng dụ hoặc, một mảnh lưng trần xinh đẹp hiện ra trước mắt Cố Hành.
Mà Cố Hành nhìn bảo bối nhà mình ăn mặc gợi cảm như thế, không chỉ có ngực lưng bị lộ, phong cảnh mỹ lệ dưới váy cũng đoạt mất tầm mắt, vậy mà nàng lại không mặc gì cả bên trong, theo động tác nhấc chân vừa rồi, âm hộ mê người liền hiện ra trước mắt cô, bởi vì động tác quá lớn, thậm chí còn có thể nhìn thấy môi âm hộ co rút.
Dụ dỗ trần trụi.
Yết hầu chuyển động liên tục.
Nàng thật thiếu thao!
Lúc này, nàng lại làm một động tác xoay tròn xinh đẹp, thân hình nhỏ xinh ngồi trên sofa phòng khách, phần đùi trắng nõn nhấc lên, miệng nhỏ khẽ nhếch kiều mị kêu — vợ~~.
Cố Hành sao còn có thể nhịn nổi.
Cô nhanh chóng đi tới sofa, dễ như trở bàn tay bế nàng lên.
Không đúng, không giống như nàng muốn.
Phải là nàng tiếp tục câu dẫn khiêu khích cô, lại nắm cà vạt cô vào phòng ngủ mới đúng.
Sao không có chuyện nào đúng ý hết vậy.
“A…” Lúc nàng sợ hãi kêu lên, cả người đã bị Cố Hành đè trên giường hôn sâu.
Cố Hành cởi bỏ quần áo của mình, vốn định tháo giây cột trên người nàng lại bị bàn tay nhỏ ngăn lại.
“ Cố Hành…” Mộ Dung Nguyệt đặt tay trên bả vai của cô.
“Hửm?” Bảo bối của cô định nói cái gì.
“Lần này… em muốn ở trên.” Cô nhìn cô, trong mắt là vẻ thẹn thùng, khuôn mặt đỏ bừng.
Được sự phối hợp của cô, hai chân Mộ Dung Nguyệt quấn lấy eo Cố Hành, ngồi lên chân cô.
“Ưm…” Tiểu huyệt không khỏi đụng tới cự vật lớn giữa hai chân cô, mẫn cảm chảy ra mật dịch thơm ngọt.
“Còn có cái này.”
Một dải lụa màu đen.
Cố Hành thấy nàng do dự, chủ động kéo tay nàng giúp mình bịt kín mắt, nàng dụ dỗ cô như thế, sao cô lại không muốn được đây.
“Còn có…” Mộ Dung Nguyệt biết thể lực mình so với Cố Hành kém xa, lần này nàng phải chiếm thế chủ đạo để Cố Hành nhớ rõ.
Cho nên, quan trọng là phải buộc chặt cô lại.
Chỉ chốc lát, Cố Hành đã cảm thấy tay mình bị thứ gì đó buộc vào đầu giường.
Cô rất chờ mong chuyện tiếp theo của bảo bối nhà mình. Vừa rồi lúc nàng trói cô, thân thể mềm mại yêu kiều đè lên trên người cô, cách một tầng vải mỏng, bộ ngực mềm mại đã cọ qua cọ lại trên ngực cô, nộn huyệt vì động tác ngồi khiến Cố Hành suýt chút nữa lau súng cướp cò.
Mộ Dung Nguyệt nhìn Cố Hành đã bị mình trói chặt, trò chơi của nàng chỉ vừa mới bắt đầu.
Nàng ghé lên thân thể cô, học dáng vẻ của cô hàng ngày bắt đầu hôn lên môi cô.
Không đợi Cố Hành đưa lưỡi hôn sâu, miệng nhỏ của nàng đã đi xuống.
Một giây sau, Cố Hành cảm thấy yết hầu bị miệng nhỏ mềm mại của nàng ngậm lấy, đầu lưỡi ấm áp bao trùm bên trên kích thích côn thịt cô muốn nổ tung.
