Yêu em... nhưng không với tới! - Chương 5
Có lẽ trời đã sắp đặt hay đó chính là định mệnh của hai người? Cô giáo lại tình cờ chạy tới quán Xưa và cũng chọn nó làm nơi để ngẫm nghĩ về cảm xúc của mình…! Vào đến quán cô chọn một chỗ ngồi gần khung cửa sổ để ngẫm nghĩ, còn nó thì lại là khung cửa sổ đối diện nhưng không một ai hay biết là đang ở gần nhau…..
Nó ngồi đó chỉ để nghe một bài hát mà nó rất thích và hợp với tâm trạng nó lúc này….
“Từ bao lâu nay
Anh cứ mãi cô đơn bơ vơ
Bao lâu rồi đâu ai hay
Ngày cứ thế trôi quan miên man
Riêng anh một mình nơi đây
Những phút giây trôi qua tầm tay
Chờ một ai đó đến bên anh
Lặng nghe những tâm tư này” –
Còn cô thì lại ngồi nghe:
“Đừng hỏi em vì sao, tình đôi ta úa màu
Đừng trách em vì sao, giấc mơ tàn mau
Đừng hỏi em vì sao, ngày đôi ta bắt đầu..
Một chiếc hôn nồng sâu sẽ đưa ta về đâu!
Trong suy nghĩ của hai người thì một người đã thương nhưng vẫn không dám nói, còn một người thì không thừa nhận cảm xúc của mình mà lại đấu tranh với cái suy nghĩ đó…
Chẳng lẽ mình yêu con nhóc đó rồi hay sao trời?Không được không thể nào như vậy là không đúng với lẽ tự nhiên mình còn cả gia đình mình, ba mẹ mình lúc nào cũng bảo mình mau mau kiếm rễ về cho ông bà! Không! Chuyện này là không thể!
Đồng hồ điểm 10g30 cả hai người đều đứng dậy ra về….. vừa quay ra phía cửa…. họ vô tình lại thấy nhau… Cảm xúc trong họ bây giờ lẫn lộn nhớ lắm, thương lắm nhưng nó lại chọn cách một lần nữa bước vội qua cô nhưng không hề quen biết….
Cô đến bây giờ thì có lẽ đã thật sự, thật sự nhận ra cảm giác của mình dành cho nó rồi… từ lúc gặp nó cô chỉ muốn chạy lại ôm nó, nói chuyện hỏi han nó và nói là cô nhớ nó đến dường nào nhưng không… nó đã bước ngang nhiên qua cô!
Lặng lẽ về nhà và tối hôm ấy cô đã khóc, khóc vì một người dưng chỉ vừa biết được trong một thời gian ngắn, và khóc vì cái sự thờ ơ của nó dành cho mình. Cô quyết định nhắn tin hẹn chó ra nói chuyện và nói cho nó nghe tất cả cảm giác của mình! Cô không biết mình làm vậy là đúng hay là sai? Có lẽ đúng cho chính mình nhưng lại sai cho bố mẹ và xã hội, nhưng cô vẫn phải làm!