Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Vương Phi Của Vương Gia - Chương 4

  1. Home
  2. Vương Phi Của Vương Gia
  3. Chương 4 - Chuyến Hành Trình Dài
Prev
Next

Sáng sớm hôm sau, ánh dương còn chưa hiện diện thì Thái Anh đã dậy từ sớm để chuẩn bị điểm tâm cho bà bà.

Nàng dự định ngày mai sẽ trở về phủ, người đến tìm nàng do phụ thân phái tới đang ở ngoài Đào Nha thôn để hộ tống nàng đi nên nàng chỉ cần ra khỏi nơi này sẽ có người đến đón ngay.

Vì vậy hôm nay nàng muốn làm một chút điểm tâm mà bà bà thích, dù sao nàng đi cũng đột ngột; vẫn chưa thông báo với bà bà một từ nào cả. Nàng sống với bà bà vốn đã quen bây giờ rời xa bà bà không biết sẽ như thế nào.

Khi Mộ Lục Nhiên thức giấc thì đã thấy điểm tâm dọn sẵn, toàn những món ăn đạm bạc nhưng cũng toàn mấy món bà thích. Vừa nghĩ Mộ Lục Nhiên vừa đến bàn ăn ngồi xuống.

“ Cạch” Tiếng động nhỏ vang lên, Thái Anh từ sau của bước vào; trên tay cầm một dĩa màn thầu nóng hổi.

“ Bà bà tỉnh!” Vừa nói xong nàng ngồi xuống đối diện với Mộ Lục Nhiên.

Suốt bữa là một không khí trầm mặc như bao bữa sáng khác, có điều bữa sáng này là bữa sáng cuối cùng mà hai người ăn chung với nhau như thế này và bữa sáng này lòng người cũng… nặng trịch.

Sau khi dọn dẹp xong, Thái Anh chủ động nói: “ Bà bà, con muốn đi gặp phụ thân ạ!”

Mộ Lục Nhiên đang thưởng trà nghe nàng nói vậy dừng một chút rồi bình tĩnh làm việc của mình.

Không khí trầm mặc hồi lâu Thái Anh tưởng chừng như bà bà không nói thì Mộ Lục Nhiên bỗng lên tiếng: “ Ta biết!” Nói xong bà thở dài.

Đặt chén trà xuống, Mộ Lục Nhiên xoay người đối diện rồi nhìn thẳng vào nàng nhẹ giọng nói, tràn đầy ôn nhu: “ Anh nhi! Ta biết con như thế nào vì ta nuôi dưỡng con đến bây giờ…” dừng một chút, khóe mắt Mộ Lục Nhiên đã ươn ướt; bà nói tiếp: “ Ta biết con sẽ không thay đổi quyết định của mình, vậy nên ta mong con khi con ra ngoài kia sống, con không cần chú ý cảm nhận của người khác mà sống theo những gì trái tim con mách bảo với con!” Nói hết câu Mộ Lục Nhiên không cầm được nước mắt mà rơi xuống.

Bà biết! Bà biết hết! Nha đầu này luôn tự ôm vấn đề một mình như thế. Bà biết hết, từ khi bà nói mọi chuyện với nàng thì tính cách nàng thay đổi hẳn ra; không còn là đứa trẻ vui tươi hòa đồng mà thay vào đó là sự lạnh lùng. Lúc đó bà đã chú ý và bắt đầu nghi ngờ. Bà đã đi theo nha đầu này khi nó đi ra ngoài Đào Nha thôn để chơi với lũ trẻ ngoài kia, vì trước đó bà thấy biểu hiện của Thái Anh hơi kì lạ; trong lúc chơi hình như mấy đứa trẻ đã cãi nhau vì vụ chia người nhưng sau không ngờ một đứa trong đám trẻ lại hét lên: “ Đồ không cha không nương! Cút đi” Lúc đó bà cũng rất giận định sẽ đến để bắt đứa trẻ xin lỗi nhưng khi nhìn sắc mặt của Thái Anh thì bà dừng lại bởi gương mặt nó… không một chút biểu cảm nào. Như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sau sự việc này, nha đầu này như khóa mình. Mấy đứa trẻ ở ngoài Đào Nha thôn cũng có đến tìm nhưng đều không gặp được Thái Anh; cũng kể từ đó mọi chuyện bên ngoài dường như nha đầu kia đều không biết hay không quan tâm nữa. Bởi tâm hồn nó luôn mỏng hơn người bình thường, tuy bên ngoài lãnh nhưng trong thì nóng. Bà sợ! Sợ nha đầu này phải chịu khổ. Miệng lưỡi thế gian cay độc biết bao nhiêu…

Nhìn bà bà khóc, gương mặt của Thái Anh cũng không giấu được sự lúng túng, bởi nàng chưa từng thấy bà bà rơi nước mắt bao giờ. Qua một hồi mắt của nàng cũng dần đỏ lên.