“Khụ…” Ho nhẹ một tiếng, Cố Hành chỉ cảm thấy vị này nhà mình hôm nay chính là một tiểu yêu , muốn hút cạn linh hồn cô để tu luyện thành tinh.
Tuy rằng Mộ Dung Nguyệt không cảm thấy xa lạ với chuyện giường chiếu, dù sao nàng cũng có ký ức hai đời, cộng thêm ngày nào cũng được Cố Hành dạy dỗ, nhưng chủ động như hôm nay cũng là lần đầu tiên.
Thấy Cố Hành như vậy, nàng cho rằng cô không thoải mái.
Chỉ là, yết hầu của cô… chơi rất vui.
Lại liên tục chiến đấu ở các chiến trường tiếp theo.
Dáng người Cố Hành gầy nhưng lại rắn chắc, Mộ Dung Nguyệt nghĩ tới ngày thường Cố Hành trêu chọc đùa giỡn mình, nàng đưa tay bắt lấy núm vú của cô.
Chỉ mới chạm nhẹ một chút, côn thịt dưới thân cô đã đánh tới trên mông nàng, tựa như biết đường cũ muốn theo vào trong.
Mộ Dung Nguyệt sợ tới mức vội vàng bắt lấy côn thịt đang muốn nhảy lên kia.
“A…”
Bảo bối của cô… Thật muốn mạng mà.
Bỏng tay, rất lớn.
Cự vật kia trong tay Mộ Dung Nguyệt mà to thêm, quy đầu lớn như có chỉ dẫn mà muốn đâm thẳng vào bên trong, nàng không khỏi buông tay, nâng mông lên muốn cách cự vật xa một chút, lại đặt vào huyệt khẩu nhẹ nhàng ma sát.
“Nguyệt Nhi, em muốn tra tấn chết vợ em à.” Hai tay Cố Hành nắm chặt lấy cà vạt đang trói mình.
Mộ Dung Nguyệt cắn môi, nàng cũng không cố ý.
Hơn nữa, bây giờ nàng đã rất khó chịu rồi, nơi đó ướt át dính nhớp, nhưng nàng vẫn chưa điều chỉnh tốt tư thế.
Cố Hành chỉ cảm thấy bàn tay nhỏ của bảo bối vuốt lung tung trên người mình, chạm tới đâu cũng khiến da thịt cô nóng bỏng.
Hơi thở thơm ngọt của nàng quanh quẩn ở chóp mũi, nhưng lại không thể hôn tới.
Lúc bàn tay nhỏ kia lần nữa nắm lấy côn thịt của cô, nơi đó thật sự là sắp bùng nổ.
Ngọn lửa này là nàng khơi mào, tất nhiên phải dùng tiểu huyệt ướt đẫm tới diệt trừ.
Mộ Dung Nguyệt ôm tâm thái thấy chết không sợ, một bàn tay đỡ lấy côn thịt, một tay chống đệm còn nàng ngồi khóa trên người cô.
Nàng nhắm mắt lại dần dần ngồi xuống, chỗ mã mắt ngay quy đầu đã chảy ra chút chất dịch, chỉ vừa mới chạm tới huyệt khẩu, môi âm hộ đã điên cuồng co rút, nàng quá mẫn cảm.
“Ưm…”
Quy đầu chỉ mới chen một chút vào tiểu huyệt, Mộ Dung Nguyệt theo bản năng nâng mông lên.
Côn thịt lớn lại trượt ra, tinh thần sáng láng.
Ngày thường, mỗi lần cảm thấy Cố Hành đi vào trong mình cũng không khó khăn gì cả, tại sao bây giờ nàng ở trên lại khó như vậy chứ.
“Ha…” Cố Hành trầm thấp thở mang theo một tia dục vọng.
“Nguyệt Nhi, mau ngồi lên trên đi.” Mang theo quá nhiều áp lực chưa thể giải tỏa.
