Gặp Được Em Ở Những Tháng Năm Tươi Đẹp Nhất - Chương 47
Buồi chiều, Lisa tới phòng thí nghiệm, Chaeyoung thì tới thư viện tra tư liệu, vừa khéo gặp Lâm Đỉnh ở đó, hai người tiếp tục thảo luận vấn đề lần trước.
Lúc tạm nghỉ, Lâm Đỉnh đề nghị: "Hay là chúng ta rủ Trần Đông Lâm đi ăn một bữa đi, cậu cũng học cùng trường với mình mà."
Ba người bọn họ học cùng lớp cao trung thế mà chưa từng tụ tập, Chaeyoung gật đầu đồng ý, nhớ tới người thích ăn dấm chua kia, nàng nói với Lâm Đỉnh: "Hay là đợi Lisa thực nghiệm xong rồi cùng đi nhé, không lâu đâu."
Lâm Đỉnh khựng lại, cười đáp ứng.
Chaeyoung nhắn tin cho Lisa, bảo cô thực nghiệm xong thì ra thẳng cửa phía đông, ba người đợi cô ở đó luôn.
Trần Đông Lâm tới khá nhanh, ba người cùng nhau đi ra cửa, dọc đường Lâm Đỉnh và Trần Đông Lâm nhớ lại mấy chuyện thú vị thời cao trung, cười cười nói nói giống như những hồi ức quý báu đó đang ở ngay trước mặt, Chaeyoung nghe mà cũng phải hoài niệm theo.
"Ê, Chaeyoung , cậu còn nhớ đại hội thể thao năm nhất cao trung không? Chạy tiếp sức 400m đó, nam sinh có tớ, Lâm Đỉnh, Trương Hàng và Tôn Hạo. Bên nữ sinh thì có cậu, Kỳ Viện, Cát Đình và Vương Tương. Cả hai đội đều đoạt giải nhất, nghiền nát hết mấy đội còn lại nhỉ, hội trường lúc ấy như bùng nổ, tới tận bây giờ tớ nhớ lại vẫn thấy kích động lắm."
"Nhớ chứ, tớ còn nhớ rõ cả tiếng hò reo của mọi người, chủ nhiệm còn cầm một cái loa to đùng cổ vũ cho bọn mình, cực kỳ khoa trương." Chaeyoung hồi tưởng, cười nói.
"Cậu là người chạy nhanh nhất bên nữ nhỉ, không ngờ nhìn khung xương thì nhỏ mà sức bật của cậu lại mạnh nhất." Lâm Đỉnh thở dài.
Chaeyoung ngại ngùng: "Không phải cậu cũng chạy nhanh nhất ư? Cậu nhận gậy chạy cuối cùng, tớ vẫn còn nhớ tốc độ của cậu lúc đó thật quá nhanh, hoàn toàn lấn át đối thủ."
Lúc này, nàng thấy Lisa đang chạy từ xa tới liền vẫy tay gọi cô.
Trần Đông Lâm không quên trêu ghẹo cái người đang thở hồng hộc: "Tao nói này Lisa, mày chẳng khác nào con cún nhìn thấy khúc xương ấy! Mắt bừng bừng dục vọng thế kia cơ mà!"
"Nhảm nhí, tao gần gũi với vợ tao có gì sai, mày là cẩu độc thân biết quái gì hả?" Lisa ôm Chaeyoung, dương dương đắc ý giải thích, làm như vô tình liếc mắt nhìn qua Lâm Đỉnh.
"Hahaa, rõ bệnh, ngấy quá rồi đấy nhé!" Trần Đông Lâm giả bộ ghét bỏ.
"Được được, đừng nói nhảm nữa mấy người, tìm chỗ ăn cơm đi!" Chaeyoung dở khóc dở cười thúc giục.
"Chúng ta đi ăn tôm hùm đất được không? Sau trường có một quán không tệ, vừa sạch sẽ lại ngon." Trần Đông Lâm đề nghị.
"Được đấy." Lâm Đỉnh tán thành.
Chaeyoung và Lisa không ý kiến, đi theo phía sau bọn họ.
"Vợ ơi, ba người bọn em học cùng một lớp cao trung à?"
"Ừ, còn có Ngô Đồng và Kỳ Viện nữa, bọn em học cùng từ năm thứ nhất cao trung." Cô cười đáp.
Trần Đông Lâm đi trước nghe thấy bèn ngoảnh đầu lại: "Năm nhất cao trung đúng là quãng thời gian đẹp nhất."
"Nếu chị được học cùng lớp với em thì tốt rồi." Lisa tiếc nuối, trong quãng thời gian đẹp nhất của vợ cô, cô lại không được tham dự, nàng lại còn thầm mến người khác nữa, càng nghĩ càng buồn.
"Nếu thực sự như vậy chắc gì bọn mình đã ở bên nhau." Chaeyoung cố tình ghẹo cô.
