Yêu em... nhưng không với tới! - Chương 4
Hai năm trước.. nó QH đã thương 1 người giáo viên văn… mối tình ấy kéo dài gần 2 năm rưỡi hơn thì cô ấy bỏ nó mà đi theo chồng… Không hề bận tâm đến cảm xúc của nó, không bận tâm đến bao nhiêu giọt nước mắt đó đã rơi vì cô ta! Biết bao nhiêu là kỉ niệm đẹp nó tạo nên, cô ta chỉ phá nó trong một ngày bởi câu nói, tôi lợi dụng em thôi! Yêu em không bao giờ có tương lai đâu! Lũ bệnh hoàn thì làm sao đem lại cho tôi những thứ tôi mong ước!
Ừ thi lúc đó! Nó đã bị tổn thương và vô cảm đến bây giờ… cho đến khi gặp được cô ấy… dần dần sự vô cảm của nó đã biến mất… mà thay vào đó là một chút gì đó rung động xao xuyến cô ấy… có lẽ nó đã thương cổ mất rồi…
Trở lại với hiện tại của trường Hoàng Hoa Thám! Một người rung động với một người,còn người kia thì ngây thơ nói chuyện với ông thầy Quốc Phòng, cười nói vui vẻ lại còn đánh cầu lông chung! Nó cảm thấy khó chịu vội vàng bỏ đi chỗ khác, lúc đi ngang qua, cô thấy mặt nó, cô kêu nó nhưng nó vẫn đi và chẳng bận tâm gì thế giới xung quanh.
Vậy là một người giận một người ngây thơ!Suốt ngày hôm đó nó lại tránh né mặt cô và lại im lặng… về đến nhà thậm chí nó còn không biết đến cái điện thoại của mình là gì! Cứ quẳng cặp đó và rồi đi lang thang ngoài đường,nó vô tình bước vào quán cà phê Xưa và chọn đó làm nơi dừng chân cho những suy nghĩ bộn bề quanh cuộc sống mình… thì ở một nơi khác có một người đang khó chịu không hiểu tại sao mấy ngày nay con bé đó không nhắn tin cho mình, rồi ở trường lại lơ mình như không quen biết? Hay là nó tránh mặt mình? Uả mình có làm gì sai để mà nó phải tránh? Sao nhỏ đó tính nó kì quá vậy ta? Uả sao tự dưng hôm nay mình suy nghĩ về nó nhiều đến vậy? Cảm giác của mình là gì sao tự nhiên cứ nghĩ về con bé đó vậy??
Vậy là cô ấy lại xách xe ra đường đi lang thang để thoát khỏi những suy nghĩ về nó, cô không muốn nghĩ về nó quá nhiều, và cô cũng không muốn mình dành tình cảm đặc biệt hay gì cho nó cả! Cô chọn cách lang thang để quên đi cảm giác của chính mình….