[BHTT][EDIT] Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Giang Sừ Táng Hoa - Chương 142
- Home
- [BHTT][EDIT] Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Giang Sừ Táng Hoa
- Chương 142 - Phiên ngoại 19
Chỉ riêng việc thu hoạch ngô, hai người làm dù sao cũng nhanh hơn một người.
Còn việc thời gian xuống đồng bị đẩy lùi, và thời gian hoàn thành công việc sớm hơn thì liên quan gì đến Tam tiểu thư?
Tư Nhàn không hề nghĩ ngợi liền lắc đầu.
"Đương nhiên không phải."
"Không có chị giúp, cái ngô nhỏ này hiện tại vẫn còn ở trong ruộng chờ em đi hái đấy."
Nói ra quả thực có lý.
Bùi Nghi cắn môi, quay đầu nhìn về phía cánh đồng ngô vàng rực sau lưng, đôi lông mày lập tức nhíu lại
"Nhưng dì vừa rồi nói, em phải thu hoạch xong ngô mới có thể đi bệnh viện thăm, còn nhiều như vậy chưa thu, phải làm đến bao giờ?"
"Câu đó là mẹ em nói đùa thôi, không cần bận tâm. Thật sự muốn đi thăm bà thì ngày nào cũng được. Em là con gái bà ấy, đã đến tận cửa phòng bệnh rồi, chẳng lẽ bà ấy lại không gặp em sao?"
Tư Nhàn khẽ cười, chợt cúi đầu vặn nắp bình nước. Cô không uống ngay mà đưa nước cho người phụ nữ trước mặt. Cô lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước tiên:
"Chị uống trước đi."
Bùi Nghi nhìn bình nước trong tay, trong lòng bỗng dâng lên một tia ngọt ngào không tên
"Em đối với ai ở bên cạnh cũng đều tốt như vậy sao?"
Tư Nhàn nghe vậy liền sững sờ, không biết đại tiểu thư đang muốn ám chỉ ai.
"Bên cạnh em chỉ có mẹ và chị, em đối xử tốt với hai người là điều nên làm mà."
"Em hiện tại ở trong nước, bên người đương nhiên chỉ có chị và dì, vậy lúc ra nước ngoài thì sao?"
Câu nói này ám chỉ rất rõ ràng. Tư Nhàn phản ứng lại, nụ cười trên mặt nhất thời càng thêm rạng rỡ.
"Chị đang nhắc đến sư tỷ Hạ Thương sao?"
Bùi Nghi đưa tay nhận lấy bình nước, ánh mắt hơi né tránh như đang rất ngượng ngùng
"Kỳ thực, ngày em xuất ngoại, chị cũng có đi tiễn. Chị thấy cô ấy tới đón em, cô ấy giúp em xách hành lý, em không từ chối, em còn ôm cô ấy nữa"
Cùng một đoạn ký ức nhưng trọng điểm quan tâm của hai người lại hoàn toàn khác nhau
"Quan hệ của hai người tốt như vậy sao?"
"Ngày em đi, chị đã đến sân bay à?"
Trong khoảnh khắc bốn mắt đối diện, Bùi Nghi cũng nghe thấy giọng nói của Tư Nhàn. Nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ của cô gái, nhịp tim nàng không tự giác mà đập nhanh hơn một chút
"Ừm, chị đã đi. Thế nhưng chị không dám ra gặp em, chỉ dám trốn ở góc khuất nhìn mọi người nói lời tạm biệt với em. Chị có phải rất vô dụng không?"
Người phụ nữ khi rơi vào tình yêu mới lộ ra mặt nhút nhát trong nội tâm. Tâm trạng Tư Nhàn khẽ lay động, lập tức lên tiếng phản bác
"Sao lại vô dụng chứ? Ít nhất chị cũng có dũng khí tìm đến gặp em, không giống em, chỉ muốn ra nước ngoài để trốn tránh."
Bùi Nghi nghe thấy câu trả lời này, đáy mắt nhất thời ánh lên ý cười
"Lại nói lời hay dỗ dành chị rồi, em vẫn chưa trả lời vấn đề của chị đâu."
Người ta thường nói "trong mắt người tình hóa Tây Thi", huống chi Tư Nhàn lại ưu tú như vậy. Bùi Nghi không muốn ghen bóng ghen gió, nhưng nghĩ tới cảnh tượng Hạ Thương và Tư Nhàn ôm nhau, lồng ngực nàng liền trào ra giấm chua.