“ Bà bà! Không sao đâu mà. Bà bà thấy con có chú ý gì ngoài việc ở đây đâu. Bà bà không cần lo đâu, nếu….nếu” Thái Anh nói lắp bắp cả lên, dừng một chút lại nói: “ Nếu họ làm gì con thì con mặc kệ họ là được mà” câu sau dường như rất hãnh diện mà nói với Mộ Lục Nhiên.

Sau khi Thái Anh nói xong thì Mộ Lục Nhiên càng buồn nhiều hơn, nha đầu này thật ngốc, biết vậy bà đã đưa nàng đi khắp để nàng trải mùi đời. Kìm chế lại cảm xúc, Mộ Lục Nhiên âu yếm nhìn nàng nói: “ Anh nhi ngốc! Con cũng mười lăm rồi. Cũng nên chú ý đến mình nhiều hơn đi, nếu người khác làm gì con thì con phải để họ trả giá lại gấp đôi hoặc gấp ba nhưng gì con đã chịu đựng.”

Thái Anh nghe bà bà dặn thì khẽ gật đầu, tuy cũng không biết vì sao nhưng những gì bà bà nói thì luôn đúng.

Cả ngày hôm đó, từ lúc mặt trời lên cao đến lúc mặt trời lặn, Thái Anh cùng Mộ Lục Nhiên ngồi trò chuyện với nhau.

-.-.-.-.-.-.-.-.-.-

Sáng hôm sau, Thái Anh chia tay Mộ Lục Nhiên và theo người Phác phủ trở lại Phác gia. Suốt chặng đường nàng toàn ngủ trong xe ngựa nên không biết bên ngoài là như thế nào.

Nàng không biết sự lựa chọn này của nàng là đúng hay sai. Nhưng trải qua thì mới biết được đúng sai phải không nào? Thôi thì ngủ một giấc cho nó khỏe.

-.-.-.-.-.-.-.-.-.-

“ Tiểu thư! Đến nơi rồi ạ!” Tiếng quản gia vang lên – người đến tìm nàng là quản gia bên phụ thân nàng phái đến. Nghe tiếng người mơ hồ, Thái Anh biết mình đã đến Phác phủ; con mắt còn lim dim mất đi thay vào đó là vẻ lạnh lùng như thường ngày. Chỉnh trang lại y phục trên người, nàng bước xuống xe ngựa.

Hình ảnh đập vào mắt khiến Thái Anh kinh ngạc mà gương mặt thì không chút biến đổi. Nàng không ngờ Phác Phủ lại rộng lớn và xa hoa như thế, Lương gia ở Đào Nha thôn theo trí nhớ mơ hồ của nàng cũng không to như thế này. ( Lương gia là nhà giàu có nhất ở Đào Nha thôn đý mờ)

“ Anh nhi” Tiếng một nữ nhân vang lên, Thái Anh nghe mà nổi cả da gà lên.

Đưa tay xoa bớt cảm giác khó chịu trên người, bây giờ nàng mới nhận ra trước Phác phủ có vài người. Người nổi bật trong đám người kia là một đàn ông trung niên đang nhìn nàng chăm chú, gương mặt hơi già nhưng không che được nét anh tuấn trên gương mặt ông. Thái Anh đoán vị này chắc là phụ thân của nàng.

Bên cạnh phụ thân là một nữ nhân lớn tuổi khoảng bốn mươi, chắc đây là người vừa phát ra cái âm thanh chói tai kia. Nữ nhân này cũng thật đẹp! Thái Anh cảm thán.

Bên nữ nhân kia là một cô nương cũng tầm tuổi nàng. Đang trong lúc Thái Anh đánh giá họ thì họ cũng đánh giá nàng. Một thân bạch y xuất trần, đôi mắt hạnh sóng sánh một chút nước càng tạo nên vẻ hút hồn, mi dài cong vút, mày liễu sắc sảo. Sóng mũi thanh tú mà thanh toát. Môi anh đào khẽ mím, cùng gương mặt lãnh đạm tạo nên một cảm giác như tiên nữ từ trong tranh bức ra.

Phác Phỉ Yên nhìn gương mặt của Thái Anh đẹp hơn mình thì ghen tỵ không thôi nhưng nhớ đến mối hôn sự mà Mẫn tỷ tỷ không nhận để rồi chuyển sang Thái Anh thì tiếu dung cong lên, nàng ta gả cho tiếu diện tu la thì cho nàng ta chết! Hi hi, tính tình tam vương gia ai chẳng biết là có phần biến thái chứ!! Hi hi. Phác Phỉ Yên thâm độc nghĩ…..

VOTE 🌟

Prev
Next
Truyện Les Hay
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026
Cô Gái Điếm Và Nàng Họa Sĩ
Phần 23 Tháng 4 28, 2026
Phần 22 Tháng 4 28, 2026
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
Cô giúp việc dâm đãng
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
CHƯƠNG 4 Tháng 1 31, 2026
CHƯƠNG 3 Tháng 1 31, 2026
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi_truyenles.net
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi?!
chương 24 Tháng 9 4, 2025
chương 23 Tháng 9 4, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Chương 3 Tháng 6 17, 2025
Chương 2 Tháng 6 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved