Yêu Học Trưởng - Chương 11
Vương Dịch nghe tiếng rên rỉ phóng đãng của Châu Thi Vũ, sợi dây thần kinh mang tên lý trí trong đầu hoàn toàn bị đứt, cô ưỡn thẳng lưng, đâm toàn bộ vật thô to rắn chắc của mình vào trong hoa huyệt, đôi tay nâng cặp mông trắng của Châu Thi Vũ khuấy động lên xuống. Nhục thịt ra ra vào vào giữa hai chân nàng, mãnh liệt xỏ xuyên. Trong bóng đêm, chỗ hai người giao hợp, rút ra một cái đẩy vào một cái khiến dâm dịch liên tục bị bắn tóe ra.
– Ưm!!
Vương Dịch thở hổn hển, cảm nhận hoa huyệt vừa ướt vừa nóng, vừa căng chặt vừa non mềm cắn lấy côn thịt của cô. Đây quả thật là thiên đường trần gian. cô chỉ hận không thể chui toàn bộ cơ thể mình vào trong, vì thế lại càng liều mạng không ngừng va chạm Châu Thi Vũ.
– A… ư… Sâu quá… đến… Châu Thi Vũ muốn bị hư…
Châu Thi Vũ ôm lấy cổ Vương Dịch, hàng mi trên đôi mắt khép hờ rung nhè nhẹ, đôi môi mấp máy, hai chân vòng qua mông Vương Dịch. Cặp thỏ trắng trước ngực kịch liệt lay động theo động tác đập vào nhanh và mạnh của cô. Những tiếng rên rỉ hừ hừ trong mũi vang lên nhè nhẹ lại càng phóng đãng mất hồn.
Cặp mông Châu Thi Vũ đong đưa lên xuống trái phải theo động tác xác nhập của Vương Dịch. Hai cánh hoa không ngừng kích thích cội rễ của cô, mỗi lần rút ra đều mang theo một lượng dịch ái nhỏ.
Vương Dịch đổ mồ hôi, vận động kịch liệt khiến mồ hôi của cô hòa với mồ hôi trên người của Châu Thi Vũ, làm cho những chỗ da thịt bọn họ tiếp xúc với nhau càng thêm kích thích. Gương mặt say đắm của Châu Thi Vũ tràn đầy vẻ đê mê khoái lạc, khiến cho khoái cảm chinh phục nhất thời lan khắp toàn thân Vương Dịch.
Gầm nhẹ một tiếng, Vương Dịch hơi thô bạo đâm côn thịt hòa nhập vào phấn huyệt của Châu Thi Vũ đến tận gốc, cuối cùng dừng lại, phun toàn bộ tinh dịch nồng đậm vào trong hoa huyệt của Châu Thi Vũ.
Chỉ nghe “A!” một tiếng, Châu Thi Vũ ôm cổ Vương Dịch thật chặt, sống lưng thẳng tắp, từ trong hoa huyệt có một dòng chất lỏng lao ra ngoài, xối lên quy đầu của côn thịt. Ngay sau đó, cơ thể nàng run rẩy lại phun ra một lượng lớn dâm dịch từ nơi giao hợp của nàng và cô chảy ra, thân thể nàng mềm nhũn, tê liệt ngã xuống ở trên tường…
Khi Châu Thi Vũ tỉnh lại lần nữa, cửa số trong phòng vì bị rèm che lại, chỉ có thể nhìn thấy một chút ánh sáng chiếu xuyên qua mép rèm. nàng mơ màng ngồi dậy, đột nhiên phát hiện eo của mình bị ai đó ôm lấy, dưới mông lại có cái gì đó nóng hầm hầm đâm vào, lập tức nàng hoảng sợ.
Đây đúng là phòng của nàng, sao lại có người nơi này? Chẳng lẽ… Châu Thi Vũ thấp thỏm nhớ lại lần trước chủ nhà có nhắc nhở nàng ở những khu vực gần đây hay có những tên sát nhân biến thái ẩn nấp, nhớ lúc đó chủ nhà có nói tên giết người đã từng lén vào phòng của một thiếu nữ nào đó, sau khi cưỡng gian liền tàn nhẫn hủy thi diệt tích. Châu Thi Vũ nghĩ đến đây, toàn thân không ngừng run lên vì sợ hãi.
nàng nhớ đến giấc mộng xuân vô cùng kịch liệt tối qua, khó trách sao mình lại có cảm giác chân thật như thế, thì ra mình thật sự đang bị người khác cưỡng gian, vậy là nàng không còn trong sạch nữa rồi! nàng đã bị một người không phải là học trưởng chạm qua, nghĩ đến đây, Châu Thi Vũ không nhịn được khóc òa lên, vừa liều mạng giãy dụa muốn trốn khỏi người đang ôm mình, vừa uất ức hét lên:
– Tôi không muốn nhìn, giết tôi đi! Giết tôi đi! Tôi không muốn sống nữa!
Vương Dịch đang ngủ mê mang, bị động tác giãy dụa và tiếng hét lớn của nàng làm tỉnh giấc. cô dùng sức ôm lấy Châu Thi Vũ, leo lên người nàng để nàng đối mặt với cô:
– Châu Thi Vũ, tỉnh dậy, có phải em gặp ác mộng không?! Châu Thi Vũ!!
Châu Thi Vũ bị ép xoay người, mở mắt nhìn thấy gương mặt tuấn tú trắng trẻo của học trưởng, cảm nhận bộ ngực mềm mại của mình và bộ ngực rắn chắc của học trưởng dán sát vào nhau, đôi mắt bất giác mở to:
– Học trưởng… Em… Em đang nằm mơ sao?
Vương Dịch nghe Châu Thi Vũ nói tưởng đâu nàng đang nói bị cơn ác mộng kia làm cho sợ hãi, cho nên ăn nói lộn xộn. cô càng dùng sức ôm chặt Châu Thi Vũ, không ngừng hôn lên trán nàng:
– Châu Thi Vũ đừng sợ, chỉ là mơ thấy ác mộng thôi. Học trưởng đang ở bên cạnh em, chị sẽ bảo vệ em!