Vào lúc đó, nàng và Tư Nhàn còn chưa từng ôm nhau lần nào, vậy mà lại bị Hạ Thương nhanh chân đến trước.
Tư Nhàn chưa từng thấy Bùi Nghi ghen, càng không nghĩ tới Bùi Nghi sẽ vì mình mà ghen.
Cảm giác thỏa mãn được yêu thương lan tràn, một người vốn luôn bình tĩnh tự tin như cô, lại cũng không cách nào tự kiềm chế đắm chìm trong đó, ngay cả lúc nói chuyện, trong giọng nói cũng tràn ngập niềm vui.
"Em và Hạ Thương, chỉ là quan hệ sư tỷ sư muội mà thôi."
"Em biết, chị rất để tâm việc em đi cùng chị ấy ra nước ngoài, chỉ có điều, em trước sau vẫn còn nợ chị ấy một món nợ ân tình, chị ấy muốn em đến Mỹ An giúp đỡ, em không thể từ chối."
Ân tình??
Trong mắt Bùi Nghi lóe lên một tia nghi hoặc, vừa định mở miệng hỏi, Tư Nhàn liền chủ động giải thích cặn kẽ.
"Lúc trước em có thể phát hiện ra chuyện thí nghiệm phi pháp, hoàn toàn là bởi vì sư tỷ đã lén lút truyền cho em một phần số liệu gốc. Nếu như không có phần số liệu đó, sau này em cũng không giúp được chị."
Thì ra, ân tình Tư Nhàn nói chính là chuyện này.
Nói cho cùng, ân tình này không phải Tư Nhàn nợ Hạ Thương, mà là chính bản thân nàng nợ Hạ Thương.
Mặt Bùi Nghi hơi ửng đỏ, vẻ mặt lộ rõ sự quẫn bách. .
Do dự một lúc, nàng vẫn là nhỏ giọng nói lời xin lỗi.
"Xin lỗi, chị không biết cô ấy cũng giúp chúng ta trong lúc khó khăn."
"Nói chung, chị không nên lung tung ghen, chị bảo đảm, sau này sẽ không."
Bùi Nghi lúc ghen rất đáng yêu. Bùi Nghi hứa hẹn sau này không ghen lại càng thêm đáng yêu. Tư Nhàn vui mừng còn không kịp, làm sao nỡ trách nàng?
Chuyện đã nói rõ, hai người tiếp tục xuống đồng làm việc.
Bốn giờ xuống đồng, sáu giờ xong việc. Ngày đó cũng chỉ làm hai giờ; chẳng trách dân làng đều lo lắng Tư Nhàn làm không kịp.
Mười giờ tối, Bùi Nghi mặc đồ ngủ, nằm ở trên giường lăn qua lộn lại ngủ không được, càng nghĩ càng thấy tiếp tục như vậy không ổn. Giờ này, Tư Nhàn hẳn là còn chưa ngủ.
Suy nghĩ một chút, nàng lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại. Đúng như dự đoán, chưa đầy ba phút, ngoài phòng liền truyền đến âm thanh có người lên cầu thang.
Là Tư Nhàn đến.
Không đợi người gõ cửa, nàng liền lật người xuống giường, mang dép đi tới trước cửa, mở cửa phòng.
"A Nhàn."
Tư Nhàn vẫn chưa kịp hoàn hồn, trong mắt đã hiện lên một gương mặt mỉm cười. Ngay sau đó, cổ tay cô bị nắm chặt, cả người bị kéo thẳng vào trong phòng.
"A Nhàn, chị có việc muốn thương lượng với em."
"Chuyện gì?"
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới bên giường. Gió lạnh điều hòa lơ lửng trong không khí, khắp nơi đều mang theo cảm giác mát mẻ thấm người.
Bùi Nghi nhìn cô gái bên cạnh, do dự chốc lát, cuối cùng đem ý nghĩ của mình nói ra.
"A Nhàn, em còn nhớ ba người giúp chị chuyển hoa ngày chị đến không?"
Tư Nhàn làm sao có thể không nhớ rõ.