Mộ Dung Nguyệt nhắm mắt, điều chỉnh tốt vị trí lại lần nữa chậm rãi ngồi xuống.
“Ưm a ~~~”
Cảm giác lấp đầy vô cùng chân thật, côn thịt mới chen vào bên trong, âm đế đã đứng thẳng lên.
“Ưm… thoải mái… a…” Tiểu huyệt mới ăn một nữa, cảm giác khó nhịn ngay lập tức được tiêu tán.
Mộ Dung Nguyệt có chút mê ly, thả lỏng chính mình.
Giữa hai chân không gắng sức một cái ngã về phía trước, cự bổng theo trọng lực lại tàn nhẫn đâm sâu vào bên trong.
“A… a…”
Bởi vì tư thế, đầu vú nàng dán lấy cơ bụng rắn chắc của Cố Hành, toàn thân như bị điện giật vừa tê lại vừa sung sướng.
Khoái cảm ấp tới khiến nàng không thể hành động, nàng ghé vào người Cố Hành, cảm nhận sự thoải mái phía dưới truyền đến.
“Nguyệt Nhi, như vậy đã thỏa mãn em rồi?”
Chỉ nghe thấy tiếng vải bị xé rách, cà vạt thủ công Italy đã bị Cố Hành mạnh mẽ xé tan.
Mộ Dung Nguyệt còn chưa lấy lại tinh thần, trong chớp nhoáng Cố Hành đã thoát khỏi trói buộc.
Ngay sau đó là một cú xoay người, thân hình mảnh mai đã bị cô áp đảo dưới thân.
Nàng mê người như vậy, thật sự khiến lý trí của cô bị thiêu đốt không còn một mảnh.
Mộ Dung Nguyệt hoàn hồn một chút cắn lấy đầu vai Cố Hành, nàng còn chưa ở trên đủ đâu.
“A… ưm… a…” Đương nhiên, nàng chưa kịp hối hận đủ, Cố Hành đã dùng sức nhanh chóng ra vào.
Cô đã nhịn lâu lắm rồi.
Bảo bối của cô, ngay từ đầu cô đã muốn chơi hư nàng.
Ai bảo nàng quyến rũ như vậy, đã vậy thì chuẩn bị sẵn sàng tinh thần ba ngày không xuống được giường đi.
“Ưm… ha… thật thoải mái… a…”
Mỗi một lần Cố Hành đều chọc tới điểm mẫn cảm của nàng, nàng cảm giác được cả người mình như trên một đám mây phập phồng.
Nhục huyệt ướt nóng gắt gao bao bọc lấy côn thịt, mỗi lần va chạm đều đâm vào nơi sâu nhất.
“Ưm… a…”
Mộ Dung Nguyệt kiều mị rên rỉ khiến Cố Hành không thể dừng lại nổi.
Nhịp tim nàng đập nhanh vô cùng, cả người đều nóng, cánh tay mảnh khảnh vòng lên vai Cố Hành, khuôn mặt dán lấy lồng ngực của cô, cảm nhận tình yêu mãnh liệt của cô.
“Cố Hành… a…vợ … chơi hư tiểu huyệt Nguyệt Nhi đi…”
“Là em tự nói, không cho đổi ý.” Giọng nói nhiễm vẻ tình dục khàn khàn kích thích tiếng lòng Mộ Dung Nguyệt.
“Ưm… a…”
Mộ Dung Nguyệt căn bản không có cơ hội trả lời, côn thịt ở bên trong nàng rất có kỹ xảo khiến cho nội huyệt trở thành một hồ xuân thủy, thoải mái muốn chết.
Cảm nhận được đôi chân nàng càng ra sức kẹp chặt hông mình, Cố Hành biết bảo bối của cô sắp đạt cao trào.
Vì thế, một tay Cố Hành bế nàng lên, Mộ Dung Nguyệt ngồi trên côn thịt Cố Hành, rõ ràng hai người đang ở trên giường, nhưng tư thế này lại khiến Mộ Dung Nguyệt nhớ tới những ngày tháng Cố Hành ôm nàng ở thư viện ‘học tập’.
