Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Vương Phi Của Vương Gia - Chương 11

  1. Home
  2. Vương Phi Của Vương Gia
  3. Chương 11 - Sở Thiên Ngạo
Prev
Next

Lệ Sa đi khi Thái Anh chưa tỉnh, nghe tiếng nha hoàn Yên Chi gọi, nàng lim dim mở mắt.

Làm vệ sinh cá nhân xong, vùi đầu vào ăn điểm tâm. Bây giờ Thái Anh đang nghĩ nên làm gì trong ba ngày này để đợi Lệ Sa về.

Sau khi hoàn tất xong mọi thứ, nàng mang Yên Chi đi ra khỏi Hoàng Bắc phủ. Nàng muốn biết thêm về bên ngoài, từ lúc đến Thanh Ty thành này, nàng chưa có cơ hội nhìn thấy, một phần bởi vì được Lệ Sa nói tốt đến Thanh Ty thành nên nàng mới có ấn tượng tốt với nó.

Hôm nay Thái Anh diện một thân bạch y, tóc chỉ buộc lỏng bằng dãy vải màu xanh lam, trên người cũng chỉ mang một đôi khuyên tai cùng một chiếc vòng ngọc bích. Nhìn Thái Anh lãnh đạm mà xinh đẹp khiến rất nhiều người trên đường chú ý đến nàng.

Vì sự lãnh đạm vốn có nên Thái Anh cũng không để ý đến những người xung quanh, Yên Chi vốn đi theo nhiều chủ tử nên việc này cũng rất quen thuộc. Hai người cứ đi từ gian hàng này đến gian hàng khác mà không chú ý đến xung quanh.

Nhìn thấy gian hàng của một ông lão , con mắt Thái Anh sáng lên đi nhanh về phía ông. Đây là gian hàng nặn đất, những thứ được nặng đều rất tinh tế và sinh động làm nàng nhìn không dời. Ông lão thấy vị cô nương xinh đẹp tiến về gian hàng mình thì vui mừng không dứt, nhìn vào chắc vị cô nương này cũng có gia thế ,vậy là ngày hôm nay lão có tiền để mang về cho lão bà ở nhà rồi!

Thái Anh yêu thích nhìn từng món đồ, bỗng ngước lên nhìn ông lão hỏi: “ Gia gia, gia gia có thể làm vật theo yêu cầu không ạ?” Con ngươi sáng rỡ nhìn chằm chằm vị lão nhân.

Ông lão nghe vậy cũng gật gù bảo biết làm, cô nương này chắc không khó tính nên ông đành nhận lời, không biết làm vật gì a!!

Thấy ông lão gật đầu, Thái Anh vui vẻ lấy từ vạt áo ra một cây trâm, cây trâm này là di vật của nương nàng để lại, tuy không biết gia thế của nương nàng như thế nào nhưng nhìn vào cây trâm đủ biết có giá trị liên thành.

Ông lão tay run run cầm cây trâm xem xét, nhận thấy chất liệu của cây trâm thì lão đổ cả mồ hôi. Thấy ông lão nhìn cây trâm của mình chăm chú Thái Anh thấy lạ bèn hỏi: “ Gia gia, cây trâm của con có vấn đề ạ?”, ông lão nghe nàng hỏi vậy thì ngây người, giọng run run nói: “ Cô nương này, suỵt!! Nghe lão nói, dù cô nương ở Sở quốc đến thì cũng đừng mang thứ này ra trưng bày thiên hạ; lão đây cũng là người Sở quốc lão nói cô nương nên cất vật này thì hơn, bây giờ Phong Định quốc và Sở quốc sắp có giao tranh ở dãy Thiên Nhai nếu biết có người Sở quốc đến đây họ sẽ nghi ngờ đấy!!!” Nói xong ông lão run run trả lại cây trâm cho nàng.

Nghe ông lão nói, lòng Thái Anh dâng lên dự cảm khác thường, thấp giọng hỏi ông lão: “ Gia gia, gia gia sao biết con là người Sở quốc?” Thái Anh nói dối không chớp mắt.

