Yêu em... nhưng không với tới! - Chương 3
Nhi mỗi ngày đến trường chỉ một mục đích là tìm cô Hiền, có thể chỉ có cô ấy là người hồn nhiên không biết gì! Nhưng ai cũng biết con Nhi nó đã có kế hoạch bày tỏ tình cảm của mình đối với cổ, tối ngày nó bẻn lẻn đi theo…. Còn nó thực sự lúc đó nó thấy những gì con Nhi chuẩn bị và làm nó nói với cô Hiền là con Nhi muốn cô là của N và thuộc về Nhi! Nó chỉ nói như vậy rồi thôi… sau đó cô đã giải quyết mọi thứ rõ ràng với con Nhi, cô đã tránh Nhi 1 thời gian vì mọi thứ.
Trong thời gian đó không biết là vô ý hay tình cờ… người cổ tìm nói chuyện lại là nó… Mỗi ngày trôi qua ngày nào cũng nhắn tin nói chuyện, hỏi về trường lớp, bài học rồi những cái khác… Dần mà nó đã trở thành thói quen của hai người mà có lẽ cả hai đều nhận ra… đó là chỉ một ngày không nhắn tin thì tự 2 bên sẽ cảm thấy thiếu thiếu và khó chịu. Người ta thường bảo là mưa dầm thấm lâu cũng rất đúng! Từ những câu chuyện rất đổi bình thường và đơn giản đến lạ thi ở họ dần lại có rất nhiều điểm chung giống nhau. Như là khó tính, khó chịu, rồi lại thích đi cà phê lang thang đâu đó hay đơn giản là cùng nhau đi xem phim vào dịp cuối tuần. Hạt giống tình cảm đã nở dần ở hai bên nhưng chẳng ai hay biết, bởi có lẽ cả hai đều trải qua một đợt tổn thương sâu nặng trong tình yêu nên họ chẳng nhận ra những thay đổi về tâm trạng của mình lúc này.
Rồi một ngày nó đến trường và lúc ấy nó thấy cô đang cười giỡn vui vẻ với thầy dạy Quốc Phòng, tự chính mình nó cảm thấy khó chịu, thấy nhói, thấy bực bội mà không biết vì sao.Ngày đó đi học về nó chỉ im lặng rồi khoa máy chẳng vào fb hay messenger gì cả! Nó chỉ im lặng suy nghĩ về cảm giác của mình lúc này rồi ngủ lúc nào không hay. Còn cô lúc đó thì lướt fb rồi cứ mở mess xem coi có thông báo tin nhắn không, mở ra mở vô nhiều lần thì lúc này cô thật sự là đợi một tin nhắn từ nó. Bởi vì giờ này mỗi ngày sẽ có một tin nhắn đến với cô với nội dung: ” Đang làm gì vậy cô?” nhưng hôm nay lại không có. Đánh liều cô nhắn tin cho nó :” Bé con ơi, ngủ rồi à?” Hôm nay ngủ sớm thế? Ngủ ngon nhé”
Ngày hôm sau nó thức dậy, mở máy nó thấy tin nhắn của cô. Nó vui lắm! Định là lát vô trường sẽ rủ cô đi ăn, nhưng 1 lần nữa chuyện tương tự hôm qua lại xảy ra.. cô lại nói chuyện vui vẻ với ông thầy ấy!
Cảm giác trong nó bây giờ là bực bội và tránh măt cô… trái tim của nó lúc đó đau không rõ lý do… Nó nhói lắm, một cảm giác mà đã gần 1 năm rồi sau chuyện đó nó mới bị như vậy một lần nữa! Và bây giờ nó nhận ra đó là…. nó đã thương… nó đã thương cô mất rồi….!