"Sao có thể chứ, chị chắc chắn vẫn sẽ nhất kiến chung tình với em, dù thế nào vẫn cứ bám lấy theo đuổi bằng được."
Cô kiên định nói. Duyên phận vốn kỳ diệu như thế, hai mươi năm trời chị chưa từng thích ai, nhưng lại động lòng ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn Chaeyoung , thậm chí có thể nói là "tình đầu sơ khai, vừa gặp đã yêu".
Bốn người vào trong quán, Trần Đông Lâm đi chọn tôm, tiện thể xách một lốc bia mang về.
"Nào các anh em, hôm nay không say không về nhé!"
"Còn nhớ bữa tiệc năm mới năm nhất cao trung không?" Lâm Đỉnh chợt hỏi.
Chaeyoung nhớ lại, buổi tiệc ấy được làm khá long trọng, gần như ai cũng có một tiết mục, thầy giáo và chủ nhiệm cũng tới góp vui vài bài.
"Nhớ chứ, ấn tượng sâu sắc lắm, tao và Ngô Đổng chả lên hát rap khuẩy động bầu không khí còn gì!" Trần Đông Lâm kiêu ngạo.
"Không ngờ đấy nhé, Trần Đông Lâm, mày có thể rap cơ à?" Lisa châm biếm.
"Chị đừng nghe cậu ấy nói nhảm, đó không gọi là hát, kiểu nói theo nhạc ấy, rap cái gì chứ! Cười chết mất!" Chaeyoung suýt nữa thì phì cười, trình độ của anh chàng lúc ấy thiếu điều bị ném khỏi sân khấu.
"Cắt, bỏ qua tớ đi, tớ nhớ lúc đó cậu và Lâm Đỉnh song ca phải không? Bài gì ấy nhở? Cái gì mà ấy? Lệch hết cả giai điệu gốc nhé!" Trần Đông Lâm cũng không lưu tình bắt đầu bôi đen hồi ức
Tay Lisa khựng lại, nhìn cô gái đang xấu hổ.
"Cậu đừng có nói nữa! Mắc cỡ chết đi được!" Khi ấy cô hát lạc hết cả nhịp, cuối cùng vẫn là Lâm Đỉnh lên cứu vớt.
"Haha, tuy lúc đó cậu hát không đúng nhạc nhưng lại rất có cảm xúc mà." Lâm Đỉnh an ủi.
Cái gì gọi là có cảm xúc hả? Lisa âm thầm siết chặt ngón tay.
"Hahaaa, tớ nhớ khi ấy các cậu một người là lớp trưởng một người là ủy viên lớp nhỉ! Báo tường lớp toàn là do hai bọn cậu vẽ."
"Ừ, chỉ cần là Chaeyoung vẽ thì hầu như đều được hạng nhất." Lâm Đỉnh thật lòng khen ngợi
"Nào có, cậu vẽ cũng đẹp lắm mà!" Các thầy giáo đều khen không ngớt khi trông thấy chữ Lâm Đỉnh trên báo tường.
Nghe bọn họ hồi tưởng lại cái thời "kim đồng ngọc nữ", trong lòng Lisa cảm thấy chua xót, cô không thể chen miệng vào chỉ biết lặng lẽ bóc tôm hùm đất cho Chaeyoung rồi uống bia giải sầu.
"Vợ ơi, ăn tôm." Cô đẩy một bát tôm đã được bóc vỏ tới trước mặt Chaeyoung, rồi tiếp tục bóc.
"Lisa, chị uống ít thôi." Nàng dặn dò.
"Ối giời Chaeyoung ơi, tửu lượng có được do sự tập luyện đấy, nào Lisa, cụng ly." Trần Đông Lâm cụng chén với cô, uống hụm lớn.
"Lisa!" Lâm Đỉnh cũng giơ cốc bia ra hiệu, cười rồi cạn cốc.
Lisa nhìn Lâm Đỉnh, không cười, cứ buồn bực cầm cốc bia trong tay.
Thời gian cứ thế trôi qua, Lisa chẳng ăn được mấy con tôm, bia uống không ít.
Chaeyoung nhìn gương mặt đỏ bừng của cô chỉ biết thở dài, rót cho cô cốc nước: "Bảo chị uống ít thôi mà lại không nghe lời, sáng mai dậy lại đau đầu rồi nhé!"
"Vợ ơi, chúng mình về nhà có được không?" Lisa say xỉn, tựa đầu vào vai Chaeyoung khẽ nói. Cô thực sự không thích ở đây nữa, trong lòng cô cứ như bị mắc nghẹn.
"Vậy bọn tớ về trước nhé!" Chaeyoung nói với hai người còn lại.
"Cùng về đi." Lâm Đỉnh đứng dậy tính tiền.
⭐️⭐️
Cảm ơn 50k views của mn nhaa 🤍