Ông lão thấy nàng vậy thì cũng hạ thấp giọng nói: “ Cô nương a, trước khi rời khỏi Sở quốc cô nương nên tìm hiểu chút. Cây trâm cô nương cầm là ngọc thượng đẳng, huyết ngọc trong tay cô nương chỉ có ở Sở quốc mà thôi, lão nói cô nương nghe, ngọc màu đỏ mà còn là ngọc thượng đẳng thì chỉ xuất hiện ở Hán Tây của Sở quốc, nên xuất hiện ở đây là lão biết liền. Không dấu gì cô nương, lão cũng là người Sở quốc nên lão khuyên cô nương nên chú ý hơn trong giai đoạn này a!!!” Nói xong ông lão còn nhìn cây trâm trong tay nàng hồi lâu.

Thái Anh nghe ông lão nói thì ngây người, nương nàng là người Sở quốc? Là ngọc thượng đẳng thì chỉ xuất hiện trong tầng lớp quí tộc mà thôi… nhưng sao nương nàng lại làm a hoàn trong Phác phủ để rồi xảy ra chuyện?… Suy nghĩ ập đến làm Thái Anh không tiếp thu nổi, mua vài tượng nặn rồi cảm ơn ông lão. Thái Anh mang Yên Chi hồi phủ. Nhưng không ngờ lại có sự việc xảy ra.

Cách nơi nàng cùng Yên Chi đang đứng, cụ thể là có một chiếc xe ngựa đang như điên chạy về phía trước, phu xe trên xe sớm không thấy đâu, còn bên trong xe đang có tiếng kêu oai oái của một nữ nhân.

“Cứu ta, cứu ta với!!! Ai cứu được ta ta sẽ thưởng 100 lượng a!!! Cứu ta…a” Nữ nhân trong xe ngựa xóc nảy hét lên điên cuồng, nhưng nghe đoạn đối thoại kia thì Thái Anh làm ngơ, người trong xe không đáng cho nàng cứu. Thái Anh nghĩ vậy chứ không phải người xung quanh nghĩ vậy, có đôi thanh niên trai tráng rục rịch vì số tiền nhưng nhìn con ngựa như điên kia thì chần chờ.

“ Cứu ta a!!!” Tiếng nữ nhân vang lên ngày càng gần nhưng chưa ai cứu được nàng.

Thái Anh xoay người định đi thì nghe tiếng khóc của hài tử vang lên: “ Oaaaa! Nương!!!!…” Xoay đầu nhìn hài tử đang đứng ngơ ngác giữa đường, nhìn xe ngựa sắp chạy đến gần thì nàng không chừng chừ mà bay lên phía trước, hài tử nhỏ không có tội!!!

“ A! Tiểu thư!!!” Yên Chi đứng bên cạnh thấy Thái Anh tiến lên phía trước thì sợ hãi kêu lên.

Thi triển kinh công cực nhanh, bay vút lên phía trước; đang lúc mọi người xung quanh ngơ ngác thì bên cạnh như có ai đuổi theo về phía nàng, vút về phía trước. Khi con ngựa sắp đụng hài tử thì Thái Anh nhanh tay ôm hài tử vào lòng rồi xoay người, đạp chân lên mặt đất bay lùi ra phía sau tránh xe ngựa. Còn cái bóng đen khi nãy vút lên phía trước, thủy chủ lóe lên, con ngựa đang như điên kia bỗng dưng ngã xuống, máu phun tung tóe. Cái bóng đen nhân lúc này bay vào trong xe ngựa ôm nữ nhân kia ra trước khi xe ngựa bị hỏng.

“ A aaaa” Cuối cùng thì người dân xung quanh cũng có phản ứng, một số người vì hành động dũng cảm của hai người mà lên tiếng hoan hô còn đa phần những nữ nhân đều thét thất thanh vì cảnh máu me của con ngựa.

Cái bóng đen kia chính là một nam nhân – Sở Thiên Ngạo

Ôm nữ nhân bên cạnh xuống đất, Sở Thiên Ngạo hắn di chuyển con ngươi đến bên bạch y nữ tử kia. Mới nhìn vào hắn đã ngây ngẩn cả người. Nàng rất đẹp, thật sự rất đẹp!!! Hắn chỉ biết nói như thế mà thôi, quanh năm chinh chiến sa trường hắn sợ miêu tả nàng lại mất đi vẻ đẹp của nàng a! Tướng quân lúc nào cũng thô lỗ mà hắn không muốn giảm sự xinh đẹp của nàng!!