Ba người đàn ông đó đi cùng Bùi Nghi vào thôn, vẫn luôn canh giữ ở cửa thôn, còn bị chú ba huấn luyện cho một trận vì tội làm đám trẻ con trong thôn sợ hãi. Tuy rằng không biết Bùi Nghi muốn làm gì, cô vẫn gật đầu một cái.
"Nhớ."
"Ba người đó là mẹ và anh hai sắp xếp ở bên cạnh giúp chị làm việc. Dù sao cũng đã thanh toán tiền lương rồi, không bằng ngày mai chị kêu họ đến, để họ cũng hỗ trợ thu hoạch ngô, có được không?"
Bùi Nghi muốn tới Hà Hương, Bùi Huyên và Bùi Lễ không yên lòng để một mình nàng ra ngoài nên liền tìm cho nàng ba vệ sĩ. Ba người đàn ông kia đều mặc áo đen, mỗi người thân hình cao to, tướng mạo còn mang theo khí chất hung dữ, vừa nhìn liền biết không phải người bình thường.
Bảo họ đi làm việc đồng áng?
Tư Nhàn chỉ cần tưởng tượng đến hình ảnh đó thôi đã không nhịn được mà cười lên.
Bùi Nghi nhìn cô không nói lời nào, vẻ mặt mơ hồ có chút bất mãn.
"Em cười cái gì? Chị cũng không có nói đùa."
"Em có biết mẹ thanh toán cho họ bao nhiêu tiền không? Ngoại trừ việc giúp chị chuyển hoa, họ không hề làm gì cả. Cũng không thể để họ cứ chỉ nhận tiền mà không làm việc như vậy được."
Nghe ra, Bùi Nghi đúng là đang rất nghiêm túc thảo luận sự tình. Tư Nhàn không dám cười nữa, sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, cô cũng cảm thấy cách làm này có thể thực hiện được.
"Chị xác định họ có muốn tới không?"
"Lại không phải là không trả tiền lương. Mẹ nói, chị ở Hà Hương bao nhiêu ngày, họ liền phải ở bấy nhiêu ngày. Mặc kệ chị làm cái gì, họ cũng phải toàn lực hiệp trợ. Chị còn xuống đồng, họ có thể không làm sao?"
"Nếu đã như vậy, vậy ngày mai gọi họ đến đây đi."
Tư Nhàn gật đầu, chuyện này coi như quyết định xong.
Sáng sớm ngày thứ hai, trong thôn liền tới ba người đàn ông áo đen. Có họ hỗ trợ, tiến độ thu hoạch ngô quả nhiên nhanh hơn rất nhiều.
Bùi Nghi rất vui vẻ, cảm giác mình cuối cùng cũng coi như đã giúp được Tư Nhàn vượt qua khó khăn.
Ngày thứ ba, nàng vẫn muốn xuống đồng như cũ, không ngờ lần này lại bị Tư Nhàn từ chối.
"Tay chị ngày hôm qua bị đỏ rồi, hôm nay không cần làm nữa, cứ ở nhà nghỉ ngơi được không?"
Chỉ là mu bàn tay không cẩn thận sượt qua vỏ lá nên hơi đỏ một chút mà thôi, có cần phải lo lắng đến mức này không?
Bùi Nghi không phục, vẫn cứ muốn đi.
Nàng còn chưa kịp nói có đồng ý hay không, một bàn tay đã ôm lấy eo nàng. Ngay sau đó, nửa thân trên cũng rơi vào một cái ôm ấm áp Tư Nhàn đang ôm lấy nàng.
Cái ôm bất ngờ khiến nàng sững sờ tại chỗ. Giọng nói ôn nhu vang lên bên tai càng làm nàng trong nháy mắt thất thần.
"Chị ở nhà chờ em, buổi trưa em sẽ về sớm một chút."
"Chậu hoa em đã quên tưới, quần áo trong máy giặt cũng chưa có người phơi, chú ba một lát nữa còn đến đưa bột ngô, cũng cần có người ở nhà trông chừng."
Bùi Nghi ngẩn ngơ, vừa nghe thấy có việc cần mình tự tay làm liền đồng ý ở lại. Mãi cho đến lúc phơi quần áo, nàng mới phát giác ra có gì đó không đúng.
Ba chậu hoa nàng mang tới vốn luôn do tự tay Tư Nhàn chăm sóc. Mỗi sáng sớm khi thức dậy, việc đầu tiên Tư Nhàn làm chính là tưới nước cho chúng, sao hôm nay lại có thể quên được?
