Xuyên Thành Nữ Phụ - Chương 17
Nghĩ đến quá trình cây gậy thịt kia trở nên to lớn và nóng bỏng trong cơ thể cô, Jennie gục đầu xuống dưới.
“Em có thể hiểu là thiên phú dị bẩm.” Sức lực Jisoo dùng để nắm lấy mông cô tăng thêm một chút, tinh tế xoa bóp, Jennie rên lên hai tiếng, trừng mắt liếc Jisoo một cái: “Đừng có lưu manh.”
“Em đang nghĩ đến hình ảnh không thể miêu tả nào vậy, đỏ mặt rồi kìa.”
Jisoo nhàn nhạt cong môi: “Tôi đang thảo luận về một vấn đề rất đứng đắn đó.”
“Tôi cũng đứng đắn lắm đó được không?” Jennie lắc lắc cổ Jisoo, tỏ vẻ kháng nghị mãnh liệt: “Chị còn không biết xấu hổ mà bảo tôi chịu trách nhiệm với chị đó hả, tôi không bảo chị chịu trách nhiệm với tôi là tốt lắm rồi đó hiểu không.”
“Vậy ngày mai chúng ta đi lãnh chứng.”
Jennie: ” Tôi nói muốn đi lãnh chứng lúc nào ?” Mặt Jennie đen lại trong đầu đặt dấu chấm hỏi.
“Chẳng lẽ em còn thích Kim Minho? Muốn chen vào giữa Kim Minho và Yoon Yuna sao?”
Jennie lắc đầu.
“Tôi hỏi em, điều kiện của tôi có tốt không?”
Jennie gật đầu.
“Em có hài lòng với dáng người của tôi không?”
Jennie vô cùng thành thật sờ sờ.
“Làm em sướng không?”
Jennie đỏ mặt, không nhìn Jisoo.
“Em thích sao?”
“Cái lỗ dâm đãng này ướt rồi đúng không?”
“Có muốn tôi làm em?”
Jennie: …
“Rốt cuộc chị muốn nói cái gì?” Jennie tức muốn hộc máu rống vào mặt Jisoo.
“Tổng hợp lại những điều trên, tôi là sự lựa chọn tốt nhất của em, kết hôn với tôi, chỉ có lợi.”
“Để tôi suy nghĩ lại đã.”
Jisoo tiếp tục đi về phía trước, loáng thoáng nghe được giọng nói nhàn nhạt, như đang uất ức, vừa hưởng thụ lại khổ sở, Jisoo và Jennie liếc nhau, Jennie trượt xuống từ trên người Jisoo: “Chúng ta trở về đi.”
“Nếu em đã ướt, tôi không ngại dã chiến đâu.”
“Nhưng tôi để ý.”
Ngày hôm sau, Jennie chạy trốn, là Chaeyoung đến đón cô.
Ngồi trên ghế phụ, Chaeyoung cười ha ha: “Ni Ni, cậu đây là bị Jisoo bức hôn sao? Ha ha ha ha ha, chao ôi, một thanh niên lớn tuổi vất vả lắm mới tìm được một người phù hợp với mình cả về thể xác lẫn tinh thần, cậu nói xem sao người ta bỏ qua được?”
“Nói nữa, Jisoo nói đúng còn gì, chị ta đúng thật là sự lựa chọn tốt nhất của cậu, so với tên khốn Kim Minho kia tốt hơn rất nhiều, cậu cũng nói rồi mà, Jisoo thiên phú dị bẩm, bảo đảm ngày nào cậu cũng sẽ được sung sướng.”
“Park Chaeyoung, cậu câm miệng.” Jennie thẹn quá thành giận, đúng lúc này, Lee Suni gọi điện thoại đến, Jennie vốn định cúp máy, lại trượt tay.
“Ni Ni, đến Shadow[1] đi, bọn mình đã chuẩn bị bất ngờ cho cậu.” Phía bên Lee Suni vô cùng ầm ĩ, Jennie vừa lúc cũng đang rảnh rỗi nhàm chán, nói với Chaeyoung, sau đó cả hai đến Shadow.
[1] Shadow: gốc là dạ sắc (夜色), nghĩa là bóng đêm, nhưng hoy đây là chỗ chơi bời đặt cái tên tiếng Anh cho nó sang :”
Shadow là một chỗ để chơi bời, gần như đám con nhà giàu trong vòng đều đã từng đến Shadow, nguyên chủ trước kia là một người ngây thơ đơn thuần, chơi với Lee Suni nên mới lăn lộn vào đây, chẳng qua cô ấy cũng chỉ là một cái phiếu cơm dài hạn mà thôi, Lee Suni gọi một đống người đến, nguyên chủ là người trả tiền, bị người ta ném qua một bên không nói, còn bị chèn ép, nguyên chủ cũng là một người rộng lượng, người ta nịnh nọt vài câu lại vui vẻ trở lại.
Jennie thở dài trong lòng, đi cùng Chaeyoung đến phòng bao theo ký ức, đẩy cửa ra, bên trong chướng khí mù mịt, Jennie giật cả mình, vội vàng che miệng mũi lùi về phía sau.
Lee Suni nhìn thấy Jennie, sao lại để con vịt mình đã nấu chín bay đi được, cửa vừa đóng lại Lee Suni liền đi ra, thân mật ôm lấy cánh tay Jennie, nhìn thấy Chaeyoung thì hơi đơ người lại: “Jennie, sao cậu lại đến cùng cô ta? Không phải cậu đã nói Park Chaeuoyng có ý xấu sao?”
Lee Suni tỉnh bơ mách lẻo, Jennie quăng tay Lee Suni ra: “Tôi thích chơi với ai thì chơi với người đó, cô quản nhiều như vậy làm gì? Như thế nào, không chào đón?”
“Sao lại vậy chứ, cậu tới tất nhiên là mình rất hoan nghênh, đương nhiên, Chaeyoung cũng vậy.” Cho dù sắc mặt đã cứng đờ, Lee Suni vẫn cố gắng chịu đựng nịnh nọt Jennie: “Đi vào trước đi.”
“Trong đó thối lắm, không muốn vào.”