Thái Anh thấy ánh mắt của nam nhân trước mặt thì ngước lên nhìn, bốn mắt nhìn thẳng vào nhau. Trong giây phút đó đã có người động tâm a!!!

Thấy nam nhân kia nhìn mình chằm chằm làm Thái Anh chán ghét, nhìn hài tử trong lòng rồi nhìn đến Yên Chi đang ngơ ngác đứng bên kia, nàng khẽ gọi: “ Yên Chi!” Yên Chi giật mình sau tiếng gọi, nhìn tiểu thư nhà mình không làm sau thì thở ra ra một hơi, nếu tiểu thư mà bị gì thì vương gia sẽ lột da róc xương nàng mất. Không phải nàng nói đùa, tính khí vương gia thất thường may mà mấy ngày nay không nổi hứng thú giết người không trong phủ cũng không yên tĩnh như thế.

Xách váy chạy đến bên Thái Anh, Yên Chi cố gắng không nhìn đến con ngựa máu me đang giần giật trên đất. “ Tiểu thư?”

Đưa hài tử trong lòng cho Yên Chi bảo: “Đi tìm nương đứa bé!” Yên Chi nghe vậy tuân lệnh đi ra nơi khoảng trống hét lên: “ Ai mất hài tử a!!!” Nhìn cách làm của Yên Chi, Thái Anh buồn cười mà khẽ cong tiếu dung. Lâu sau cũng có một phụ nhân tới nhận con, khóc đến hoa lê đái vũ cảm tạ Yên Chi không ngừng. Yên Chi chỉ đỏ mặt xấu hổ nhận ơn của phụ nhân chứ không biết làm thế nào cho phải.

Sở Thiên Ngạo nhìn thấy nụ cười thoảng của Thái Anh thì như xuân phong ấm áp, lên tiếng nói với nàng mà không nhìn đến nữ tử bên cạnh mình đã cứu một lần: “ Tại hạ Tề Thiên Ngạo không biết quí danh của cô nương là gì?” Nói xong chắp tay lên như đối với bằng hữu lâu năm.

Thái Anh không định chú ý nam tử này nữa nhưng nhìn thái độ của hắn không giống kẻ tham tiền, nhìn lại gương mặt hắn. ukm. Có anh tuấn có thần! Nhưng không bằng Lệ Sa! Thái Anh nghĩ nghĩ.

Không để Tề Thiên Ngạo chờ, nàng học dáng vẻ của hắn chắp tay nói: “ Không cần đa lễ, ta là Phác Thái Anh”. Thái Anh vừa nói xong những người xung quanh liền hít hà hít để, thì ra vị tiên nữ này chính là tam vương phi a!!! Không ngờ, nàng lại đẹp hơn cả trong lời đồn nhiều ấy chứ. Mọi người xung quanh bắt đầu rục rịch. Tuy nói Phác phủ thay thế tân nương không ai không biết nhưng dung nhan của tân nương Phác Thái Anh thì chưa ai được nhìn thấy nên mọi người luôn tò mò a!!!

Người luyện võ luôn có thính lực cao hơn người thường, khi Sở Thiên Ngạo nghe thấy Thái Anh đã là tam vương phi thì thất vọng trong lòng, nhưng chắc hắn vẫn có cơ hội chứ nhỉ? Lạp Lệ Sa đối chiến với hắn cũng nhiều lần nên hắn biết cô là con người máu lạnh nên cô nhiều lúc sẽ không chú ý đến nàng thì sao? Ý nghĩ này làm Sở Thiên Ngạo vui hơn đôi chút, mỉm cười nhìn nàng.