Quần áo của hai người mấy ngày trước rõ ràng đều giặt buổi tối, phơi buổi tối, tại sao đến hôm nay lại biến thành giặt sáng sớm, phơi sáng sớm?
Bùi Nghi cầm xô trở lại nhà chính, liên tưởng đến các loại chuyện xảy ra mấy ngày nay, mơ hồ đoán được nguyên nhân thực sự Tư Nhàn tại sao lúc nào cũng không chịu để cho mình làm việc.
Để xác minh suy đoán này, nàng gọi điện thoại cho Lạc Chân đang ở xa tận Hải Thị.
"Cô có nói với A Nhàn chuyện sau này tôi không đàn dương cầm nữa không?"
Lạc Chân mấy ngày trước quả thực có liên lạc với Tư Nhàn, nhưng cụ thể đã nói những gì thì Bùi Nghi cũng không rõ ràng lắm.
Mấy ngày qua Tư Nhàn cứ không cho nàng làm việc, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một mục đích: đó là bảo vệ đôi tay của nàng. Tuy rằng Tư Nhàn không nói ra, nhưng trong lòng nàng biết rõ Tư Nhàn rất thích đôi tay ấy đôi tay dùng để đàn dương cầm, vô cùng xinh đẹp.
Lúc hai người nằm trên giường vào ban đêm, Tư Nhàn luôn nắm chặt tay nàng không buông, thỉnh thoảng lại ngắm nhìn một chút, ánh mắt yêu thương gần như muốn tràn ra ngoài.
Tư Nhàn chung tình với một nàng rạng rỡ trên sân khấu, cho nên mới càng muốn bảo vệ đôi tay dùng để đàn dương cầm kia hơn cả chính nàng.
Ý thức được điều này, lòng Bùi Nghi bỗng nhiên thấy có chút thấp thỏm.
Đầu dây bên kia, Lạc Chân rất nhanh đã đưa ra câu trả lời:
"Không có."
"Chuyện này, tôi nghĩ cô tự mình nói với cô ấy thì sẽ tốt hơn."
Lạc Chân không nói, cũng có nghĩa là Tư Nhàn vẫn chưa biết nàng có dự định từ bỏ dương cầm.
Sắc mặt Bùi Nghi hơi thay đổi, nàng trầm mặc rất lâu mới lên tiếng
"Cảm ơn, tôi biết rồi."
"Tôi sẽ nói với cô ấy."
Cúp điện thoại, Bùi Nghi vẫn siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Cả buổi trưa hôm đó, nàng đều cảm thấy bất an vì chuyện này.
Sự bất thường rõ ràng đến vậy, Tư Nhàn vừa về đến nhà liền nhận ra ngay. Lúc ăn cơm trưa, cô không nhịn được nữa mà cất tiếng hỏi.
"Vẫn còn đang không vui vì chuyện buổi sáng sao?"
Theo suy nghĩ của cô, Bùi Nghi là vì không thể xuống đồng hỗ trợ nên vẫn còn đang giận mình. Bùi Nghi cúi đầu, cơm trong bát một chút cũng không động đến. Mấy phút trôi qua, nàng mới khẽ lắc lắc đầu.
Không khí đột nhiên trở nên hơi vắng lặng. Tư Nhàn thấy thế cũng buông đũa xuống:
"Làm sao vậy?"
"Buổi chiều chị có thể đi theo em xuống đồng không?"
Lại là vấn đề này. Nghe thấy câu nói đó, ánh mắt Tư Nhàn trong lúc lơ đãng liền chuyển tới tay Bùi Nghi, thoáng cái đã nhìn thấy vết đỏ trên mu bàn tay nàng.
"Tay chị"
"Tay chị chỉ là một chút vết thương nhỏ, không cản trở việc làm."
Nghe qua, Bùi Nghi xác thực đang rất muốn xuống đồng. Tư Nhàn cảm thấy rất khó xử.
Cô còn đang xoắn xuýt, bên tai lại truyền tới một câu hỏi dò cẩn thận từng li từng tí. Chỉ một câu nói ấy thôi đã đủ khiến cô ý thức được điều không ổn.
"Em rất để tâm đến tay của chị, là bởi vì dương cầm sao?"