“A… chị Cố Hành…”
Tư thế này cắm vào vô cùng sâu, côn thịt to dài như muốn đâm xuyên cơ thể nàng, nàng chỉ cảm thấy sự mạnh mẽ và tình nùng ý mật dịu dàng của cô.
Một luồng dịch nóng truyền tới dưới thân, từng đợt mật dịch phun trào.
Thừa dịp nàng thất thần cao trào, Cố Hành nâng chân nàng lên, đặt Mộ Dung Nguyệt nằm xuống, hai chân đặt trên bả vai cô.
Như vậy, phong cảnh xinh đẹp của nàng đều thu hết vào đáy mắt cô.
Nộn huyệt bị chơi đến sưng đỏ vẫn cắn nuốt côn, mật dịch cũng chỉ làm Cố Hành cắm vào càng thuận lợi hơn, rõ ràng biết nàng mềm mại yêu kiều, nhưng cô cũng không có cách nào khống chế được sức lực muốn chiếm hữu nàng.
“A…” Mộ Dung Nguyệt vừa cao trào một lần dưới sự chuyển động của Cố Hành lại lần nữa chìm vào dục vọng.
“Bảo bối, em đúng là càng chơi càng nghiện.
Cố Hành thích nhìn từng biểu tình trên khuôn mặt nàng, nghe từng tiếng rên rỉ yêu kiều của nàng, cảm nhận mỗi lần nàng co rút mút lấy côn thịt của mình.
Mộ Dung Nguyệt bị nâng chân, không biết cô ra vào bao nhiêu lần.
Thật muốn được cô bắn vào.
“Bà xã…a… bắn cho Nguyệt Nhi đi…”
Bởi vì chưa muốn có con, mỗi lần Cố Hành đều dùng bao.
Đã rất lâu nàng chưa ăn tinh dịch của Cố Hành rồi.
Nếu không phải hôm nay nàng câu dẫn cô, Cố Hành cũng sẽ không quên mang bao.
“Muốn… ưm… muốn bà xã bắn vào trong… a…”
Vốn dĩ đã nhẫn nại một hồi lâu, lại nghe được vợ mình làm nũng cầu hoan, sao Cố Hành có thể nhịn nổi.
“Ngoan, bảo bối, vậy thì cho em.”
Quả nhiên, cô vừa nói, Mộ Dung Nguyệt liền cảm thấy một dòng dịch lớn dũng mãnh tiến vào trong cơ thể nàng.
“Ưm…” Thật đầy.
Mà ở góc nhìn của Cố Hành, tiểu huyệt tham lam kia lúc đóng lại mở không ngừng nuốt lấy tinh dịch, lại có dịch thể màu trắng theo khe thịt chảy ra, hình ảnh này đánh sâu vào thị giác Cố Hành, côn thịt mới vừa mềm xuống bên trong nàng lại lần nữa đứng thẳng.
“Nguyệt Nhi, biết em ăn chưa no mà. Ngoan, lại lần nữa cho em.”
Mộ Dung Nguyệt vẫn còn đang trong trạng thái thỏa mãn lại bị Cố Hành ôm lấy thay đổi tư thế, tàn nhẫn điên cuồng.
Nhũ thịt no đủ dưới ngón tay thon dài không có chỗ trốn.
Cô liếm hôn, cô điên cuồng, tình yêu của cô cuồng phong triền miên như mưa rào.
Rõ ràng là cô nàng dẫn cô trước nhưng đến cuối cùng lại không biết ai dụ hoặc ai.
Nếu nói, tình yêu là loài hoa xinh đẹp nhất thế giới, cũng là một khúc nhạc bình yên, cả đời chỉ vì một người.
Vậy nàng chính là niềm vui duy nhất cả đời này của cô, cũng là trầm luân của cô.