Phụng Vi Lâm – cô nương được cứu bị cho ra rìa thì tức đến đỏ mặt, ngẩng đầu nhìn ân nhân của mình rồi nhìn sang Thái Anh đầy vẻ kinh bỉ, hừ hừ!! Có phu quân rồi mà còn đi mê hoặc người khác, có chút nhan sắc thì ngon à. Hừ hư!!! Phụng Vi Lâm nói thầm trong lòng.

Ngẩng đầu lên nhìn Tề Thiên Ngạo, aaa thật là anh tuấn. Con mắt Phụng Vi Lâm say đắm nhìn Tề Thiên Ngạo, lên tiếng nói: “ Ai da! Ân nhân! Tạ ơn cứu mạng của ân nhân. Tiểu nữ là Phụng Vi Lâm, con của Tả bộ thượng thư. Xin theo tiểu nữ về phủ để trả ơn ân nhân ạ!” Giọng nói lảnh lót vang lên, mọi người đều nhìn qua Phụng Vi Lâm – người bị bỏ quên.

Sở Thiên Ngạo nhìn Phụng Vi Lâm đầy chán ghét, lúc đầu hắn cũng không định cứu nàng. Người hắn định cứu là hài tử kia cơ, tuy đây là Phong Định quốc nhưng dù sao hắn rất thích trẻ con, nên mới định cứu hài tử kia nhưng không ngờ Thái Anh lại ra tay cứu; vì theo quán tính không giảm được tốc độ được nên hắn đành bất đắc dĩ cứu nàng ta a!!!

Nhìn biểu tình của Tề Thiên Ngạo, Thái Anh nghĩ nghĩ rồi nói: “ Nếu đã có duyên thì ta xin mời Tề công tử một tách trà ở Hường Quý lâu gần đây!”

Nghe Thái Anh nói vậy thì hắn hào sảng đồng ý, hai người vừa đi vừa trò chuyện bỏ lại sau lưng là Phụng Vi Lâm cùng bá tánh đang chia nhau thịt ngựa a…

( Mình giải thích tên của Sở Thiên Ngạo nha, vì đây là Phong Định quốc nên không có người họ Sở, nên hắn mới đổi họ của mình cho an toàn. Còn lúc dẫn truyện mình sẽ điều chỉnh cho phù hợp nên nơi họ Sở nơi họ Tề thì đừng nói j nha.)

//À nói luôn là Sở Thiên Ngạo vs Sở Thiên Tề là 2 người khác nhau nha, mình nói trước cho tiện vì sau này Sở Thiên Tề cũng xuất hiện.//

VOTE 🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Tổng Tài Muốn Chiếm Hữu Tôi_truyenles.net
Tổng Tài Muốn Chiếm Hữu Tôi
Tháng 8 28, 2025
BÍ MẬT CỦA HÀN TIỂU THƯ
BÍ MẬT CỦA HÀN TIỂU THƯ
Tháng 6 17, 2025
Good Girl
Tháng 12 24, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Tháng mười một 2, 2025
Truyện Les Hay
Bạn gì ơi!!! yêu nha_truyenles.net
Bạn gì ơi!!! yêu nha
chương 50 Tháng 8 29, 2025
Chương 49 Tháng 8 29, 2025
end-fiction-citadel-18-lesbian-85647105
Citadel Truyện Les 18+
70.7 Tháng 6 20, 2025
70.6 Tháng 6 20, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
ĐỘNG NHẦM PHÒNG VỚI MẸ CHỒNG
Chương 20 Tháng 5 6, 2026
Chương 19 Tháng 5 6, 2026
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Chương 27 Tháng 6 17, 2025
Chương 26 Tháng 6 17, 2025
Đụ Con Bạn LES Thời Cấp 3_truyenles.net
Đụ Con Bạn LES Thời Cấp 3
phần 4 Tháng 6 27, 2025
Phần 3 Tháng 6 27, 2025
TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Chương 71 Tháng 10 1, 2025
Chương 70 Tháng 10 1, 2025
Chị dâm thích móc lồn
Chương 5 Tháng 3 1, 2026
Chương 4 Tháng 3 1, 2026
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
Tôi hẹn hò với sếp của mẹ_truyenles.net
Tôi hẹn hò với sếp của mẹ
Phần 15 Tháng 7 15, 2025
Phần 14 Tháng 7 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved